Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thì ra từ đầu đến cuối, những chuyện khiến cô không vui chưa từng biến mất. Chúng chỉ đang ẩn náu đợi thời cơ, chỉ cần một sự kiện bi thương làm ngòi nổ, thì toàn bộ nỗi u buồn của cô sẽ giống như pháo, cái này nổ, cái kia nổ, toàn bộ cùng nối tiếp nhau phát nổ. Những chuyện khiến cô nảy sinh lòng nghi ngờ trong quá khứ, cũng bị nổ tung. Chúng như một lời cảnh báo, rằng nếu cô còn không xử lý triệt để những chuyện này, thì cô cũng sẽ giống như chúng.
Cho nên, con người có khi cực kỳ vui sướng, có khi lại cực kỳ khổ sở.
Chi Đạo chậm rãi buông bàn tay đang nâng gương mặt thiếu niên ra.
“Em thấy cô ấy ngồi trên đùi anh, anh nói cô ấy uống say. Được, em tin. Từ Oánh nói anh và cô ấy đã là người yêu từ hồi học cấp hai, anh lại nói cô ấy không phải bạn gái cũ của anh, em là người đầu tiên, còn cô ấy chỉ là người nhà, được em cũng tin. Lựa chọn giữa anh và bạn thân, em luôn thiên vị tin tưởng anh. Nhưng em lại phát hiện, càng tin tưởng anh bao nhiêu, em lại càng thất vọng bấy nhiêu. Em không giả vờ nổi nữa, cũng không muốn nghe anh nói dối, ai anh cũng có thể nói lời yêu.”
Bởi vì thích, cho nên tin tưởng dựa vào anh, cũng bởi vì thích cho nên mới suy đoán hoài nghi anh. Bởi vì thích, Chi Đạo hèn mọn thoái nhượng, cũng bởi vì thích Chi Đạo mạnh mẽ chiếm hữu.
Vì Minh Bạch.
Cô vĩnh viễn sống trong mâu thuẫn.
Chi Đạo nhìn chằm chằm vào đôi mắt thiếu niên: “Buổi tối ngày hôm đó, anh đã nói qua điện thoại, nói anh yêu cô ấy.”
Minh Bạch nghiêm túc nhìn cô, chậm rãi mở miệng:
“Anh trai sinh đôi của anh là Cố Ẩn, ba năm trước đã mất. Mạt Hà là bạn gái của anh ấy, mỗi năm vào ngày này anh đều phải cùng chị ấy đi tảo mộ anh trai. Sau khi anh trai chết, tinh thần Mạt Hà bị kích thích, mỗi lần phát bệnh đều cho rằng anh trai anh vẫn còn sống. Cho nên chị ấy thường xuyên nhận nhầm người.”
“Anh… Không phải Cố Ẩn?” Chi Đạo bị chân tướng này làm cho kinh ngạc.
Minh Bạch nắm tay cô, vẻ mặt bình thản: “Anh là Cố Thâm.”
Cố Thâm? Là cái tên trong bài thi cuối cùng đó sao, chính là Cố Thâm đó? Anh không phải Cố Ẩn, cho nên anh không phải “Ẩn Mạt”? Cái avatar kia thật ra là của anh trai anh và Mạt Hà? Vậy chuyện học bổ túc thì sao? Nhưng vì sao người khác đều cho rằng anh là Cố Ẩn? Song bào thai? Này là thứ gì? Đầu óc Chi Đạo không ngừng nhảy lên vô số câu hỏi, chúng xoay tròn rồi quay mòng mòng, biến khả năng tự hỏi của cô thành đống hồ nhão… Chi Đạo hiện tại cứ như vừa bị trúng một tia sét, cả người bị bổ ra, cháy đen thui, cứng đờ.
“Nhưng mà… Đêm hôm đó, em nghe thấy anh nói…” Cô gian nan mở miệng: “Yêu.”
Hai anh em cùng thích một người?
Minh Bạch bỗng nhiên ôm cô, cằm gác lên vai cô. Thiếu niên chậm rãi nhắm mắt lại, tham lam hết ngửi mùi hương trên người cô.
“Số di động và di động đều là của anh trai anh. Trước khi anh trai chết đã nhờ anh chăm sóc chị ấy, cho nên anh vẫn luôn diễn vai ‘Cố Ẩn’, người mà chị ấy gọi điện tâm tình mỗi khi phát bệnh. Những lời nói đó là những lời cuối cùng mà anh trai anh nói với chị ấy trước khi chết qua điện thoại, cho nên mỗi khi chị ấy phát bệnh cũng chỉ hỏi mấy câu này. Anh đã thành thói quen, đêm đó cứ theo bản năng trả lời, sau khi tỉnh lại lại không nhớ rõ.”
Minh Bạch sờ cổ cô, nhìn chằm chằm gạch men sứ trong phòng tắm, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa bình tĩnh.
“Chi Đạo, trước kia em càng hỏi, anh lại càng sợ hãi, cho nên chỉ dám cho em những câu trả lời hết sức mơ hồ. Anh sợ anh nói hết chuyện của Mạt Hà sẽ phải nói đến Cố Ẩn, nói xong Cố Ẩn sẽ phải nhắc đến gia đình. Em cũng biết hoàn cảnh gia đình của anh không được tốt, nhưng anh cũng không muốn em tiếp tục hiểu lầm chuyện giữa anh với chị ấy, cho nên hôm nay anh sẽ thẳng thắng mọi chuyện với em.”
Giọng nói của Minh Bạch rất thong thả, cũng dường như cực kỳ gian nan: “Anh không xứng với em.”
Trái tim Chi Đạo nhẹ nhàng run lên.
“Chi Đạo, em chính là ánh mặt trời ấm áp, còn anh chỉ là kẻ luôn trốn trong bóng tối, hậm hực tự ti. Cho nên anh cực kỳ chán ghét chính mình. Lúc trước nhà anh rất nghèo, trong nhà chỉ có thể nuôi một người đi học, đến tận khi vào trường cấp hai, anh và anh trai thường trao đổi thân phận để đến trường. Đó cũng là lần đầu tiên anh bước chân vào phòng học, nhưng nếu bí mật này bị phát hiện thì cả hai sẽ bị cho thôi học, cho nên anh chỉ là cái bóng của Cố Ẩn. Anh trai anh định bán rượu kiếm tiền, để anh cũng có thể học cấp ba, hai anh em có thể cùng nhau đến trường. Kết quả, anh ấy bị cảm, uống một viên Cephalosporin (1) rồi lại uống rượu nên qua đời ngoài ý muốn.”
_____________________________________
(1): Cephalosporin: một loại thuốc kháng sinh chữa cảm. Một trong những tương tác giữa rượu và thuốc kháng sinh gây ra những triệu chứng lâm sàng như buồn nôn, ói mửa, đỏ bừng, co thắt dạ dày, đau đầu, nhịp tim nhanh, tức ngực, khó thở… thậm chí là tử vong.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
“Cha ruột của anh tên là Cố Lôi, Minh Nguyệt ngoại tình, sau đó bọn họ ly hôn, anh dọn tới rồi căn nhà mà Minh Nguyệt thuê cho anh. Bà ấy đã có gia đình khác, sẽ không bao giờ quan tâm đến anh, Cố Lôi uống xong rượu chỉ biết tìm tới cửa đánh anh với đòi tiền. Từ nhỏ anh đã phải lớn lên trong bạo lực gia đình, vết sẹo trên eo kia chính là do ông ta ban tặng. Sở dĩ muốn em ở bên cạnh anh, kỳ thật là bởi vì anh rất sợ ngủ một mình.”
Hô hấp của Minh Bạch phả vào đuôi tóc cô, như bông anh túc khô héo.
“Anh chính là kẻ chuyên bị từ bỏ, từ nhỏ đến lớn anh đều bị người khác xem nhẹ, bị chán ghét, anh không có bất kỳ món đồ mới nào cả, vĩnh viễn chỉ có thể nhặt lại những thứ người khác không cần. Hiện tại anh cũng chỉ có hai bàn tay trắng, anh sợ phải mất đi.” Ánh mắt Minh Bạch như tảng đá lớn mù mịt trong làn sương: “Chi Đạo, anh chỉ có em. Anh sợ em sẽ chán ghét gia đình của anh sau đó rời bỏ anh, anh cũng sợ nhà em sẽ chướng mắt với một kẻ có gia đình không toàn vẹn như anh. Anh chỉ muốn làm một người bạn trai hoàn mỹ trong lòng em, tất cả là vì lòng tự trọng của anh đang quấy phá.”
Chi Đạo cảm nhận được cơ thể đang run rẩy của Minh Bạch, đến cả giọng nói của anh cũng đang run rẩy.
“Có phải từ trước đến giờ anh vẫn luôn là kẻ dư thừa? Đến cả người thân nhất cũng đều không cần anh.”
Sự yếu ớt của Minh Bạch khơi dậy tình mẫu tử trong lòng Chi Đạo, cô nhìn anh trìu mến, xúc động vì hoàn cảnh của anh, cũng càng muốn an ủi cơ thể đang run rẩy của anh. Chi Đạo không nhịn được mà đưa tay sờ lên đầu anh.
“Minh Bạch, anh không biết có bao nhiêu người muốn anh đâu.”
Chi Đạo nghĩ: Trong tình yêu, hoàn cảnh gia đình cũng là một yếu tố được các bậc phụ huynh xem xét, anh bởi vì lòng tự trọng nên không muốn nói thẳng, kỳ thật là vì sợ cô sẽ truy hỏi đến gia đình mà anh cho là không vẹn toàn của mình. Mạt Hà là bạn gái của anh trai anh. Thì ra cuộc sống của Minh Bạch thật sự không tốt, anh là Cố Thâm, lại vĩnh viễn sống dưới cái tên của anh trai. Bị bạo lực gia đình, chịu một vết thương dài mười centimet do chính ba mình cầm dao rạch, luôn sống một mình, phải nhặt những thứ người khác đã bỏ đi.
Rốt cuộc Minh Bạch đã phải trải qua bao nhiêu lần nản lòng thoái chí mới có thể biến thành Minh Bạch cô độc lạnh lùng mẫn cảm của hiện tại? Anh còn cho rằng anh không xứng với cô, tại sao anh lại nghĩ như vậy? Trái tim của Chi Đạo cũng bị những lời nói và suy nghĩ của thiếu niên biến thành vũng nước, anh khiến cô quá đau lòng.
Minh Bạch lại nhẹ nhàng nói: “Anh chỉ cần em.”
“Chi Đạo, xin em đừng ghét bỏ anh.”
Người đẹp hạ giọng mềm mại cầu xin chính là con dao dịu dàng như nước.
Thiếu niên đáng thương đã phải chịu nhiều đau khổ như vậy, hơn nữa khúc mắc giữa hai người cùng đã được giải quyết. Trái tim của Chi Đạo đã hóa thành vũng bùn.
“Em sẽ không.”
“Chi Đạo, sau này cho dù em có bực tức với anh cũng đừng không nhận điện thoại của anh, anh thực sự rất lo lắng cho em. Anh sợ em gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn nên mới đi tìm em, tìm mãi mà không thấy cho đến lúc anh quay về cổng tiểu khu chờ em, kết quả lại nhìn đến Lư Tử Lượng cõng em, hai người vừa nói vừa cười trở về.”
Đôi môi Minh Bạch dán bên tai cô: “Chi Đạo, anh chưa từng cõng Mạt Hà. Em có biết anh nhìn thấy cậu ta cõng em thì trong lòng có bao nhiêu tức giận khó chịu không?”
Thì ra cả người Minh Bạch ướt đẫm là vì đi tìm cô? Chi Đạo càng áy náy, vội vàng vươn hai tay ôm lấy cổ anh: “Thực xin lỗi, Minh Bạch. Em không nên không trả lời điện thoại của anh. Nhưng mà em không lừa anh, em thật sự lên triền núi một mình. Chỉ là khi xuống núi không cẩn thận bị té ngã, Lư Tử Lượng vừa vặn đi qua nhìn thấy nên cõng em đến phòng khám bôi thuốc, em thật sự không thể đi được nên mới để cậu ấy cõng. Em cũng sợ anh nhìn thấy sẽ nghĩ nhiều mới để cậu ấy cõng về nhà.”
Hàng mi dài dày của Minh Bạch khẽ buông xuống, lời nói nhẹ như gió: “Cậu ta đúng là đồ phiền toái…”
Chi Đạo nghi hoặc nhìn anh: “Anh nói cái gì?”
“Anh nói xin lỗi. Cũng là do anh không đúng trước mới khiến em bực bội.” Minh Bạch hôn lên thái dương của cô: “Nhưng Chi Đạo, em không thể dễ dàng phán án tử hình cho anh như vậy. Sau này nếu chúng ta còn tức giận còn hiểu lầm lẫn nhau cũng đừng không để ý tới người kia, có được không?”
“Ừ ừ.” Rốt cuộc Chi Đạo cũng nở nụ cười thư thái.
“Thực xin lỗi.” Chi Đạo đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, ngượng ngùng cúi đầu: “Em không nên tát anh.”
Cái tát mà Chi Đạo tưởng sẽ làm Minh Bạch đau đớn lại không biết rằng chính nó mới là thứ khiến anh vui mừng.
Cái tát kia đột nhiên khiến anh tỉnh ra, hiểu rõ khát vọng trong lòng. Sự vui mừng và cả dục vọng sớm đã khó kiềm chế dần sống lại. Thật vô sỉ, thật biến thái. Một bên đũng quần sưng to chống thành cái lều, một bên ra vẻ đáng thương kể lại chuyện nhà. Càng nói càng khát, miệng khô lưỡi khô càng làm anh chỉ nghĩ muốn nghiền cô thành chất lỏng để giải khát.
“Chi Đạo, khó chịu.”
Minh Bạch kéo tay phải của Chi Đạo, đặt lên cái lều trại dưới người, đôi môi hôn lên vành tai cô, cắn cắn, hạ giọng dụ dỗ.
“Em chơi với nó đi.”
“Có được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận