Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rốt cuộc Cam Noãn cũng đã chờ đến lúc căn phòng được trang trí xong xuôi, cô ta thoải mái lăn lội trên chiếc giường lớn một lúc, 15 phút sau đã nhận được điện thoại của Minh Nguyệt, bà nói muốn dẫn cô ta đi gặp mặt làm quen với anh trai kế của cô ta.
Tình cảm của Cam Noãn đối với mẹ ruột lúc còn sống cũng chỉ bình thường, cho nên cô ta cũng không phản đối hay chán ghét chuyện Minh Nguyệt vào nhà và trở thành mẹ kế của mình. Thậm chí, bởi vì có người thương mình, cho nên cô ta càng ỷ lại vào Minh Nguyệt hơn. Minh Nguyệt vừa mới tới được một tháng, cô ta đã ngọt ngào gọi bà là mẹ.
Cô ta mê chơi, thành tích kém, lại thích tụ tập vui vẻ, thành lập ra một nhóm chị lớn, cộng thêm cha cô ta có tiền, quan hệ rộng rãi nên cô ta càng được thể, ngang ngược kiêu ngạo. Lần này chuyển trường là bởi vì có một nữ sinh cố ý đoạt danh ngạch biểu diễn của cô ta, chọc cô ta tức giận, đêm đó cô ta tìm một đám người, định ra oai phủ đầu, dằn mặt đe dọa nữ sinh kia một phen. Kết quả là cô ta còn chưa mở miệng chất vấn, mấy nam sinh tuổi trẻ khí thịnh phía sau đã không nhịn được cãi nhau với phe đối diện. Tình cảnh sau đó hoàn toàn mất kiểm soát, không thể vãn hồi, không khéo lại bị hiệu trưởng đi ngang qua bắt gặp.
Vì thế, cô ta bị chuyển tới Nhất Trung, tiếp tục học lớp 11.
Anh trai kế của cô ta tên là Minh Bạch. Cam Noãn chưa từng gặp người này nhưng đã từng nghe nói qua. Lúc còn ở trường cũ, cô ta đã nghe qua tên anh, tất cả mọi người đều nói là đó là một thiếu niên thiên tài, nghìn năm có một, không những sở hữu trí tuệ hơn người mà còn anh tuấn, quả là một vật phẩm quý giá hi hữu. Chỉ dựa vào mấy lời đồn thổi nói mò như thế cũng chẳng hấp dẫn được bao nhiêu hứng thú của Cam Noãn, nhiều lắm thì cũng chỉ kinh ngạc cảm thán một chút không ngờ trên đời lại thực sự có loại nhân vật giống như “Nam chính” bước ra từ trong tiểu thuyết thế này. Nhưng cũng chỉ có một câu cảm thán đó thôi, sau đó Cam Noãn liền vứt anh ra sau đầu, vì thế cô ta chưa từng để ý…
Vì để xử lý thủ tục chuyển trường, Cam Noãn đi theo cha tới trường Nhất Trung. Trong khi ba cô ta đi bàn bạc xử lý thủ tục, Cam Noãn liền đi dạo khắp nơi, thăm thú hoàn cảnh trường học. Trường Nhất Trung có một khu rừng rất lớn, sân thể dục cũng rất lớn. Đó là ấn tượng đầu tiên của Cam Noãn về ngôi trường này. Sau đó cô ta bắt đầu thấy nhàm chán, đứng đọc thông tin trên bảng thông báo. Từ các thông báo của trường học cho đến đến thành tích thi đấu, Cam Noãn nhìn thấy hai chữ “Minh Bạch” được đặc biệt in đậm trên thông báo thành tích thi đua môn vật lý của cả nước. Sờ sờ lên cái tên, Cam Noãn nghĩ thầm thành tích học tập người này cũng thật lợi hại.
Sau đó, cô ta lại tiếp tục nhìn sang các thông báo bên phải, là bảng xếp hạng thành tích top 50 của cả trường. Cô ta theo thứ tự, xem từ người xếp hạng thứ năm mươi tiến dần lên, còn theo bản năng đọc thầm tên những người đó: Hoàng Vĩ, Chi Đạo, Trương Đào, Lý Nghệ Đồng… Cuối cùng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn lên tên của người xếp thứ nhất.
Bên cạnh có một tấm ảnh chụp kích cỡ 3*4, đây là lần đầu tiên Cam Noãn nhìn thấy diện mạo của Minh Bạch.
Ngũ quan tinh xảo như họa, làn da trắng nõn, khí chất cao ngạo lạnh lùng cô độc. Hốc mắt của thiếu niên rất sâu, cho dù là nhìn qua bức ảnh chụp cũng cho người xem ảo giác như anh đang nhìn mình bằng ánh mắt thâm tình. Tuy nhìn ra bình thường thiếu niên nhất định là kiểu người ít nói ít cười, nhưng Cam Noãn lại nghĩ, khi thiếu niên tươi cười thì nhất định đó sẽ là một cảnh tượng kinh diễm. Cam Noãn ngắm nhìn bức ảnh đó thật lâu, cảm giác thần bí và dung mạo xinh đẹp của thiếu niên chiếm trọn tâm trí cô ta, trái tim cứ như bóng đèn bị hỏng, lập loè lập loè, thình thịch thình thịch.
Đây rốt cuộc là nhất kiến chung tình hay thấy sắc nảy lòng tham?
Không quan trọng. Dù sao chỉ cần Cam Noãn nghĩ đến cảnh tượng được gặp anh, trái tim cô đã tự thoát khỏi khống chế, đập nhanh như đánh trống, hai má phiếm hồng. Thậm chí đến cả trong giấc mơ Cam Noãn cũng không tự chủ mà liên tưởng đủ loại tình huống sẽ xảy ra giữa mình và anh.
Hôm nay.
Minh Nguyệt sẽ dẫn cô ta đi gặp anh.
Cam Noãn dùng những mỹ phẩm dưỡng da và đồ trang điểm tốt nhất mà cô ta sở hữu, tốn hết ba tiếng đồng hồ, trang điểm cho bản thân đến khi cảm thấy đã đủ xinh đẹp tinh xảo. Rồi lại đau đầu lựa chọn không dưới trăm kiện váy áo và vật phẩm trang sức. Đang lúc cô ta rối rắm không biết đôi giày này có hợp với bộ đồ trên người hay thì lại thấy đã sắp đến thời gian hẹn gặp với Minh Nguyệt, lúc này Cam Noãn mới không cam lòng, dừng lựa chọn, mang theo tâm trạng vừa thấp thỏm vừa hưng phấn đi ra ngoài, đến chỗ hẹn gặp.
Minh Nguyệt dẫn cô ta đến trước mắt Minh Bạch.
“Minh Bạch, đây là em gái của con.”
Cam Noãn hoảng loạn, suýt chút nữa thì tự cắn đứt đầu lưỡi của mình: “Em chào anh.”
“Chào em.” Minh Bạch lễ phép trả lời cô ta.
Cam Noãn lại dần dần thất thần. Quả nhiên là ảnh chụp không thể sánh với người thật, mị lực của thiếu niên trước mặt tỏa khắp bốn phương tám hướng, biến tất cả vật khác trong tầm nhìn thành phông nền. Từ thân hình, đến mùi hương, giọng nói, khí chất của thiếu niên, không một giây nào không trêu chọc tâm trạng vốn đã nhộn nhạo không yên của cô.
Minh Nguyệt vào phòng bếp nấu cơm, còn cố ý gọi Minh Bạch đến hỗ trợ để dặn dò lại một câu.
“Minh Bạch, tiền chúng ta tiêu đều là do bố con bé đưa, hiện tại đến một đồng tiền con cũng không có. Ông ấy rất cưng chiều con gái của mình, con nhớ chăm sóc con bé nhiều một chút. Nếu ông ấy biết được nhất định sẽ rất vui, thậm chí sau này còn có thể chi tiền cho con xuất ngoại du học.”
”Con nghe rõ chưa?”
Thấy không có ai trả lời, Minh Nguyệt xoay người, mới phát hiện anh đã đi xa.

Từ nhỏ, cha của Cam Noãn đã nói cô ta là cái kẹo mè xửng dính người, một khi thích thứ gì thì nhất định phải đòi tới tay, cực kỳ chủ động, hoàn toàn không có một chút e lệ của con gái nào.
Cam Noãn mon men lén lút tới gần thiếu niên đang ngồi trên sô pha yên tĩnh đọc sách, trên người Minh Bạch tỏa ra hơi thở rét lạnh, ý nghĩa chính là người sống chớ gần. Nhưng Cam Noãn lại mặt dày hơn người thường, làm như hai người cực kỳ thân quen.
“Anh đang đọc sách ạ?”
Minh Bạch không đáp lời cô ta, chỉ nghiêm túc đọc sách.
Cam Noãn đánh nhẹ một cái lên vai thiếu niên, Minh Bạch hơi nhíu mày, cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn cô ta.
“Vừa rồi em thấy trên quần áo của anh có một con sâu, em chỉ muốn giúp anh phủi nó đi.” Tròng mắt Cam Noãn xoay chuyển liên láo.
Cái cớ vụng về với cái kỹ thuật diễn tệ hại này thì lừa được ai chứ? Minh Bạch lạnh nhạt trả lời: “Ừ.”
Rồi lập tức đứng dậy, chuẩn bị đi về phòng ngủ của mình.
Cam Noãn vội đứng dậy, hạ quyết tâm nói với Minh Bạch: “Anh ơi, ba em nói nhờ anh giúp em học bổ túc ạ.”
Minh Bạch quay đầu lại, nhìn cô ta một cái, suy nghĩ một hồi lâu. Cẩn thận gấp gọn cuốn sách trong tay rồi cất vào đúng vị trí xong, anh mới nhẹ nhàng gật gật đầu.
“Được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận