Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo về phòng ngủ, cởi bộ đồng phục đã ẩm ướt ra, thay một bộ váy ngủ hai dây màu vàng nhạt, đuôi váy dài đến đầu gối. Uống hết một ly nước ấm xong, cô mới ngồi lẳng lặng trên sô pha nhìn mắt cá chân. Vết thương đã chuyển sang màu xanh lơ, lúc chuyển động vẫn cảm nhận được cơn đau đớn nho nhỏ.
Chi Đạo nhắn lại một tin cho Minh Bạch: Anh đến đây đi.
Ừ.
Chi Đạo nằm trên sô pha chợp mắt một lát, bỗng nghe thấy ba tiếng gõ cửa. Chẳng hiểu sao trái tim trong lồng ngực lại đột nhiên gia tốc, cô đi đến trước cửa, nhìn qua mắt mèo, bàn tay nhẹ nhàng đặt trên tay nắm cửa, động tác ngừng lại trong chốc lát, rồi rũ mắt mở cửa.
Ngoài cửa, thiếu niên đang cúi đầu nghe thấy tiếng cửa mở liền theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô, ánh mắt tĩnh mịch như một vùng biển chết. Minh Bạch lại cúi đầu xuống rất nhanh, che giấu ánh mắt của mình.
Chi Đạo cầm đôi dép lê mới: “Anh đến rồi?”
Minh Bạch từ từ đi vào: “Ừm.”
Nhân lúc Minh Bạch đang bận đổi giày, Chi Đạo cẩn thận đánh giá thiếu niên từ trên xuống dưới, nghi ngờ nhíu mày: “Lúc anh đến đây không mang ô sao? Sao lại để mình ướt thành như vậy?”
“Không tìm thấy.” Minh Bạch quay lưng lại với cô, giọng điệu lãnh đạm, cất gọn giày vào trong tủ, thái độ bình tĩnh.
Chi Đạo còn đang muốn nói gì đó, thiếu niên đột nhiên xoay người, nhưng vẫn duy trì tư thế cúi đầu nhìn chằm chằm cẳng chân cô.
Minh Bạch hỏi cô: “Chân còn đau không?”
Chi Đạo nghiêng mặt, đôi mắt hơi nhíu lại, ánh mắt ngưng trọng: “Anh… Biết?”
Minh Bạch nhẹ nhàng ngẩng đầu, ánh mắt lơ đãng như không thèm để ý, nhưng đồng tử lại như sắc bén như chim ưng, nhìn cô chằm chằm.
“Đi đâu?”
Chi Đạo mím môi. Cô biết anh yêu cầu đến đây nhất định là vì muốn chất vấn cô tại sao không nhận điện thoại, tại sao không trả lời tin nhắn. Nếu Minh Bạch đã biết chân cô bị đau, vậy nhất định cũng đã nhìn thấy cảnh cô và Lư Tử Lượng… Nhưng mà, cô đang chột dạ cái gì? Cô không phải anh: Có một người bạn gái chính quy bên cạnh, còn có thể nói “Yêu” với chị gái “người nhà”. Còn từ chối cô để đi cùng Mạt Hà, không biết hai người đi với nhau làm gì…
Chẳng phải bây giờ có rất nhiều mối quan hệ như thế sao? Nào là anh trai mưa, em gái mưa, đàn em, đàn anh… Chuyện một học sinh nam có mối quan hệ nhập nhằng với giáo viên nữ cũng chẳng phải quá hiếm? Bên ngoài thì bao biện là tình cảm gia đình, tình cảm bạn bè, nhưng những tâm tư dơ bẩn trong đó, ai nhìn cũng đều rõ ràng.
Thật phiền.
Chi Đạo không muốn dùng ác ý để phỏng đoán hành động của Minh Bạch, nhưng mỗi lần mỗi chuyện anh làm đều để lộ ra dấu vết làm cô không thể không suy nghĩ như vậy. Không nghĩ còn tốt, nhưng một khi nghĩ đến, lồng ngực cô cứ nghèn nghẹn lửa giận, trướng khí rào rạt hoàn toàn thiêu đốt lý trí của cô, khiến suy nghĩ của cô càng ngày càng vặn vẹo.
Chi Đạo cũng tức giận, giống như những người đang đau khổ thường muốn những người khác cũng phải thống khổ theo: “Em đã nói rồi, em đi triền núi.”
Vốn dĩ trái tim cô đã đủ phiền, lại bị một câu vừa rồi của Minh Bạch kích thích. Trước khi Minh Bạch đến Chi Đạo đã từng nghĩ cô sẽ nói hết mọi chuyện, để anh an ủi, giải thích cho anh nghe tại sao đột nhiên cô lại muốn một người lẳng lặng, cho nên mới đi triền núi.
“Một mình?”
“Ừ.”
“Không có người khác?”
“Ừ.”
Minh Bạch im lặng, không nói.
Minh Bạch vẫn cho rằng cô đang lừa anh? Chi Đạo nhìn gương mặt tuấn tú của thiếu niên, hơi nhướng mày.
“Vậy anh thì sao? Vậy anh đã đi đâu?”
Minh Bạch trầm mặc nhìn cô, dường như đang giằng co với cô, như những cây cổ thụ quay cuồng trong gió lốc, không tiếng động ồn ào gào thét.
Chi Đạo nhắm mắt, ngay sau đó liền xoay người đi vào nhà tắm, khi bước tới cửa mới dừng lại, nghiêng người nhìn anh.
“Anh cứ để tóc ướt như thế sẽ dễ bị cảm mạo, vào nhà tắm dùng máy sấy sấy tóc chút đi.”
Minh Bạch vẫn không động đậy.
Chi Đạo chậm rãi quay về, đi đến trước mặt Minh Bạch, ngước mắt liếc nhìn anh một cái, đột nhiên kéo cổ áo thiếu niên, lôi đi xềnh xệch. Thấy Minh Bạch lảo đảo bước về phía trước một bước, cô mới thả tay ra. Anh đi theo phía sau, chậm rì rì bước vào nhà tắm.
Minh Bạch đứng trước gương, Chi Đạo trầm mặc không nói, giúp anh sấy khô tóc. Các sợi tóc đen mềm mại bay lên bay xuống, cô nhìn chằm chằm vào thiếu niên trong gương. Làn da trắng nõn, có thêm hơi nóng từ máy sấy nên hơi ửng hồng, tươi ngon mọng nước giống như thịt quả đào, từng đường nét trên khuôn mặt được chạm khắc tinh xảo. Chi Đạo khẽ luồn ngón tay vào mái tóc, nhẹ nhàng xoa xoa vỗ lên đầu anh. Mái tóc vẫn chưa khô hẳn, Chi Đạo đã đột nhiên ấn nút, gió nóng ngừng lại, bình thản cất chiếc máy sấy lên tủ.
Rồi xoay người Minh Bạch lại, không hề có những lời nói dư thừa, đôi tay nhẹ nhàng cho anh một cái tát xong, lại ôm lấy gương mặt anh, ép anh ngẩng đầu. Trong khi thiếu niên còn đang kinh ngạc sửng sốt, Chi Đạo cưỡng chế, hôn lên môi anh.
Tay phải ấn chặt sau gáy thiếu niên, cô nhón mũi chân, bàn tay còn lại nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve cổ thiếu niên, môi lưỡi như cơn lốc, càn quét khắp vách tường non mềm trong khoang miệng của anh. Minh Bạch bị ép cong eo xuống, cả người hơi đổ về phía trước, bị cô ép sát vào vách tường. Lúc này, Chi Đạo giống như sư tử trong lãnh địa của mình, mạnh mẽ cắn xé con mồi là anh.
Cô cắn lên đầu lưỡi của anh, Minh Bạch đau đớn, theo bản năng nhíu mày, phát ra âm thanh xuýt xoa “Tê”.
Cuối cùng Chi Đạo cũng rút lui, nhưng vẫn bá đạo đè đầu anh lại, cái trán chống lên trán anh, đôi mắt nhìn anh chằm chằm.
“Anh không đi cùng em mà lại đi với ai?”
Hô hấp của Minh Bạch dồn dập, lồng ngực phập phồng: “… Mạt Hà.”
“Đi cùng cô ấy làm gì?”
Minh Bạch nhẹ nhàng dùng chóp mũi cọ lên gương mặt cô, do dự một lát rồi nói.
“Hôm nay, là ngày giỗ của anh trai anh.”
“Vậy sao lúc em hỏi anh, vì sao anh không nói thẳng? Minh Bạch, rốt cuộc Mạt Hà là gì của anh?”
Chi Đạo nhẹ nhàng liếc anh một cái: “Đừng tiếp tục cho em một cái kết quả không đầu không cuối như trước. Cái em muốn là quá trình.”
Con người Chi Đạo kỳ thật không thích nói thẳng, cho dù người khác nói những thứ cô không thích cô cũng sẽ không phản bác. Giống như chuyện cô không thích Từ Oánh gọi cô là Chi lão nhị, nhưng khi cô ta gọi như thế, cô cũng chỉ im lặng không nói, ví dụ như cô không muốn làm bạn cùng bàn với Minh Bạch, liền lén lút tìm giáo viên nói dối muốn đổi chỗ. Chi Đạo càng không thích những hành động thân mật chói mắt giữa Mạt Hà và Minh Bạch liền giả vờ như không để bụng. Hiện tại Chi Đạo mới phát hiện, cô cần phải sửa lại cái khuyết điểm này: Quá rộng lượng. Biết rõ đối phương làm những chuyện cô không thích, lại tình nguyện để cho bản thân chịu ấm ức cũng không muốn khiến đối phương xấu hổ.
Nhưng … dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì mà cô luôn là người phải cúi mình cầu toàn?
Khi đang trong mối quan hệ mập mờ, mọi người có thể dày vò, phỏng đoán tâm tư của nhau. Trước kia không dò hỏi tới cùng là bởi vì hai người vẫn đang trong giai đoạn mập mờ, Chi Đạo ngượng ngùng không muốn hỏi trắng ra, hơn nữa lúc ấy cô cũng không cho rằng mình sẽ yêu đương với Minh Bạch. Chi Đạo cảm thấy dò hỏi quá nhiều cũng không có ý nghĩa, cho nên mới không muốn hỏi rõ ràng.
Nhưng Minh Bạch lại dùng đủ loại thủ đoạn, cả mềm lẫn cứng, ép cô đồng ý yêu đương với anh. Sự vui vẻ do tình yêu mang lại khiến Chi Đạo quên mất sự dằn vặt thống khổ của nỗi nghi ngờ.
Cô theo thói quen mặc kệ những chuyện không vui tại đó, đợi bản thân tự mình tiêu hóa hết chúng, rồi lại cố chấp cho rằng chỉ cần làm như vậy là có thể vĩnh viễn duy trì sự vui vẻ, cho rằng đây là tinh thần lạc quan. Nhưng Chi Đạo đã quên, những chuyện đó không phải là bông tuyết cứ rơi dày đặc rồi đến lúc nắng lên sẽ biến mất, mà chúng giống như cái kho rác rưởi hơn, bên trong chỉ toàn cảm xúc tiêu cực tanh tưởi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận