Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch cởi bỏ áo đồng phục, thân thể rắn chắc cường tráng, hoocmon nam tính bùng nổ. Làn da trắng như tuyết, từng đường nét cơ bắp hoàn mỹ như tuyệt tác điêu khắc của đấng sáng tạo. Hầu kết thiếu niên khẽ chuyển động, ấn đầu Chi Đạo vào sát xương quai xanh của mình.
Lông mi rũ xuống: “Cắn nơi này. Nơi này đau nhất.”
Chi Đạo sờ xương quai xanh nhô lên của Minh Bạch, rũ mắt nhìn làn da trắng nõn đang từ từ chuyển sang màu đỏ ửng.
“Cắn nơi này sao?”
“Không cần mềm lòng?”
“Nơi này đau nhất?”
“Ừm.”
Ngón tay Chi Đạo vuốt ve ngực anh, sóng sánh lượn lờ như ngồi trên chiếc thuyền hoa, đầu ngón tay thản nhiên trượt xuống. Từ dưới hướng lên trên, lướt đến cơ bụng của thiếu niên thì ngừng lại, dao động chập chùng. Không thể phủ nhận, Minh Bạch có làn da bóng loáng như chất lụa thượng hạng khiến ngón tay cô quyến luyến không rời.
Thân hình này hoàn mỹ như ngọc. Hoàn mỹ đến độ khiến người khác muốn phá vỡ.
Vì thế, Chi Đạo không nhịn được, dùng lực véo hồng một mảng da, niết hồng, xoa hồng, cô ra tay khá nặng. Trên người Minh Bạch đã bị những vệt đỏ phủ kín tùm lum, giống như vừa bị ai đó lăng nhục. Anh chôn đầu bên cổ cô, không rên một tiếng. Chi Đạo không rõ, anh như vậy là đang kìm chế nhẫn lại hay hưng phấn vui vẻ? Là bất đắc dĩ chịu đựng sự lăng nhục của cô hay là cam tâm chịu chết?
Chẳng lẽ cô thật sự có thể làm gì cũng được sao?
Chi Đạo tiến về phía trước ngực thiếu niên, ngậm đầu vú của anh vào miệng.
Cô hàm hồ nói: “Nơi này mới là đau nhất.”
Đầu vú nho nhỏ lại có muôn vàn dây thần kinh mẫn cảm, Minh Bạch nín nhịn tiếng rên rỉ, thở dốc đầy áp lực, ngón tay không khỏi luồn vào tóc cô: “Ngứa…”
Chi Đạo tiếp tục mút vào. Mút đến khi đầu vú sưng lên, đứng thẳng cứng rắn, trên làn da trắng nõn đột nhiên xuất hiện bông hoa đỏ tươi.
Minh Bạch chống lại khát vọng mà nói: “Đau.”
Chi Đạo chiều lòng, liếm miệng vết thương của anh.
Toàn thân thiếu niên căng chặt, như lâm vào vực sâu, lại như chìm vào dục vọng, thần kinh truyền đến quá nhiều sự sung sướng đến mệt mỏi, giống như vừa chết một lần.
Chi Đạo ôm lấy eo anh: “Minh Bạch.”
Thiếu niên vốn là học sinh ba tốt, thánh khiết đơn thuần, bộ đồng phục trang nghiêm giờ đã ướt đẫm, nằm yên dưới chân cô. Mọi điểm khoái cảm của thiếu niên đều bị cô khống chế, anh ở dưới người cô, rên rỉ dâm đãng. Ánh mắt thiếu niên vẫn trong sáng đơn thuần như trước, nhưng lồng ngực lại trơn bóng không một mảnh vải, hô hấp rối loạn, dâm đãng thở dốc. Ngày cả vị thần cao cao không thể xâm phạm cũng sẽ thở hổn hển, nhỏ giọng kêu đau.
Thật là một thiếu niên yếu ớt.
Chi Đạo càng muốn biến thành đàn ông, muốn chà đạp anh.
Cô hỏi anh: “Vì sao không phát ra âm thanh?”
Hai lỗ tai Minh Bạch ửng đỏ: “Âm thanh gì?”
“Anh không cần nhịn.”
“Cái gì?”
Chi Đạo nuốt cánh môi anh, mơ hồ nói:
“Em thích nghe anh rên rỉ.”

Minh Bạch đột nhiên bế cô lên.
Giọng điệu ôn nhu: “Chân của em không thể đứng lâu.”
Vì thế, Chi Đạo bị thiếu niên ném lên giường.
Minh Bạch đè người lên trên cô, duỗi tay bẻ hai chân cô ra, Chi Đạo cầm lòng không đậu, mất tự nhiên khép chặt lại. Minh Bạch dừng động tác, bàn tay ấm áp đặt lên đầu gối cô, lại cong eo, ngậm lấy đầu vú của cô.
Nhìn chằm chằm đôi mắt đầy nước chọc người thương mến của thiếu nữ: “Chi Đạo, anh chỉ muốn hầu hạ em.”
“Em sẽ thích.”
Cô còn có thể phản kháng nữa sao? Chỉ có thể mặc Minh Bạch dễ dàng tách mở lớp phòng bị của mình, chơi đùa với mắt cá chân của mình, cởi quần lót của mình ra, mặc anh xem xét nơi thần bí riêng tư.
Ngón tay thon dài của thiếu niên đang khảy khảy cánh cửa đóng chặt của cô, vui vẻ nhận thấy bên trong Chi Đạo đã bắt đầu chảy nước. Anh nghiền nát hai cánh hoa như bùn, lại quy củ cẩn thận như khi ghi chép bài. Mỗi một chỗ đều chỉnh tề không loạn, nơi mẫn cảm của Chi Đạo bị anh chơi đùa ra cảm giác!
Ngón chân cô cuộn tròn căng thẳng, eo cong lên, giống như muốn phụng hiến cho anh, cùng anh làm những chuyện không biết xấu hổ.
Thiếu niên ngầm hiểu ám chỉ thúc giục của cô. Hô hấp càng thêm dồn dập, hơi thở của hai người giao triền, nhân lúc Chi Đạo không cảnh giác, môi thiếu niên đã phủ lên. Từ bên ngoài hai mép thịt đến vách tường bên trong, ngón tay cởi bỏ mọi lớp che chắn, để hạt châu bị dày vò dưới đầu lưỡi anh. Nước ngọt trong người Chi Đạo đã chẳng thể kiềm lại trước sự kích thích đột ngột này, thế nước ào ạt, dính ướt hết cằm, môi của Minh Bạch và cả môi dưới của cô.
Ngay khi đầu lưỡi của Minh Bạch đụng tới cửa động, muốn vào đến tận cùng, Chi Đạo lại kẹp chặt hai chân, giọng nói đã hơi nức nở.
“Minh Bạch… Không cần.”
Tình triều xa lạ khiến Chi Đạo xấu hổ vô cùng, hai chân vừa mềm vừa trướng, thậm chí còn run rẩy chờ đợi những điều không biết sắp tới. Sắc mặt thiếu nữ ửng hồng, cánh tay che lại đôi mắt, xấu hổ không dám nhìn anh. Thoải mái đến cực hạn cũng sẽ khiến con người khóc thút thít, khóe mắt cô long lanh.
Minh Bạch lại không biết đủ. Bộ phận riêng tư của thiếu nữ trắng nõn mượt mà, vừa vặn chọc trúng cái tính thích sạch sẽ của anh. Trong giấc mộng, không biết Minh Bạch đã bao lần gặm nhấm, liếm láp nơi đó, anh nói với cô: Sau này sẽ luyện tập thật tốt. Thói quen của học sinh xuất sắc chính là khi đã thắc mắc về vấn đề gì thì sẽ phải lập tức tìm hiểu, hiểu đến sâu sắc, thông thạo mới thôi.
Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy. (5)
(5): Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy nghĩa là “ quân tử nói một lời, bốn ngựa khó đuổi”
Ví dụ như: Minh Bạch biết âm đế của nữ sinh là nơi nhạy cảm nhất, kích thích nó có thể khiến nữ giới dễ cao trào, trong lúc giao hợp càng kẹp chặt khiến nam sinh càng sung sướng hơn.
Cho nên, tiền diễn phải làm đủ.
Vì thế anh ngậm lấy, hôn lên viên trân châu của Chi Đạo, đầu lưỡi liếm láp dâm loạn mà không mất vẻ nhu tình, âm đế và dương vật của nam giới đều giống nhau, khi bị kích thích sẽ sưng to lên. Ngón tay thiếu niên không ngừng vuốt ve âm đế đang xấu hổ núp trong lớp dưới da, thiếu nữ bị kích thích vui sướng, hai chân nâng cao lên, hai cánh môi mấp máy.
“Không cần… Dừng lại… Minh Bạch.” Chi Đạo khó chịu vặn vẹo, khóc lóc gọi anh.
Thời gian âu yếm càng kéo dài, Chi Đạo có cảm giác như tiếng sấm sét ầm vang, ánh lửa bùng lên cao vút, tiếp theo mọi người cùng hợp sức tung cô lên cao, chạm tới mây mù. Đầu óc Chi Đạo tức khắc trống rỗng, cảm giác giải thoát thỏa mãn kì lạ. Thần kinh cô run rẩy, hai chân mất sức mềm mại rũ xuống, hạ thể mấp máy lúc đóng lúc mở, nước tuôn ra như suối.
Lần đầu tiên cao trào, hai mắt thiếu nữ đẫm lệ mông lung, gương mặt trắng nõn đỏ bừng giống như chú thỏ con. Minh Bạch chăm chú quan sát cảnh này, trái tim bỗng ngứa ngáy, cúi đầu định hôn lên môi cô. Hai đôi môi cách nhau mấy centimet, anh lại tránh đi, sửa thành hôn lên cổ cô.
Giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Chi Đạo thật đáng yêu.”
Ngón trỏ nương theo dòng nước, thật cẩn thận cắm vào âm đạo chật hẹp của Chi Đạo. Một móng tay từ từ vào động, thiếu nữ không có phản ứng, cũng không hô đau. Vì thế, Minh Bạch lại càng mạnh dạn tiến thêm một đoạn, cả ngón tay đã hoàn toàn đi vào, đầu ngón tay chọc chọc vách tường mềm mại của cô. Minh Bạch không vội khám phá lung tung, anh biết trong âm đạo của nữ sinh lớn khái khoảng ba bốn centimet tính từ cửa động sẽ có một điểm cao trào, kích thích nó sẽ khiến nữ sinh chảy nhiều nước hơn.
Tiếng thở dốc của Chi Đạo càng ngày càng nhanh, giọng điệu cũng càng lúc càng hoảng hốt.
“Minh Bạch… Không cần.”
Cô bật khóc, lý trí gần như tan rã: “Em… Em muốn đi tiểu.”
Dáng vẻ tan vỡ của thiếu nữ, tiếng nức nở nỉ non và cả nước mắt sinh lý tuôn ra do cực độ vui sướng khiến Minh Bạch chân tay luống cuống, lại trầm luân hưởng thụ.
Thật muốn banh nơi này ra thật to, hôn lưỡi với tử cung của cô.
“Không cần sao?” Anh dừng động tác.
“Không muốn không muốn!” Chi Đạo vừa thẹn thùng vừa sợ hãi, cảm giác như mình sắp đái dầm tại nơi này.
Vì thế, Minh Bạch rút ngón tay ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận