Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo thay một bộ váy xinh đẹp, cột tóc kiểu đuôi ngựa thật cao, mỗi một bước đi lại vung vẩy thật cao. Trước khi ra cửa, cô nhìn bản thân trong gương, khóe môi cong lên, nhẹ nhàng tươi cười nói:
Không có gì ghê gớm cả. Tạm thời rơi xuống chỉ là để sau này bay càng cao.
Hiện tại cách kỳ thi lớn học…. còn tám ngày.
Chi Đạo đồng ý bán học tịch của mình.

Cuối tuần, khoảng 6 giờ tối, Minh Bạch gõ lên cánh cửa trước mặt ba cái. Thiếu nữ trong nhà nhanh chóng chạy ra mở cửa, gương mặt không tự giác mà nở nụ cười tươi khoe tám chiếc răng xinh đẹp.
“Anh tới rồi.”
Minh Bạch gật gật đầu.
Cam Noãn lập tức lấy một đôi dép lê mới cho anh, ngay sau đó mời anh vào căn phòng ngủ đã được cô ta sắp xếp trang trí tỉ mỉ. Bên cạnh chiếc bàn học màu trắng là hai cái ghế được đặt sát cạnh nhau.
Minh Bạch rũ mắt lấy ra một quyển vở: “Lấy bài thi ra chưa?”
Cam Noãn nghiêng đầu bừng tỉnh, thầm hận bản thân vừa nhìn thấy anh đã quên những chuyện khác: “Em lấy ngay đây.”
Cam Noãn ngó qua hàng sách vở được sắp xếp quy quy củ củ, cái giường được thu dọn cẩn thận và cái chăn được gấp thành khối vuông, tâm trí lặng lẽ yên ổn trở lại. Cô ta ngồi trên ghế, chỉ chốc lát đã lại đứng ngồi không yên, cho dù không dám ngó sang liếc nhìn thiếu niên bên tay phải, nhưng lỗ tai vẫn như đang phát sốt, hồng rực.
Trên người thiếu niên bên cạnh có mùi hương thoang thoảng ấm áp sau khi tắm, tóc của anh hơi ướt, ánh đèn bàn càng tô đậm dung mạo tuyệt mỹ của anh. Đôi môi long lanh ánh nước càng trở nên gợi cảm hơn dưới ánh đèn, mùi hương quyến rũ quẩn quanh chóp mũi, tất cả đều khiến Cam Noãn không thể tự kiềm chế, vô thức liếm khóe miệng.
Cam Noãn mặc một chiếc áo ngắn tay mùa hè, khuỷu tay lõa lồ không cẩn thận cọ lên cánh tay Minh Bạch, làn da của thiếu niên mềm mại hơi lạnh, giống như một miếng ngọc trong suốt. Có vẻ Minh Bạch cũng cảm nhận được hai người cách quá gần, liền chủ động kéo cái ghế dựa ra xa, điều này khiến Cam Noãn không thoải mái mà cắn lưỡi.
Thiếu niên dưới ánh đèn càng câu dẫn người nhìn phạm tội.
“Tôi chỉ nói một lần.” Minh Bạch nghiêng đầu nhìn Cam Noãn một cái, giọng nói lạnh nhạt xa cách.
Lỗ tai Cam Noãn lại phát ngứa, giống như có sợi lông vũ quét qua từng dây thần kinh mẫn cảm của cô ta. Ý thức giống như đang phiêu đãng trong tầng mây, hoặc lơ lửng trong chất lỏng trong suốt, cô ta muốn bắt toàn bộ chúng lại, nhưng chúng lại quá linh hoạt.
“…Căn cứ theo công thức và hai góc, đề này chọn A, đã hiểu chưa?”
Cam Noãn choáng váng: “A?”
“Ngu ngốc.” Minh Bạch không nhịn được mà mắng thành tiếng.
“Anh mới ngốc!”
Minh Bạch chẳng muốn chơi cái trò chơi nhàm chán ngươi tới ta đi này với cô ta: “Tôi giảng câu tiếp theo.”
“Khoan đã, câu này vẫn chưa giảng xong mà, em còn chưa hiểu, sao anh đã nhảy sang câu tiếp theo rồi. Anh làm thầy giáo như thế này chẳng đủ tiêu chuẩn chút nào. Trừ tiền.” Cam Noãn giả vờ phẫn nộ, hai bàn tay giao nhau.
Minh Bạch trầm mặc hết mười năm phút, cam chịu quay lại đề trước đó: “Tôi nói lại một lần.”
Hai người học đến 8 giờ mới kết thúc, khi Minh Bạch thu dọn đồ đạc, Cam Noãn vẫn còn hứng thú bừng bừng trộm ngắm anh, cô ta đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, nâng cằm nhìn phía anh.
“Có phải anh sắp thi lớn học rồi không?”
“Ừ.”
Cô ta lướt lướt di động, xem xét thời gian: “Còn có sáu ngày nữa, thật nhanh.” Cam Noãn lại cười: “Này, anh trai, nếu anh thi tốt, có phải nên làm một buổi chúc mừng, mời em gái anh là em đi ăn một bữa cơm không?”
“Tôi đi đây.” Minh Bạch lưu loát xoay người.
Cam Noãn lập tức bất mãn lẩm bẩm: “Thật lạnh lùng.”
Minh Bạch đóng cửa lại, bước chân không nhanh không chậm đi về phía cửa thang máy, làm bạn với bóng đêm trở lại tiểu khu. Vừa mới bước vào cổng tiểu khu, chuông điện thoại đã vang lên, anh nhìn tên người liên hệ, vội vàng ấn đồng ý.
“Em đến tìm anh, vì sao anh không có ở nhà?” Giọng của Chi Đạo rất nhẹ nhàng như đang làm nũng.
Chi Đạo hiếm khi dùng giọng điệu ngọt ngào làm nũng như vậy nói chuyện với Minh Bạch. Trái tim thiếu niên bị giọng nói của cô làm cho mềm nhũn, trong lòng toàn mật ngọt. Minh Bạch nắm chặt di động, dịu dàng nói: “Anh đi làm gia sư.”
“Gia sư? Đã sắp thi lớn học rồi anh còn làm gia sư làm gì?”
“Sau khi thi lớn học cũng có thể làm.” Minh Bạch cười cười.
Chi Đạo không nói gì. Minh Bạch nghe thấy âm thanh sàn sạt rất nhỏ truyền ra từ đầu dây điện thoại bên kia, giống như tạp âm phát ra từ cái máy ghi âm kiểu cũ. Anh nhẹ nhàng “Alo” một câu.
Lại qua một lát nữa, giọng nói ngọt ngào của thiếu nữ mới vang lên rõ ràng, mềm mại trơn trượt giống như đuôi cá.
Chi Đạo nói: Minh Bạch.
“Ngày mai em muốn nói cho anh biết một bí mật.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận