Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay Lư Tử Lượng không đi học.
Chi Đạo ngẫm nghĩ, mấy ngày hôm trước cậu ta còn vừa nói vừa cười, chắc không phải đột nhiên bị ốm nằm viện chứ? Chi Đạo tìm di động, phát huy tinh thần quan tâm giữa các bạn học với nhau, gửi cho Lư Tử Lượng một tin nhắn hỏi thăm, lại phát hiện mình đã để quên điện thoại ở nhà nên đành thôi.
Trong giờ học, Mạt Hà nhờ cô và Minh Bạch đi lấy bài thi tiếng Anh của cả lớp trong văn phòng.
Chi Đạo luôn thích âm thầm véo eo thiếu niên trước ánh mắt của tất cả các bạn học và giáo viên. Mỗi lần như vậy, Minh Bạch luôn nhìn cô bằng ánh mắt oán trách nhẹ nhàng, nói là oán trách nhưng Chi Đạo cảm thấy trong đó có nhiều phần cưng chiều hơn. Anh mặc cho cô đùa bỡn, chỉ rũ mắt sắp xếp từng bài thi một lên bài. Cho đến khi Chi Đạo sờ mông anh, anh mới túm cái tay tinh nghịch của cô lại.
Hạ giọng thì thầm: “Để giáo viên nhìn thấy thì không tốt đâu.”
Chi Đạo nhướng mắt nhìn một bộ phận nào đó trên gương mặt anh, cũng nhỏ giọng đáp: “Minh Bạch, tai anh lại đỏ.”
Minh Bạch vội giao chồng bài thi vào trong tay cô, nghiêng người giấu đi đôi tai đã đỏ ửng từ bao giờ của mình.
“Chia xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Chi Đạo đi sau lưng anh, âm thầm cười trộm.
Làm sao bây giờ?
Cô càng ngày càng yêu em gái Minh.

Lý Anh gọi điện nói đêm nay hai người sẽ không về nhà.
Chi Đạo trả lời đồng ý rồi cúp điện thoại.
Chi Đạo nhẹ nhàng nhắm mắt, giống như giam mình dưới đáy vực.
Cô có cảm giác mọi cơ quan trong cơ thể đều đang mốc meo, cơ thể bốc mùi, nhiễm lên toàn bộ cơ quan nội tạng, không khí u uất quanh quẩn trong lồng ngực, một khi mở miệng hơi thở hư thối sẽ thoát ra. Vì thế, Chi Đạo không khỏi im lặng một lúc lâu. Có lẽ bởi vì sự kiện nặng trĩu kia vẫn chưa được giải quyết, nó làm tổ trong lồng ngực cô, lớn lên từng chút từng chút một, ép cô chìm xuống vũng bùn. Chi Đạo muốn dùng tiếng cười để xua tan nó, nó lại giống như đứa trẻ, quấn chặt lấy cô.
Dưỡng dục thống khổ thì phải làm mẹ nó, dùng sung sướng làm sữa cho nó.
Chi Đạo bảo Minh Bạch tạm thời đừng về nhà, muốn anh ở lại sân thể dục, cùng cô ngắm sao.
“Không sợ bị người khác nhìn thấy sao?” Minh Bạch vẫn còn “mang thù”, lại chủ động nắm tay cô, mười ngón tay đan xen vào nhau, gắn bó chặt chẽ.
Chi Đạo mỉm cười: “Thấy thì thấy thôi, cùng lắm thì em nghỉ học.”
“Chi Đạo.” Minh Bạch nghiêm túc nhìn cô: “Hủy diệt chính mình không thể khiến cho người khác đau khổ. Đây còn là một hành động cực kỳ ngu xuẩn.”
Chi Đạo yên lặng thật lâu, làn gió nhẹ nhàng thổi qua làm rối loại mái tóc cô, giọng nói thong thả, sàn sạt như nuốt pha lê:
“Minh Bạch, nhỡ may… em không thể thi đậu Bắc Đại…”
Minh Bạch lập tức dùng sức nắm chặt tay cô, như muốn tiếp thêm cho cô sức mạnh: “Anh sẽ giúp em. Còn mười ngày nữa, em nhất định có thể, điểm số rồi sẽ tốt lên thôi.”
Chi Đạo cũng từ từ nắm chặt tay anh. Độ ấm truyền đến từ làn da và cơ thể anh khiến cô nổi lên vài ý nghĩ xấu xa, ngón tay cô xẹt qua lòng bàn tay anh. Thiếu niên ngứa ngáy, càng dùng sức nắm chặt ngón tay đang làm loạn của cô.
Bóng đêm che giấu tất cả tâm sự.
“Còn có mười ngày nữa…” Chi Đạo nhìn ngôi sao lấp lánh và ánh trăng mông lung, cảm thấy đến đôi mắt của mình cũng bị ô nhiễm.
“Có anh ở đây, em nhất định có thể đỗ Bắc lớn.” Minh Bạch cười nói: “Chúng ta còn hứa với nhau sẽ cùng nhau đi ngắm hoa anh đào cơ mà.”
Minh Bạch nói không cần khẩn trường, cô chỉ cần vui vẻ là được, mọi áp lực cứ để anh gánh vác. Cách một lát, Minh Bạch đột nhiên giơ cánh tay ra trước mặt cô.
“Nếu em vẫn cảm thấy buồn lòng thì cứ véo anh.”
Đôi mắt Chi Đạo bỗng nhiên chua xót, bật cười, cao giọng đẩy tay anh ra.
“Anh bị cuồng tự ngược hả?”
Tiếng gió dần thay thế tiếng nói chuyện, bụi bặm lơ lửng chậm rãi quay tròn trong không khí. Tất cả mọi thứ như bị bấm nút tạm dừng, yên lặng chờ đợi một hồi náo động trở lại.
Minh Bạch trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên hỏi cô:
“Chi Đạo, em sẽ không phải anh thì không được sao?”
Chi Đạo không nói lời nào.
Minh Bạch: “Em vẫn chưa kiên định bên anh, cũng không tin tưởng anh. Từ sau chuyện của Mạt Hà, anh nhìn ra em đã không còn tin tưởng vào anh nữa, nếu không em cũng sẽ không theo bản năng trốn tránh vấn đề, để cho nó trở thành vật cản trong quan hệ của chúng ta. Rốt cuộc là chuyện gì khiến em cảm thấy anh sẽ thay lòng đổi dạ? Cảm thấy chúng ta không thể bên nhau vĩnh viễn?”
Minh Bạch đau khổ vì Chi Đạo không chịu tin tưởng mình, vì cô luôn giữ một rào cản ngăn anh đến gần cô. Chi Đạo luôn giữ cho mình một con đường lui, một khi xảy ra chuyện gì không vừa ý liền muốn từ bỏ, hoàn toàn không muốn phó thác chung thân cho anh. Minh Bạch hy vọng Chi Đạo có thể có cùng quan niệm về tình yêu với mình: Yêu là dây dưa với nhau, thương tổn, tra tấn, cho dù đau đớn muốn chết cũng không chịu từ bỏ. Hai trái tim đỏ tươi vặn vẹo đè ép, bệnh hoạn cuốn chặt lấy nhau. Cho dù đau đến tê tâm phế liệt cũng vẫn cố chấp giao hòa.
Nếu như anh không thể chiếm được, cảm giác đó còn khó chịu hơn cả cái chết.
Chi Đạo lắc đầu: “Tương lại còn có quá nhiều điều không thể dự đoán, em không muốn nói dối anh.”
Minh Bạch cũng ngẩng đầu nhìn vầng trăng: “Em đã từng suy nghĩ mình sẽ kết hôn vào năm bao nhiêu tuổi chưa?”
“Chúng ta vẫn còn là học sinh, anh nghĩ xa quá rồi.” Chi Đạo không muốn đưa ra một lời hứa hẹn mà cô không xác định là mình có thể thực hiện hay không.
Hai người lại trầm mặc một lúc, Minh Bạch hỏi: “Em sẽ chia tay với anh sao?”
Chi Đạo chậm chạp cúi đầu: “Em không biết. Minh Bạch, em thật sự không thể đoán trước tương lại.”
Minh Bạch nhẹ nhàng hít mắt, hưởng thụ làn gió lạnh buốt như đang lăng trì bản thân, lại xoay người, vươn tay sờ lên gương mặt cô, cụng đầu bên nhau. Trong mắt là điên cuồng không bỏ, hơi thở sâu kín mông lung như sương khói.
“Chi Đạo, nếu anh nổi điên, em nhất định phải tha thứ cho anh.”
Chi Đạo nhíu mày: “Anh đang nói mê sảng cái gì thế?”
Minh Bạch mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền: “Ừ. Anh nói mê sảng.”
“Về nhà về nhà.” Chi Đạo đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên người, nhìn đồng hồ: “Hơi muộn rồi.”
Ngôi sao bị đám mây đen che khuất, ánh trăng càng rạng rỡ. Đêm càng lúc càng khuya, ngày càng ngày càng đen.
Chi Đạo có nghĩ tới.
Nếu Minh Bạch thật sự điên lên, liệu cô còn thích anh sao?
Chỉ là chính bản thân Chi Đạo cũng không có đáp án.

Cô không dám khẳng định.
Không dám khẳng định thì lại càng muốn trốn tránh.

Trước khi đi ngủ Chi Đạo mới sực nhớ ra chuyện của Lư Tử Lượng. Cô lục tìm di động, tìm thấy tên cậu ấy trong danh sách liên hệ, rồi gửi một cái voice chat cho cậu ấy hỏi sao hôm nay không đi học.
Mười phút sau, Lư Tử Lượng mới trả lời cô.
【 Không đi được. Khi tớ đang qua đường, đột nhiên bị kẻ điên nào đó rạch một dao lên cánh tay. Tên đó đội mũ, đeo khẩu trang, chạy trốn rất nhanh, tớ cũng không biết là ai, khi đó xung quanh cũng ít người nên không ai bắt được tên đó. Tớ chỉ có thể coi như bản thân xui xẻo. 】
Xui xẻo gặp phải tình huống này Chi Đạo cũng chỉ có thể an ủi cậu bạn.
【 Không bị thương nặng là tốt rồi. 】
【 Có lẽ tên đó bị điên. 】

Bình luận (0)

Để lại bình luận