Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bầu không khí bỗng nhiên yên tĩnh lại, lỗ tai Minh Bạch đỏ ửng, cúi đầu, nắm lấy dương vật sưng đau của mình, để ở sơn cốc của cô.
“Anh có thể… Tiến vào không?”
“Không được.” Chi Đạo theo bản năng từ chối: “Không có bao…”
Minh Bạch nhìn cô. Biết lí do cô từ chối không chỉ vì họ không có bao cao su, mà còn vì Chi Đạo sợ đau, cô cũng sợ ra chuyện sẽ bị mẹ cô phát hiện. Chi Đạo không qua nổi cửa ải tâm lý này, anh cũng sẽ không ép cô.
Minh Bạch luôn tôn trọng cô: “Ừ.”
Trái tim Chi Đạo nhẹ nhàng lơi lỏng, nhìn anh rũ mắt, giống như không có việc gì lau sạch sẽ nơi đó giúp cô, rồi lại giúp cô mặc quần lót. Một cảm giác không cam lòng dâng lên, quấy phá tâm trí Chi Đạo: Anh bình tĩnh như vậy sao?
Lúc này, tình dục đã lùi đi, để lại hư không vô tận và e lệ.
Thật mắc cỡ. Bọn họ vừa mới làm cái gì? Nhỡ may cô hồ đồ, nhất thời đồng ý phóng túng với Minh Bạch, rồi mang thai thì phải làm sao bây giờ? May mắn cô còn kịp dừng cương trước bờ vực.
Chi Đạo lại thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Minh Bạch đột nhiên nắm lấy mông cô, dán lên phía trước. Hai bộ phận sinh dục cách một lớp vải mỏng cọ xát với nhau, anh dùng lực nhỏ đè ép cái mông cô, ái muội cọ xát hạ thân cô.
“Chì cọ bên ngoài thôi, có thể chứ?”
Hơi thở thiếu niên cuồn cuộn, ngón tay làm loạn trên ngực cô, bày ra vẻ mặt đáng thương mặt, cầu xin cô bố thí chút ngon ngọt.
Thứ đó của anh vẫn luôn dựng đứng, chắc là rất khó chịu nhỉ?
Chi Đạo nghiêng đầu, không dám anh: “Anh chỉ cần…. khen em… Em sẽ … Đồng ý.”
Minh Bạch mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền, cắn vành tai cô.
“Anh sẽ không khen cô bé của em vừa nhỏ lại vừa xinh đẹp đâu.”
Chi Đạo bị những lời ngon ngọt của thiếu niên làm cho thẹn thùng, mơ màng hồ đồ chậm rãi mở chân ra: “Chỉ một lát thôi, biết chưa hả?”
Thiếu niên ghé sát bên tai cô, trầm giọng dụ dỗ:
“Cảm ơn Chi Đạo.”

Nơi đó trắng nõn mọng nước, khiến người nhìn chỉ muốn mút vào, uống hết dòng nước thơm ngọt của nữ sinh.
Chi Đạo bị ma sát đến quẫn trí, mỗi lần đều cho rằng anh sẽ đi vào, nhưng vẫn may, giữa hai người còn một tầng ngăn cách nhỏ. Mỗi khi đầu nấm sắp chui vào cửa động, cô liền kêu đau, đôi tay đẩy đẩy anh. Thiếu niên giả vờ ôn nhu, nắm lấy tay cô, tiếp tục ma sát. Mảng vải dệt màu trắng đã ướt sũng, lúc hơi tọt vào cửa động lúc lại bị rút ra.
Vòng eo thiếu niên cong như cung tên, tốc độ như Jaguar (6).
(6): Jaguar: Một dòng xe thể thao tốc độ cao, được mệnh danh là chiến mã của những người đam mê tốc độ và thẩm mỹ.
Minh Bạch là học sinh chăm ngoan một lòng với chuyện học hành, bị trêu ghẹo một chút là đỏ hết cả tai, không biết anh làm cái gì mà biến ra được một thân hình rắn chắc giống như học sinh thể dục mỗi ngày đều phải luyện tập.
Cô yêu chết cái sự dẻo dai của thiếu niên, càng hiếu thắng muốn ép khô anh, muốn thấy anh bắn, muốn sờ soạng cơ bắp ẩn chứa sức mạnh đáng sợ của anh. Nữ sinh cũng thích nam sinh cường thế, hưởng thụ cảm giác ở trong thế bị động, càng nhiều lúc cần người bên cạnh thể hiện sự nam tính mạnh mẽ. Minh Bạch lại gãi đúng chỗ ngứa, là một người bạn trai hoàn hảo. Lực đạo vừa mạnh vừa nặng, còn véo eo cô vài lần, Chi Đạo thiếu chút nữa không thở nổi, hai mắt mê ly.
Hai chân bị anh gắt gao khép lại, da thịt giữa hai chân bị anh ma sát liên tục, hồng rực một mảng. Chi Đạo đau rát, yêu kiều đẩy anh, không ngừng bắt anh dừng lại, dừng lại.
Không biết có phải nghe lầm hay không… Trong lúc mơ hồ, dường như Chi Đạo nghe Minh Bạch lạnh lùng nói: “Câm miệng.”
Hẳn là nghe lầm đi. Minh Bạch sẽ không nói chuyện với cô như vậy
Bạn xem, anh lại dịu dàng nói với cô: “Chờ thêm một lát.”
“Thật lâu.” Chi Đạo là bên bị cọ xát, khát vọng sớm đã không nhịn nổi, nhỏ giọng hờn dỗi.
“Anh có tính giờ.” Minh Bạch cầm di động cho cô xem.
Năm phút? Chân cô đã đỏ ửng rồi mà mới có năm phút trôi qua? Được rồi, có thể là cô nhớ lầm, nhưng mà không ngờ lúc này mà Minh Bạch còn có tâm trạng tính giờ…
“Vậy anh nhanh lên…” Cô nhẹ nhàng híp mắt, ngữ khí kiêu ngạo, ra lệnh.
“Được.”
Ma sát mạnh mẽ khiến cơ thể thiếu nữ lắc lư, hai quả anh đào nhỏ cũng ngượng ngùng lúc lắc chào hỏi. Minh Bạch đã bị anh đào nhỏ màu đỏ mê đảo, thật muốn dùng tinh dịch nhét đầy yết hầu cô. Nhìn làn da trắng nõn thánh khiết này bị chất lỏng làm cho ướt nhẹp, cả người nhiễm mùi tình ái tanh hôi.
Cuối cùng, anh sẽ hôn cô, nuốt hết mọi âm thanh mà cô phát ra, phá hủy kiêu ngạo của cô.
Mặc kệ cô khóc không thành tiếng, khát vọng trong ánh mắt không thèm che giấu, trực tiếp tiến vào hang động ấm áp của cô.
Minh Bạch nhẹ nhàng xoa đầu cô, thở dài thườn thượt: “Chi Đạo, em đừng để nam sinh khác chạm vào em.”
“Bọn họ đều ôm ý nghĩ xấu xa.”
Chi Đạo rất muốn nói, không phải anh cũng là nam sinh sao? Lại bị Minh Bạch đột nhiên thúc mạnh, khoái cảm mất hồn khiến Chi Đạo quên mất nên vặn lại anh.
“Nếu em không vui thì có thể tiếp tục véo anh.” Minh Bạch ôm cô, dịu dàng như nước.
“Dạo này anh đang xem mấy bộ phim 8 giờ hả?” Xem nhiều phim drama quá sẽ bị nhiễm độc đấy!
Minh Bạch vùi đầu vào cổ cô, không nói lời nào.
Chi Đạo đột nhiên nói với thiếu niên: “Em muốn nhìn thấy gương mặt anh.”
Minh Bạch nhìn cô, không chút keo kiệt triển lãm gương mặt tuấn tú của mình. Nhưng ý Chi Đạo không phải gương mặt của anh hiện tại, mà là vẻ mặt lúc anh kích động nhất.
Cô muốn nhìn thấy khuôn mặt lúc cao trào của Minh Bạch. Nghe nói, có người khi cao trào sẽ lộ ra vẻ mặt dữ tợn thống khổ, thống khổ lại cực kỳ vui sướng. Chi Đạo thầm tưởng tượng, với gương mặt này của Minh Bạch, cho dù anh có nhăn mặt dữ tợn cũng rất đẹp.
Nhưng gương mặt Minh Bạch hoàn toàn bình tĩnh, không hề có cảm giác tội nghiệt cũng không hề có biểu cảm sa đọa như cô mong đợi. Biểu cảm hoàn toàn bình tĩnh lạnh nhạt cứ như anh chỉ vừa uống một ly cà phê sữa vào buổi sáng.
Dường như chẳng có chuyện gì có thể làm anh mất bình tĩnh, hay tức giận gào to được.
Trong ấn tượng của Chi Đạo: Ngay từ khi bắt đầu, Minh Bạch đã là lạnh lùng lãnh đạm như đóa hoa trên đỉnh núi tuyết, sau đó anh mới từ từ để lộ ra một mặt dịu dàng của mình với cô. Chi Đạo cảm thấy, có lẽ Minh Bạch là kiểu người chậm nhiệt (7), lại tình cờ phát hiện anh khá thẹn thùng trong chuyện tình cảm nam nữ, hại Chi Đạo cho rằng anh mới là người yêu bé bỏng của cô, cần cô chủ động đến yêu thương anh. Ngay cả khi thiếu niên chất vấn cô cũng dùng giọng điệu trầm thấp, ngữ điệu bình đạm nhu hòa, động tác dịu dàng. Càng ở bên nhau lâu, Chi Đạo lại càng phát hiện ra sự dịu dàng của Minh Bạch, giống như anh là nô lệ của cô.
(7): Chậm nhiệt là kiểu người không nhạy bén với tình cảm, cảm xúc của những người bên cạnh. Người như thế thường bị hiểu lầm là người lạnh lùng
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Minh Bạch có biết tức giận không nhỉ? Chi Đạo cảm thấy, có lẽ Minh Bạch còn chẳng bao giờ nói chuyện lớn tiếng với ai.
Rốt cuộc sau túi da đó ẩn chứa điều gì?
Thứ không xác định thường khiến con người sợ hãi, nhưng cũng khơi gợi lên tính tò mò của họ.
Chi Đạo hỏi anh: Nếu em tổn thương anh, liệu anh có tức giận đánh mắng em không?
Minh Bạch mỉm cười khoe má lúm đồng tiền, dịu dàng ấm áp như gió xuân tháng ba.
Ngón tay thiếu niên vuốt ve mạch máu trên cổ cô.
“Làm sao anh nỡ chứ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận