Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô gian nan, nhỏ giọng lí nhí nói: “Bác ấy nói…”
Hốc mắt Chi Thịnh Quốc ướt át, ông đấm ngực, giọng nói khàn khàn, dường như đã vắt kiệt sức lực để đánh gãy lời cô: “Con mẹ nó, cái thứ này là thằng đó cố ý đưa cho bố xem! Trước kia ông đây bồi nó, cười như con như cháu của nó, chỉ mong nó cho ông vay tiền! Kết quả, tên chó đó lại đánh chủ ý lên người con!”
“Chi Đạo! Con cũng không phải đứa bé nữa! Có thể đừng hành xử tùy hứng như vậy nữa được không? Trước lúc con làm một việc gì thì có thể nghĩ đến hậu quả không?! Thi lớn học là con đường duy nhất của con! Là con đường quyết định nửa đời sau của con! Quyết định cuộc sống của con! Gia đình chúng ta nghèo, nếu không dựa vào đọc sách để thay đổi vận mệnh thì còn có thể dựa vào cái gì?! Con kí cái hợp đồng này, chẳng lẽ không cảm thấy phụ công bố mẹ cực cực khổ khổ nuôi con ăn học sao?! Hiện tại bố mẹ không tiền không thế, lấy cái gì ra mà đối nghịch với thằng đó?! Lấy cái gì ra để mà nói với thằng đó là con trẻ người non dạ không hiểu chuyện, chỉ ký cho vui thôi ?! Chẳng lẽ lấy cái mạng quèn này của bố sao?!”
“Con… con mẹ nó chính là đồ ngu xuẩn!”
Chi Đạo đột nhiên ngẩng đầu, nước mắt chảy vào trong miệng.
“Con chính là đồ ngu xuẩn!”
“Con chỉ không muốn nhìn thấy ba mẹ phải trốn nợ cả đời! Không có bằng cấp thì không thể sống sao?! Trên đời nhiều người không có văn bằng vẫn sống tốt đấy thây!”
“Đó là người khác! Nhiều người muốn vào lớn học như vậy, con tưởng người ta chỉ vào chơi sao?!”
“Vậy vì sao nhất định phải vào lớn học?! Không phải trong lịch sử cũng từng có người không học lớn học nhưng vẫn làm ra thành tựu lớn đó sao?! Con bán học tịch được mấy trăm vạn là đủ rồi! Dù sao đọc sách cũng là vì kiếm tiền, bố cứ coi như con kiếm…”
Má phải đột nhiên đau nhói, một cái tát thật mạnh chặt đứt những lời cô định nói.
Cơn giận của Chi Thịnh Quốc đã đạt tới đỉnh núi: “Con con mẹ nó biết cái gì!”
Tay Chi Thịnh Quốc run rẩy giống như bị bệnh, đôi mắt phiếm hồng. Tiếng bạt tai thanh thúy đột ngột dập tắt cuộc tranh chấp giữa hai cha con. Bầu không khí lặng im kéo dài thật lâu sau đó, giống như cái lồng trong suốt, khiến Chi Đạo hít thở không thông, yết hầu khô khốc.
Cô cúi đầu, giọng nói mệt mỏi bất kham suy nhược.
“Con nên biết cái gì…”
Nên biết rằng các kẻ ác nhỏ thì sẽ bị mọi người phỉ nhổ, còn các kẻ lớn gian lớn ác thì được người người kính ngưỡng? Nên biết rằng khi con người bị buộc phải lựa chọn thì vĩnh viễn đều có thể thanh tỉnh thấu triệt? Khi đó Chi Đạo mới chỉ có 17 tuổi, điều cô có thể nghĩ đến là hy sinh bản thân mình để người nhà không phải chịu tội. Thời buổi hiện tại, có người đi ô tô, có người đi máy bay tên lửa đến tương lai, thì cũng có không ít người đi bộ đến tương lai! Cô chẳng qua cũng chỉ là một người trong số đó.
Hàm răng cắn chặt trên môi, mùi máu tanh tràn ra từ khóe miệng, má phải nóng bỏng, Chi Đạo nhắm mắt, liếm môi, nuốt xuống giọt máu tanh nồng.
“Dù sao thì con cũng đã ký rồi, cứ để con tự làm tự chịu.”
Chi Thịnh Quốc nhụt chí, nằm liệt trên sô pha, Lý Anh trộm lau khóe mắt, ngăn không cho nước mắt chảy ra, bà lôi kéo chồng, ý bảo Chi Thịnh Quốc về phòng ngủ.
Chi Đạo vẫn quỳ trên mặt đất, mặc kệ nỗi uất ức đau xót như thủy triều, một đợt lại một đợt nuốt chửng cô.

Cuối cùng, chỉ có Lý Anh đi ra. Bà bảo cô đứng lên, dịu dàng dùng ngón tay lau đi nước mắt trên mặt Chi Đạo, thở dài nói:
“Chia tay với Minh Bạch đi.”
Đôi mắt Chi Đạo dần dần mất đi tiêu cự: “Mẹ… Hai việc này không liên quan đến nhau, không ảnh hưởng. Hơn nữa, bọn con sắp thi lớn học rồi, cấp ba không cho phép yêu đương, chẳng lẽ sau khi thi lớn học xong cũng không thể sao?”
“Con cho rằng mọi chuyện dễ dàng như vậy?” Lý Anh xoa xoa đầu cô, cằm đặt trên đỉnh đầu cô.
“Chi Đạo, con còn nhỏ tuổi, không nghĩ xa được như vậy, vậy để mẹ nói rõ cho con hiểu. Lựa chọn một người để ở bên không chỉ phải xem tình cảm, mà còn phải xem gia đình của người đó. Tính tình của dì Minh dạo gần đây thay đổi rất nhiều, mẹ cảm thấy chắc chắn cô ấy sẽ không đồng ý để con ở bên con trai của cô ấy đâu. Mẹ nói thẳng hiện thực cho con hiểu, đỡ để con ôm hy vọng. Sau này… Nếu con không được học lớn học, giá trị con người của con càng thấp đi. Còn Minh Bạch, tương lai của thằng bé nhất định rất tươi sáng. Nhưng con thì sao? Ở chung thời gian dài, với cái tính tình của con, con thật sự có thể chịu đựng sự chênh lệch càng lúc càng lớn giữa hai đứa sao? Nếu hai bên quá không bình đẳng, thì tình cảm sâu đậm đến mấy cũng sẽ biến chất. Thằng bé Minh Bạch này mẹ thấy bình thường nó rất kiêu ngạo, vậy thì nó có thể nhẫn nhịn con bao lâu đây? Mẹ từng nghe Minh Nguyệt nói muốn đưa con trai đi du học, đến lúc đó con muốn yêu xa sao?”
Người lớn luôn cân nhắc thiệt hơn sau này.
“Con muốn gả cho Minh Bạch sao? Minh Bạch nguyện ý cưới con sao? Không có tình cảm bảo đảm, có cần phải bàn lại không?”
Một người trên trời, một người dưới đất. Tình cảm há có thể dài lâu?
Chi Đạo bán học tịch cũng không phải quyết định trong lúc nhất thời nóng đầu. Từ lần đầu tiên Trần Nghiêu tìm cô, cán cân trong lòng cô đã nghiêng hơn nửa về kết quả hiện tại. Chi Đạo biết, nếu cô bán học tịch, tương lai của cô sẽ bị thiệt hại, nhưng cô lại không muốn bản thân tự ti trước mặt Minh Bạch. Cho nên khi Minh Bạch hỏi cô liệu hai người có chia tay không? Chi Đạo theo bản năng nói thầm trong lòng: Cô cũng không rõ. Bởi vì nếu anh quá mức ưu tú khiến cô không thoải mái, Chi Đạo thật sự không xác định bản thân liệu có thể nhịn đau tiếp tục yêu đương hay không.
Cô không thể xác định tình yêu của đời này chính là anh.
Có lẽ là vì tình yêu của cô với Minh Bạch chưa đủ sâu sắc.
Cho nên khi gặp phiền toái, Chi Đạo luôn nghĩ đến đường lui cho bản thân đầu tiên, ai bảo đã đâm lao thì phải theo lao chứ?
Lý Anh dùng ngữ khí nghiêm túc hỏi cô: “Con không có làm cái gì với thằng bé chứ?”
“Làm… Cái gì?” Chi Đạo mơ hồ đoán được thâm ý sau những từ ngữ đó.
“Chi Đạo, lúc chị họ của con bằng tầm tuổi con, cũng không nghe khuyên bảo, kết quả là mang thai, bên nhà nam sợ phải gánh vác trách nhiệm liền chạy trốn, cuối cùng vẫn là mẹ đưa chị họ của con đi bệnh viện. Chị họ của con cũng chỉ là một đứa trẻ, làm sao có thể làm mẹ? Tình cảm thiếu niên thay đổi nhanh chóng, chẳng kéo dài được bao lâu, con đừng dễ dàng trao ra đồ vật quý giá của con gái, hơn nữa còn có khả năng khiến bản thân chịu tội. Biết không?”
Chi Đạo biết nội tâm của cô đang phản bác: Tình và dục là một thể, thứ quý giá không phải là tấm màng kia, nó chỉ là cái để chứng minh đôi bên trong sạch thuộc về nhau.
Nhưng phóng túng trong thế giới tình yêu, thì tại thế giới hiện thực lại phải chịu tội, hơn nữa tội lỗi đều do một mình phái nữ gánh vác.
Chi Đạo hiểu ý nghĩ của mẹ. Cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn sửa miệng: “Không có… Con chỉ nắm tay cậu ấy thôi.”
“Vậy con sớm nói rõ ràng với thằng bé đi.”
Lý Anh chờ câu trả lời của cô, Chi Đạo im lặng hơn nửa ngày vẫn không tìm được giọng nói của mình. Trong thân thể cô giống như có một chiếc đồng hồ quả lắc, từ trái đến phải, từ phải qua trái, khiến tâm trí cô quay cuồng, khiến trái tim cô tổn thương.
“Mẹ… Con không muốn chia tay với cậu ấy….”

Bình luận (0)

Để lại bình luận