Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một quyển lịch được trang trí bởi vô số bông hoa màu đỏ cứng nhắc, ngã dọc ngã nghiêng trên bàn, không ngờ vẫn lừa được một chú ong bay đến.
Chú ong phát hiện hoa là giả, quay đầu đôi mắt hướng tới ánh trăng, ong ong bay ra ngoài cửa sổ.
Đôi cánh mỏng manh của nó cọ qua lan can cửa sổ đã rỉ sét, đang đắc ý vì cú xoay người đầy dẻo dai xảo quyệt của mình, lại không ngờ được rằng có một nắm cát rơi từ trên xuống. Nắm cát thật nặng, trùng hợp đánh trúng vào đỉnh đầu nó.
Chú ong choáng váng xoay tròn ngã xuống, sau đó lại cấp tốc chuyển vòng nhẹ nhàng chậm chạp, chậm rãi, thân hình nhỏ nhoi kiệt sức nằm bất động trên mặt đất, chịu đựng cái nóng thiêu đốt.
Hai giây sau, nó khôi phục lý trí, cái đầu nho nhỏ động động, chuẩn bị bay đi, đôi cánh mỏng manh yếu ớt vừa mới vỗ một cái, một chân của ai đó ngẫu nhiên dẫm nát thân thể của nó.
Đế giày vẫn còn lưu lại vết máu nhỏ, đỏ như son.

Thứ bảy, Chi Đạo cùng Minh Bạch đi dạo một vòng quanh tiểu khu, sau đó cùng đi tới ngã rẽ phải chia tay, Chi Đạo buông tay anh, theo thói quen nói: “Ngày mai gặp lại.”
Minh Bạch nói: “Về nhà nhớ gọi video trò chuyện.”
Từ sau sự kiện mất tích trên triền núi lần đó, Minh Bạch yêu cầu cô mỗi ngày phải gọi video nói chuyện phiếm với anh đến tận lúc ngủ, thiếu niên cứ nhìn chằm chằm cô như tội phạm. Chi Đạo không được tự nhiên mà nói: “Cũng không thể mỗi ngày đều gọi…”
Minh Bạch rũ mắt nói: “Chi Đạo, anh cũng không muốn can thiệp vào tự do của em. Anh chỉ muốn dùng quãng thời gian cuối cùng giúp em nỗ lực thi đỗ Bắc Đại.”
Minh Bạch nói vậy, cũng thật sự làm như vậy. Hai người gọi điện chỉ nghiêm túc giảng đề làm bài, nhưng giọng nói của thiếu niên thông qua tai nghe cứ như rót cả đống xuân dược tác dụng cực mạnh vào trí não của Chi Đạo. Sắc ma trong tâm trí Chi Đạo lại nhộn nhạo, gợi nhớ đến tiếng thở hổn hển sắc tình của thiếu niên bên tai cô lúc trước. Sau đó, không biết là thứ lực lượng thần bí nào thúc đẩy, Chi Đạo trùm chăn qua đầu, hưng phấn nhỏ giọng, thì thầm nói với anh:
“Minh Bạch…”
“Ừ?”
Sau khi do dự một hồi lâu, Chi Đạo quyết tâm mở miệng: “… Em muốn nghe anh nói bốn từ “ừm” liên tục.”
Minh Bạch theo bản năng định thử, chữ “ừm” đầu tiên còn chưa bật thốt lên đã bị anh mạnh mẽ thu hồi.
Minh Bạch ho nhẹ một tiếng: “Nên đi ngủ rồi.”
Thiếu nữ duỗi chân, làm bộ làm tịch: “Anh không nói người ta không ngủ được.”
Minh Bạch hạ thấp cằm, camera trên điện thoại chỉ quay đến đỉnh đầu của anh. Mái tóc đen mềm mại như lụa, đôi mắt xinh đẹp, ánh mắt có thần, linh hoạt như chim yến, lại thâm sâu như biển rộng.
Sự trầm mặc lan tỏa trong không kh, âm trầm như núi đồi, giống như ngay sau đó cuồng phong sẽ nổi lên.
“Em thật sự muốn nghe sao?” Minh Bạch hỏi.
Chi Đạo đột nhiên lại thấy ngượng ngùng: “Ha ha… Em chỉ nói đùa thôi.”
Lại là một mảnh an tĩnh. Ngay khi Chi Đạo cho rằng Minh Bạch đã cúp máy, tai nghe đột nhiên truyền đến hai tiếng ừm mềm mại nhu thuận, là chất giọng trầm khàn đặc trưng của thiếu niên.
Muộn thanh hàm mị, ngọt như tẩm đường.
Chi Đạo còn chưa kịp phản ứng, thiếu niên đã liến thoắng nói ngủ ngon, sau đó là giọng hệ thống nhắc nhở cô cuộc gọi video đã kết thúc.
Sau khi Chi Đạo hoàn hồn, khoé miệng không khỏi cong lên, một mình nở nụ cười ngớ ngẩn. Cô giơ di động đặt trước mặt lẩm bẩm, ngón tay không ngừng chọc màn hình.
Ngoan ngoãn. Lại thẹn thùng.
Hừ, sao lúc cọ cô lại không bày ra dáng vẻ như vậy đi?
Thiếu niên đè dục vọng bồng bột đang trực chờ bộc phát xuống, nhanh chóng ấn tắt cuộc gọi video, tiện tay tắt máy luôn. Minh Bạch nhìn màn hình điện thoại đen kịt, lại nhìn đôi mắt của mình được phản chiếu lại.
Dục vọng như cơn lốc xoáy, xoáy sâu vào tâm trí.

Chi Đạo chặn những nghĩ lung tung kia lại, gật gật đầu đồng ý với Minh Bạch: “Ừ.”
Trước khi vào nhà, Minh Bạch đứng trước cửa tiểu khu, đột nhiên xoay người nhìn cô. Nhìn thấy Chi Đạo mỉm cười, vẫy vẫy tay với anh, anh mới thong thả nhấc chân bước vào tiểu khu.
Chi Đạo nhìn thiếu niên đi lên lầu, đến tận khi bóng dáng cao lớn đó biến mất, nụ cười trên khóe môi mới dần tan biến theo.
Sự vui vẻ rút đi, nhường chỗ cho nỗi ưu sầu.
Chi Đạo quay đầu, trầm mặc đi về phía tiểu khu nhà mình, mới đi được năm bước đã đụng vào người khác. Chi Đạo chậm rãi ngẩng đầu, bức tường thịt trước mặt hơi mềm, còn có hương vị quen thuộc. Cô theo bản năng nói xin lỗi trước mới ngẩng đầu lên. Gương mặt lạnh băng của Lý Anh đang từ trên cao nhìn xuống cô.
“Mẹ…” Chi Đạo giả vờ bình tĩnh.
“Chuyện với cậu ta bắt đầu từ khi nào?”
Tâm trí Chi Đạo lập tức hỗn loạn, gấp như con kiến bò trên chảo nóng, móng tay đâm sâu vào da thịt: “… Cái gì… Khi nào?”
“Chi Đạo. Lời của mẹ nói, con hoàn toàn không nghe có phải không?!”
“Mẹ, con… Con không…” Lý Anh cao giọng khiến Chi Đạo càng hoảng hốt, nói năng lộn xộn. Cô vẫn không học được dáng vẻ trấn tĩnh của Minh Bạch: “Con với cậu ấy… chỉ là bạn học… Không.”
Lý Anh nhìn vẻ mặt tái nhợt hoảng sợ của Chi Đạo, lạnh lùng vạch trần lời nói dối của cô: “Mẹ vẫn luôn đứng ở trong đình.”
Cho nên, nhất cử nhất động của con với Minh Bạch mẹ đều nhìn thấy, không bỏ sót một chi tiết nào!
Chi Đạo nghe vậy, giống như gà trống thất bại, cái đầu nhỏ cúi xuống thật thấp, trong lòng bàn tay toàn là dấu móng tay bán nguyệt hồng rực.
“Đi về nhà trước.” Lý Anh đi trước cô.
Chi Đạo đành phải nén nỗi khiếp đảm bất an đi theo phía sau mẹ. Trên chân giống như đang đeo gông xiềng, mỗi bước đều như nặng ngàn cân, Chi Đạo bước thật chậm, như đang trên đường tới pháp trường. Nỗi lo lắng cũng chậm rãi khuếch tán trong cơ thể và tâm trí, máu nóng chảy ngược, đáy lòng ào ào dậy sóng.

“Quỳ xuống.”
Chi Đạo ngoan ngoãn quỳ gối trên sàn nhà, cúi đầu chịu đựng bầu không khí lặng im tràn ngập khói thuốc súng. Cha mẹ cô ngồi trên sô pha, Chi Thịnh Quốc vẫn luôn thở dốc, không, ông không giống như đang thở mà là đang dùng hết sức lực để hút oxy.
Một tờ giấy ném lên vai cô, trang giấy mỏng manh lại sắc bén đến lạ, nó cọ qua gương mặt Chi Đạo, cô nhặt lấy tờ giấy đó, rồi bình tĩnh để nó xuống đất. Ngay sau đó, một tiếng quát to tức giận suýt nữa thì phá hỏng màng nhĩ của cô vang lên.
“Con kí cái gì với ông ta?!” Chi Thịnh Quốc tức giận, trừng mắt, ánh mắt giống như muốn xé rách cô con gái bảo bối của mình.
Cơ thể Chi Đạo kịch liệt run rẩy, nhẹ nhàng liếc mắt nhìn qua nội dung trên tờ giấy kia: Một tờ hợp đồng đã được ký tên đóng dấu hẳn hoi.
Chi Đạo đột nhiên không biết biện bạch thế nào mồm miệng không rõ: “Trần…”
“Cái tên Trần Nghiêu kia đúng là đồ chó má!” Chi Thịnh Quốc phẫn nộ, đạp một chân bàn trà. Bàn trà bị đá đến lệch khỏi vị trí, đồ vật bên trên lung lay sắp đổ, một chén trà không may mắn rơi xuống, một tiếng vỡ thanh thúy vang lên.
Cơ thể Chi Đạo lại bắt đầu run rẩy kịch liệt hơn, đầu cũng càng cúi thấp hơn. Chi Đạo chỉ muốn vùi đầu vào lòng đất, móng tay gim sâu vào thịt mềm trên lòng bàn tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận