Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo chuyển điện thoại sang chế độ yên lặng, rồi bảo Minh Bạch cũng chuyển điện thoại của anh sang chế độ yên lặng.
Chi Đạo đặt ngón tay lên giữa môi thiếu niên, làm dấu hiệu yên lặng, lại cúi người cong eo, đối diện với ánh mắt quyến rũ, và lúm đồng tiền như hoa của người con trai trước mặt.
“Đừng nghĩ đến chuyện học tập nữa.”
Nhé? Chúng ta cùng phóng túng một lần.

Chương trình học buổi chiều kết thúc, bọn họ ra ngoài trường ăn cơm trưa như bình thường. Nhưng Chi Đạo lại lắc đầu nói không muốn ăn, chỉ cần uống ly trà sữa là được. Minh Bạch cũng nói anh không muốn ăn uống. Vì thế anh mua cho Chi Đạo một ly trà sữa pudding, còn bản thân thì cầm một bình nước khoáng. Hai người lên xe buýt, ngồi hết ba trạm mới đến rạp chiếu phim tư nhân đã đặt trước.
Tiết tự học buổi tối đã bắt đầu. Chủ nhiệm lớp Trương Tuyết nghi hoặc nhìn về phía hai chỗ ngồi vẫn còn trống, dò hỏi bạn cùng bàn với các bạn học ngồi xung quanh của hai học sinh đang mất tích. Mọi người đều lắc đầu tỏ vẻ không biết. Trương Tuyết cau mày, đành phải chờ đợi.
“Minh Bạch, chắc đây cũng là lần đầu tiên anh trốn học nhỉ?” Chi Đạo đảo tròn mắt, tinh nghịch nhìn thiếu niên bên cạnh, vui vẻ như đứa trẻ, quơ quơ hai tay.
Minh Bạch đi theo sát cô, tay phải thỉnh thoảng kéo cổ áo cô lại, sợ cô bị dòng người đi ngược đụng vào.
Chi Đạo đột nhiên bật cười thành tiếng, xoay một vòng: “Thật kích thích! Từ bé đến giờ em luôn hành xử theo quy củ, chưa từng phản nghịch một lần. Có đôi khi em cũng cảm thấy thật tiếc nuối. Mười mấy năm này đều cống hiến hết cho việc đọc sách ăn cơm ngủ nghỉ, sống đâu vào đấy. Em chưa từng nghĩ tới chuyện chống đối trường học, cũng chưa từng nghĩ tới chuyện phản kháng cha mẹ, càng không nghĩ tới em sẽ trốn học. Cuộc sống lúc trước cho dù không vui vẻ cũng luôn một lòng giả vờ ngoan ngoãn, dịu dàng, tích cực nghe lời cha mẹ thầy cô. Thậm chí em còn cảm thấy, có thể trở thành con nhà người ta trong miệng bọn họ là một loại vinh quang.”
Giống như nô bộc được địa chủ khen một câu “Hảo nô tài”, liền kiêu ngạo cả đời, dào dạt đắc ý.
Chi Đạo lại ngậm miệng, khoác tay lên khuỷu tay Minh Bạch: “Anh chính là học sinh ba tốt trong mắt cô Trương Tuyết, anh không sợ ngày mai cả hai chúng ta sẽ bị mắng sao?”
Minh Bạch xòe năm ngón tay, luồn vào khe hở giữa năm ngón tay của cô. Anh thích nhất là lúc mười ngón tay đan chặt như thế này, cực kỳ thích.
Minh Bạch nói: “Anh chỉ sợ em không vui.”
Chi Đạo ôm ngực, trái tim câu nói ngọt ngào của thiếu niên bị bắn trúng, đập bùm bụp, đồng thời đáy lòng cũng thấy đau nhói.
Rạp chiếu phim tư nhân cho bọn họ vào một căn phòng riêng, tường phòng có màu xanh nước biển mát mắt, bên trên treo đầy các poster phim đang chiếu. Ánh đèn trong phòng lờ mờ, nội thất chỉ có một cái bàn trà nhỏ và một chiếc ghế sô pha màu đen không quá rộng, trên sô pha còn có một gối ôm hình thú bông.
Chi Đạo chọn bộ phim《 hôn mê 》.
Hai người ngồi trên sô pha, khoảng cách không gần không xa, cô nghiêm túc xem giới thiệu nội dung. Bộ phim này truyền tải thông điệp tính cách quyết định vận mệnh. Nội dung kể về một học giả trong ngành phân tích tâm lý ở Áo xin nghỉ phép, trong kỳ nghỉ thì quen biết với một người phụ nữ… Màn ảnh lóe lên không ngừng, mối quan hệ của hai nhân vật chính thoắt cái đã tới giai đoạn sâu đậm.
Khi nữ chính gác chân lên tường, ngăn cản nam chính rời đi, còn dò hỏi phương thức liên hệ của nam chính, Minh Bạch đột nhiên nghiêng đầu, dựa vào vai cô, hô hấp ấm áp toàn phun lên cổ thiếu nữ. Mọi xúc cảm trong bóng tối càng được phóng lớn hơn, Chi Đạo tức khắc thất thần. Cô giật giật bả vai, hỏi anh làm sao vậy?
Giọng Minh Bạch trầm thấp lạnh nhạt như sương mù trong núi sâu, âm điệu vừa như đang làm nũng vừa như ấm ức: “Thật sự chỉ xem phim điện ảnh thôi à?”
Chi Đạo nghi ngờ quay đầu định nói, đến rạp chiếu phim không xem phim điện ảnh thì xem cái gì… Chi Đạo vừa quay đầu, Minh Bạch cũng ngẩng đầu lên, khoảng cách gần giữa hai người gần trong gang tấc. Những lời Chi Đạo định nói bị cô nuốt hết vào bụng, Minh Bạch cũng không nói lời nào. Bàn tay anh vuốt ve từ cổ đến vành tai của thiếu nữ, ánh mắt róc rách, môi chậm rãi ghé vào bên tai cô, nói nhỏ:
“Không xem bạn trai của em sao?”
“Bạn trai của em cũng khá xinh đẹp đấy.”
“Do anh không có lực hấp dẫn à?”
Hô hấp ấm áp phả lên lỗ tai, lời lẽ khiêu khích khiến cả người Chi Đạo ngứa ngáy. Cô nhất thời sửng sốt, không biết nên đáp lời như thế nào. Trong căn phòng kín đáo nhỏ bé chỉ còn lại tiếng đối đáp bằng giọng Anh chuẩn chỉnh của các diễn viên và nhạc nền du dương của bộ phim. Minh Bạch đột nhiên đè gáy cô lại, cúi đầu hôn lên đôi môi thiếu nữ. Mùi hương trên người anh đánh úp tới, bao trùm mọi giác quan của Chi Đạo. Cô thầm nghi ngờ, vì sao hương vị trong miệng anh luôn ngọt ngào đến vậy, đầu lưỡi cũng mềm mại đến thế? Giống như bánh su kem blueberry. Thân thể cũng thơm, môi cũng mềm, hại cô trầm luân, không thể tự kềm chế.
Nụ hôn khiêu khích khiến thân thể Chi Đạo bắt đầu nóng lên, bàn tay thiếu nữ lại không an phận mà vói vào áo đồng phục của Minh Bạch, sờ eo anh.
Đồ khốn kiếp! Ai bảo thân thể của anh quá mê người? Ai bảo anh thở dốc sắc tình như vậy? Ai bảo anh lớn lên như hoa như ngọc đến thế? Ai bảo anh trưng ra dáng vẻ như đang chờ đợi bị chà đạp?!
Hại cô trầm luân, tay phải không biết đủ mà trượt xuống theo đường cong của eo. Hai người vẫn chìm trong nụ hôn, bàn tay Chi Đạo cách một lớp quần đồng phục, bắt lấy và niết mạnh lên vật nam tính mềm mại của Minh Bạch. Kể cả khi nghe thấy Minh Bạch khẩn trương kêu rên một tiếng, cô cũng chẳng hề cảm thấy thẹn mà tiến đến, nói nhỏ bên tai anh:
“Minh Bạch…. Em muốn chơi với nó.”
Minh Bạch bắt lấy bàn tay đang làm loạn của cô, dùng kế sách lạt mềm buộc chặt, ra vẻ cự tuyệt mà nói: “Chi Đạo, không phải em chỉ muốn xem phim điện ảnh sao? Anh không muốn quấy rầy em.”
Chi Đạo liền nói: “Để em chơi một lát thôi.” Minh Bạch rũ mắt: “Nhưng mà như vậy sẽ lãng phí tiền vé xem phim điện ảnh… Nếu không chúng ta vẫn nên tập trung xem phim đi.” Cô gấp đến độ nói thẳng thừng: “Em không xem phim, em chỉ muốn nhìn anh.”
Minh Bạch cúi đầu, lợi dụng bóng tối che giấu nụ cười tươi hiện cả má lúm đồng tiền trên mặt, vẫn cố tình giả bộ do dự nói: “Nhưng mà…”
Chi Đạo cắt ngang lời anh: “Còn nhưng mà cái gì nữa? Bảo bối của anh là nó hay là em?”
Minh Bạch chậm rãi thả lỏng bàn tay đang nắm chặt tay cô, lông mi rũ xuống, hô hấp nhẹ nhàng lướt qua bên má cô. Như chú chim nhỏ run rẩy xin tha, một bên hạ giọng dụ hoặc bên lỗ tai thiếu nữ, một bên lại vờ như miễn cưỡng: “Được rồi. Vậy lần này em nhẹ một chút. Lần trước… Có hơi đau.”
Trong sinh vật học, giống đực luôn là bên chủ động câu dẫn giống cái. Khi đến mùa giao phối, giống đực thường sẽ bày ra mặt xinh đẹp và lực lượng mạnh mẽ của mình để hấp dẫn giống cái, cầu xin giao phối.
Hoàn cảnh u ám, bóng tối cất giấu một thiếu niên với dung mạo như hoa như nguyệt, ánh sáng trắng từ màn hình thỉnh thoảng lập loè như đang khơi gợi trí tò mò của người nhìn, đúng là cảnh đẹp ý vui. Xương cằm lưu loát rõ ràng, mỗi một hô hấp tựa như tình dược, phả trên đỉnh đầu thiếu nữ. Khiến Chi Đạo hận không thể dạy anh chuyện phong hoa tuyết nguyệt (1), khiến trăng gió thẹn thùng.
(1): Phong hoa tuyết nguyệt: hay còn gọi là chuyện gió trăng, nói uyển chuyển thì là chuyện “tâm tình” của đôi trai gái, nói thô tục thì chính là làm tình.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Chi Đạo đột nhiên nảy ra một ý tưởng quái dị.
Cô muốn Minh Bạch ngồi trên đùi cô.
Minh Bạch nhìn cái cơ thể bé nhỏ của cô: “… Anh rất nặng.”
“Em chịu được.” Chi Đạo đã gấp không chờ nổi, một mực muốn kéo anh lên: “Anh thử một lần đi mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận