Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần đầu tiên Minh Bạch cảm thấy khó chịu là khi Chi Đạo lén lút đến gặp giáo viên xin đổi chỗ. Lúc đó, anh mới chỉ nảy sinh một ít hứng thú với Chi Đạo, cũng không đến mức khăng khăng không phải cô thì không được, vậy nên trong lòng chỉ có chút không thoải mái khi cô lừa gạt mình, chỉ có một chút thôi. Dù sao anh cũng không có quyền can thiệp vào sự tự do của cô, vì thế, kết quả cuối cùng do cô tự mình quyết định, anh sẽ không cưỡng cầu.
Chi Đạo…
Tôi đã thả em đi.
Nhưng tự em lại không chịu đi.

Minh Bạch đã từng xem qua các tài liệu về ba anh hùng Nhật Bản thời Chiến quốc gồm có Oda Nobunaga, Toyotomi Hideyoshi và Tokugawa Ieyasu. Trong đó nổi tiếng nhất là câu chuyện của ba người họ và một con chim cúc cu. Nếu chim cúc cu không chịu hót thì phải làm sao?
Nếu con chim cúc cu không hót, hãy giết nó! – Oda Nobunaga
Nếu con chim cúc cu không hót, hãy vuốt ve nó! – Toyotomi Hideyoshi
Nếu con chim cúc cu không hót, hãy đợi nó! – Tokugawa Ieyasu
Thì ra, khi Chi Đạo ngày nào cũng vui cười khóc thút thít là như thế này: Đôi mắt to tròn thanh triệt, sáng ngời, yên bình như bầu trời xanh. Nước mắt của cô như các hạt trân châu lăn dài, không hề ẩn chứa sự bi thương, dường như chỉ giống như đang phát tiết, hoặc đang ca xướng.
Không ngờ những giọt nước mắt của Chi Đạo lại khiến trái tim của Minh Bạch chua xót, khó chịu.
Cho dù có là vậy, Minh Bạch cũng chưa từng nghĩ tới, Chi Đạo lại là người chủ động đề nghị học bổ túc. Vốn dĩ, Minh Bạch còn định lên tiếng trước… Sau đó cô lại nói “Chuyện gì cũng nghe theo cậu”.
Thật hợp với tâm ý của anh.
Muốn quyến rũ cô thì còn cần phải tốn một chút tâm cơ. Nhưng cũng chẳng sao, anh chắc chắn sẽ là loại hình lý tưởng của Chi Đạo.
Minh Bạch đứng trên tầng nhìn Chi Đạo phía dưới đang say mê ngửi mùi trên quần áo của anh. Cô thích mùi hương này sao? Minh Bạch có chút bực bội: Đây là mùi nước hoa của Minh Nguyệt, bà có thói quen mỗi khi giặt quần áo xong sẽ xịt một ít nước hoa lên. Đó cũng không phải mùi của cơ thể của anh. Nhưng vì cô thích, nên anh cố ý làm cho cả người mình lây nhiễm hương thơm này.
Minh Bạch cũng có đủ vốn liếng để quyến rũ bạn gái, như là các ngón tay xinh đẹp, làn da trắng nõn, khuôn mặt tuấn tú, vốn kiến thức sâu rộng và dáng người hoàn mỹ. Một khi anh dụng tâm cố ý triển lãm những ưu điểm của mình, giống như dệt hoa trên gấm, khiến Chi Đạo khó lòng chống đỡ.
Nhưng mà vẫn còn cần hốt thuốc đúng bệnh.
Không biết tại sao cứ chạm mắt với anh là Chi Đạo lại trốn, cô thích đôi mắt của anh? Vì thế, anh cô gắng học ánh mắt của Cố Ẩn: Lạnh nhạt mà nóng bỏng, đơn thuần mà quyến rũ, làm như vô tình thực chất là cố ý khiến cô rơi vào cái bẫy của mình, để ánh mắt xinh đẹp này chỉ chăm chú nhìn cô. Biết cô sợ chó, cho nên anh luôn đi đằng trước cô, một phần là vì ý muốn bảo vệ, một phần là cố ý để cô phát hiện ra sự chu đáo của anh.
Minh Bạch không muốn trắng trợn táo bạo chủ động tỏ tình. Bởi vì anh cho rằng thứ gì mà con người càng dễ dàng có được thì họ càng không biết quý trọng, không chiếm được thì luôn vẫy đuôi lấy lòng. Nếu anh chủ động, cô sẽ không coi trọng hay quý trọng anh, cho nên anh muốn cô chủ động tỏ tình với anh.
Nhưng Minh Bạch càng ngày càng không thỏa mãn, càng ngày càng nhỏ nhen, lúc nào cũng ghen tuông. Sự đạm nhiên bình thường tan thành mây khói, khát vọng hóa thành ngọn lửa mạnh mẽ lan khắp cơ thể anh.
Minh Bạch không thích nhìn Chi Đạo vui vẻ trò chuyện với các học sinh ở bàn trên bàn dưới, giữa trưa còn hẹn nam sinh cùng chơi trò chơi. Rất ồn ào cũng rất phiền. Vì sao cô không nói chuyện với anh? Chẳng lẽ anh không hấp dẫn hơn bọn họ sao? Rõ ràng anh hiểu nhiều biết rộng hơn đám người đó nhiều, Chi Đạo đúng là đồ có mắt không tròng. Cho nên, luật đầu tiên trong hợp đồng học bổ túc chính là: Không cho phép chơi di động.
Lần đầu tiên Minh Bạch giả vờ say rượu té ngã đè lên người Chi Đạo, cố ý bày ra dáng vẻ vừa quyến rũ vừa thuần khiết nhìn cô, dán sát lên người cô, cố ý gọi cô là chị ơi. Rượu này thật sự khiến thần kinh tê mỏi, có vài lời phía sau anh nhớ không rõ là đã nói gì. Nhưng cuối cùng vẫn có thu hoạch ngoài ý muốn, Minh Bạch phát hiện người Chi Đạo rất thơm, mùi giống quả đào. Hương thơm trên người cô quyến rũ anh, muốn ngừng mà không được.
Vì sao lại cố ý làm thế? Bởi vì tiếp xúc da thịt với người mà mình để ý, sẽ khiến cảm giác thân mật mờ ám giữa hai người gia tăng, khiến các ý định vốn bị chôn sâu trong lòng lại ngo ngoe rục rịch tỉnh dậy, nảy sinh ảo tưởng. Chi Đạo đang trong độ tuổi dậy thì, nếu cô nảy sinh ảo tưởng với anh, thì cô sẽ tự mình ám chỉ hay chủ động tấn công. Càng nghĩ càng sa vào, Chi Đạo sẽ không ngừng phán đoán tâm tư của anh, nhờ vậy mà tình cảm của cô với anh cũng sẽ không ngừng tăng lên.
Đây là thuật quyến rũ.
Minh Bạch tìm hiểu từng chút từng chút sở thích của Chi Đạo, đặc điểm trên cơ thể cô, yêu thích và ham muốn của cô. Thậm chí còn thầm vui mừng vì những điểm bí mật đó chỉ có một mình anh biết.
Khi đó, khát vọng tình dục của Minh Bạch mỏng như tờ giấy trắng, cho dù có nhìn thấy Chi Đạo ngủ lõa thể cũng chẳng có chút tâm tư xấu xa nào.

Chi Đạo muốn hôn anh.
Trong khoảnh khắc cúi đầu, nhắm hai mắt, cơ thể Minh Bạch chìm trong căng thẳng, đáy lòng đang điên cuồng oanh tạc lung tung. Anh nghĩ: Nên đẩy cô ra hay là… Mặc kệ để cô hôn? Vốn dĩ Minh Bạch đã chẳng có chút ấn tượng tốt với hành động “Hôn” này, trong lòng bài xích như… Như bún ốc.
Cuối cùng, cô chỉ cọ qua cái mũi.
Đáy lòng được thả lỏng, sau đó anh lại từ từ cảm nhận được sự thất vọng mơ hồ.
Sau khi xuống xe, thấy không ít người nhìn chằm chằm vào lỗ tai mình, Minh Bạch mới nghi hoặc dùng cái tủ kính để nhìn lại bản thân. Tâm trạng tức khắc có chút kinh hoảng thất thố: Lỗ tai của anh đang đỏ bừng!
Lúc này Minh Bạch mới phát hiện, đối với loại chuyện này, dù anh có thể kiềm chế phản ứng sinh lý, cũng không tránh khỏi phản ứng tâm lý như thẹn thùng. Nhìn gương mặt với lỗ tai hồng rực trong kính, Minh Bạch xấu hổ đến mức muốn độn thổ, nếu ở đó có kẽ nứt có lẽ anh sẽ chẳng do dự gì mà nhảy xuống luôn. Người này không phải Minh Bạch cô độc lạnh lùng thanh cao kiêu ngạo, quá mất mặt. Minh Bạch nghiêm khắc cảnh cáo bản thân trong lòng, anh phải bình tĩnh, lần sau không cho phép lại đỏ tai nữa.
Cảnh cáo xong, Minh Bạch càng nghĩ càng thấy không thích hợp.
Không ngờ anh lại có cái suy nghĩ về lần sau?
Không có lần sau. Anh không có khát vọng! Không có!
Chẳng qua lần chủ động bất chính này của Chi Đạo cũng đã chứng minh: Cá đã cắn câu, không phải sao?
Minh Bạch dần dần hòa vào cuộc sống của Chi Đạo, như thử vị cay mà cô thích. Anh cảm thấy khát vọng tự sát của mình đang dần biến mất, anh để ý tới cô, anh quan tâm đến cô, cuộc sống của anh vẫn có ý nghĩa.
Tuy rằng Minh Bạch của lúc này đã không còn là Minh Bạch của trước kia. Anh của trước kia sẽ không thất thần suy nghĩ những chuyện lung tung chẳng đâu vào đâu, cũng sẽ không chìm đắm đến mức đọc một bài thi toán mà mỗi chữ của đề bài đều là Chi Đạo. Càng sẽ không tốn công luyện chữ mấy tháng chỉ vì cô không muốn xem vở của anh, cũng sẽ không thức trắng ba ngày ba đêm sửa sang lại toàn bộ nội dung kiến thức trong vở, chủ động giúp cô nâng cao thành tích.
Chẳng qua, mọi chuyện luôn có ngoài ý muốn: Lư Tử Lượng… đồ ghê tởm.
Anh còn chưa chạm vào tay cô, vậy mà tên đó lại dám giành trước anh một bước. Đây là Chi Đạo của anh. Minh Bạch chịu đựng cảm giác khó chịu, lấy cớ chơi vật tay. Tên đó chạm vào cô một chút thôi đúng không? Vậy anh muốn chạm vào nhiều hơn. Muốn chiếm lĩnh toàn bộ hơi thở của cô. Hận không thể hoàn toàn biến Chi Đạo thành vật sở hữu của anh.
Minh Bạch vốn chẳng thích chơi trò chơi. Sau khi biết Chi Đạo cùng chơi game với Lư Tử Lượng, anh trầm mặc một hồi, mở ứng dụng app store, download trò chơi đó về. Lập một cái nick mới, thông qua avatar click mở trang chủ của Chi Đạo, nhìn xem cô có đồng đội cố định cùng chơi trò chơi hay không, người đó là nam hay nữ? Cô có hay nói chuyện với người khác hay không? Liệu có vì một sự kiện nào đó trong trò chơi mà thành lập một mối quan hệ thân mật với ai không? Thật may mắn, ngoại trừ Lư Tử Lượng, Chi Đạo không qua lại nhiều với người khác. Nhưng cô lại chọn tổ đội chơi game với nam sinh khác, coi anh là dư thừa?
Minh Bạch không biết nên tức giận hay là nên lúng túng.
Vừa gia nhập vào đội ngũ đã nghe thấy cô khen ngợi đồ ghê tởm kia lợi hại. Minh Bạch tức giận, lòng chua như giấm, lửa xông lên đầu. Lợi hại? Nếu ngày nào anh cũng chơi thì kĩ năng của anh tuyệt đối lợi hại hơn cậu ta gấp một trăm lần. Minh Bạch vì muốn cứu vớt lại chút lòng tự tôn của đàn ông liền nói đăng nhập nhầm nick, anh thoát ra, dùng nick của Cố Ẩn để lấy lại mặt mũi. Nhưng anh vốn không biết chơi game. Nếu đã “Không biết” thì phải lợi dụng thật tốt. Minh Bạch dùng kế, nói rằng anh không biết chơi, yêu cầu Chi Đạo luôn đi theo anh, dẫn anh, chăm sóc anh. Cuối cùng bởi vì “không biết chơi” mà huỷ hoại hứng thú chơi game của cô với người khác.
Chút tâm cơ nhỏ nhoi đó… cũng không tệ lắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận