Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Da thịt mềm mại của nữ sinh kề sát sống lưng thiếu niên, khiến xương cốt cả người anh cũng hoá lỏng. Minh Bạch còn mẫn cảm phát hiện bầu ngực của Chi Đạo đang ép sát lên sống lưng qua lớp áo đồng phục mỏng manh. Vật nam tính giữa hai chân đã tỉnh dậy từ lâu, từ mềm biến thành cứng, từ từ dựng thẳng, chống lên một túp lều. Minh Bạch cẩn thận, tâm trạng căng thẳng, nhẹ nhàng cúi đầu: Đũng quần rộng thùng thình của cái quần đồng phục như sóng biển phập phồng, có thể nhìn xuyên qua lớp vải dệt để thấy được hình dạng rõ ràng của vật nam tính và cả động tác của Chi Đạo.
Bộ phận kiêu ngạo của Minh Bạch chẳng thể nào chịu cúi đầu thuần thục trước kỹ năng tay của Chi Đạo, cho nên bị cô dạy dỗ.
Một đoạn eo tráng kiện trắng muốt lộ ra, góc áo đồng phục theo động tác của cánh tay Chi Đạo cũng bị vén lên.
Bên trên, bên dưới. Khi niết mạnh, khi vuốt ve nhẹ nhàng, khi đau, khi sung sướng.
Chỉ cần nó còn ở trong lòng bàn tay cô, thì Minh Bạch không thể kháng cự, thậm chí còn hưởng thụ khoái cảm chảy xuôi trong máu. Cho dù động tác lần này của Chi Đạo cũng chẳng tiến bộ hơn lần trước: Vuốt ve lên xuống nhiều lần, không có kết cấu, nắm bóp lung tung, tạo ra vô số cơn đau đớn cho thiếu niên.
Nhưng cảm giác đau đớn này cũng giống như đau đớn khi ma sát vào vết thương ở ngón tay giữa, đều khiến cho Minh Bạch thoải mái vô cùng.
Minh Bạch không muốn bị Chi Đạo phát hiện, cho nên anh cắn chặt răng, ngậm chặt môi, giam tiếng rên rỉ thở dốc lại trong miệng. Mặc kệ tay Chi Đạo có làm như thế nào, gương mặt thiếu niên vẫn không đổi sắc. Chỉ có đôi mắt khẽ híp lại, che giấu vô số cơn sóng tình dục mê mang trong ánh mắt.
Tay Chi Đạo bị lưng quần đồng phục của thiếu niên siết chặt không thoải mái, cô trực tiếp móc em trai của Minh Bạch ra ngoài quần.
“Chi Đạo…” Minh Bạch đè tay cô lại, không muốn bại lộ trong hoàn cảnh xa lạ như thế này, bàn tay to lớn của anh phủ lên tay cô, cầm nó muốn nhét trở lại.
Chi Đạo lại hất tay anh ra, lấy một cái gối ôm bên cạnh ghế sô pha để che khuất vị trí giữa hai chân của thiếu niên.
“Như vậy sẽ không ai thấy.” Ngữ khí của thiếu nữ lộ ra sự đắc ý.
Ha ha. Có phải Minh Bạch nên cảm ơn cô sự thông minh đột xuất này của cô không?
“Đừng lộn xộn.” Chi Đạo lại lạnh giọng ra lệnh cho anh.
Đôi tay của cô tiếp tục tác quái, vừa niết vừa xoa “cậu nhỏ”.
Giống như đang vuốt lông cho một con mèo.
Khiến mèo ta dịu ngoan thoải mái, thậm chí chủ động nâng cằm lên, cái đuôi ngúng nguẩy, trêu chọc quét qua chân của chủ nhân. Tay vuốt ve căng chân của thiếu nữ từ trên xuống dưới.
Anh không nên bị động trong trò chơi của cô, không nên để cô điều khiển mình.
Ngữ khí và động tác của Chi Đạo đều đang giẫm đạp lên dục vọng công kích trời sinh và ham muốn chinh phục của phái mạnh. Không thể khống chế người khác nên bị người khác khống chế, ý nghĩ này như đang đạp tự tôn của Minh Bạch xuống mặt đất, khiến cho tâm lý vốn đã chẳng bình thường của anh sinh ra cảm giác nhục nhã, thẹn thùng.
Nhưng anh muốn cưng chiều chủ nhân của mình, cho dù biết cô đang đùa bỡn với mình, nhưng ngoài cảm giác thẹn thùng và khuất phục ra, thiếu niên còn nhận được khoái cảm vô tận.
Minh Bạch không thể lý giải tâm lý bệnh hoạn của mình, cũng không có ý định chữa trị cho nó.
Thậm chí anh còn muốn nói với cô:
“Dùng sức thêm chút nữa.”
Dùng sức chiếm hữu anh.
Dùng sức khát vọng anh.
Kẻ mạnh luôn xuất hiện dưới vỏ bọc của con mồi. Khi bạn bắt nhốt được một con sói, làm sao bạn biết đó không phải âm mưu của nó?

Yêu dáng vẻ cao ngạo của anh, cũng yêu dáng vẻ ngả ngớn của anh.
Yêu dáng vẻ hồn nhiên của anh, hay yêu sự trần trụi mà không suy đồi của anh.
Khen anh như nụ hoa chờ nở rộ, rồi lại bảo anh giấu đầu hở đuôi.
Yêu thiếu niên vừa mềm mại vừa tinh tế, cũng yêu người đàn ông cẩn thận chăm sóc.
Minh Bạch đã hoàn toàn thăm dò được tình cảm của Chi Đạo đối với mình, giới hạn của cô với anh.
Vì thế, thiếu niên lấy lùi làm tiến, tùy thời tiến công, xuôi theo biến hóa, trở thành dáng vẻ thiếu niên mà cô yêu nhất, người hoàn toàn khác với mình.
Bởi vì Minh Bạch muốn Chi Đạo nói:
Mỗi ngày cô đều mong nhớ anh.

Minh Bạch nghiêng mặt, để hô hấp thô suyễn của mình phả bên tai cô, cố ý đè thấp giọng, hỏi cô:
“Vì sao lại thích anh gọi em là chị?”
Giọng nói thông qua lỗ tai truyền đến trái tim, tạo thành một trận ngứa ngáy tê dại, giọng điệu của Chi Đạo cũng không tự chủ mà mềm mại.
“Bởi vì… Em lớn hơn anh một tuổi.”
Chỉ là bởi vì Chi Đạo muốn nhìn thiếu niên thanh cao ngạo mạn như Minh Bạch chìm trong bể dục tội nghiệt, trầm luân trong hương sắc. Chỉ là vì cô muốn nhìn thấy dáng vẻ anh vì muốn được cô khen thưởng mà không tiếc vẫy đuôi lấy lòng.
Bàn tay Chi Đạo dần thu hẹp lại, siết chặt lấy dương vật, vuốt ve trên dưới, có khi còn dùng ngón tay trêu chọc mấy sợi lông lởm chởm.
Giọng điệu và ánh mắt Minh Bạch giống như lốc xoáy.
“Có phần thưởng gì không?”
Chi Đạo để anh đứng lên, tư thế của hai người lập tức đổi ngược. Thiếu nữ dang rộng hai chân, ngồi trên đùi thiếu niên, mặt đối mặt với anh, đôi chân lủng lẳng song song với mặt ghế sô pha. Dương vật của Minh Bạch vừa vặn thân mật chọc vào nơi riêng tư, như mát xa cho cửa động, vừa ngứa vừa sướng.
Chi Đạo rũ mắt.
Một lần cuối cùng….
Hãy để cô giải phóng tất cả các dục vọng, làm những điều trước nay cô vẫn không dám làm.
Chi Đạo vừa ngượng ngùng vừa hưởng thụ cảm giác tê dại này, cô không khỏi di chuyển cơ thể, nhẹ nhàng cọ xát với anh. Đến khi lá gan lớn thêm một chút, tâm trí trực tiếp muốn bay khỏi mặt đất, Chi Đạo đã làm ra hành động lớn mật nhất đời mình. Hai tay cô bám vào bả vai rộng lớn của Minh Bạch, bắt chước động tác làm tình, lên lên xuống xuống, lần lượt đâm nhẹ vào hạ bộ của thiếu niên, đùi đâm vào hông anh. Minh Bạch sảng khoái ngẩng cổ, Chi Đạo thuận thế vùi mặt vào giữa cổ anh, hôn lên cổ anh, hầu kết và xương quai xanh.
Chi Đạo nhờ vào chút ánh sáng lập lòe từ màn hình, đánh giá biểu cảm trên khuôn mặt Minh Bạch: Ánh mắt né tránh, hai lỗ tai ửng hồng. Giống như chú thỏ trắng vô tội ngây thơ vô tình xâm nhập vào cái bẫy ngọt ngào của thợ săn.
Giống như khi đọc tiểu thuyết, đọc đến một đoạn cốt truyện trùng hợp đúng ý vừa lòng, trái tim Chi Đạo sẽ thổn thức không thôi, đồng cảm tha thiết.
Quá đáng yêu, thật trẻ con.
Giống như cô đang thật sự khi dễ thiếu niên, dường như Minh Bạch thật sự bị cô thao đến lộ ra vẻ mặt xấu hổ.
Thiếu niên như say như mê, mỗi lần cô hạ người xuống anh lại chớp mắt một cái, hầu kết trượt xuống một lần, gân xanh trên cổ tràn ra. Chi Đạo kề sát vào cần cổ đầy gân xanh trắng xanh của Minh Bạch, si mê nhìn hầu kết động đậy trên xuống. Mỗi lần cọ một chút, môi có như có như không phả ra hơi thở dốc.
Cô thờ ơ lạnh nhạt, còn anh thì dục hỏa đốt người.
Chi Đạo không hề biết Minh Bạch đang bị dục hỏa thiêu đốt, còn đang bận chìm trong ảo tưởng:
Ban ngày anh dung túng cô. Ban đêm khăn trải giường bị ướt đẫm bởi máu trinh và tinh dịch, nước non lênh láng trên sàn nhà. Cả người cô, thân trên, thân dưới, tất cả đều phủ kín dấu vết của anh, quần áo hỗn độn một mảnh. Hai mắt cô sẽ long lanh ngập nước, lung linh như bị xối ướt. Rõ ràng là hoa rơi nước chảy, chật vật bất kham, hai chân giang rộng hết cỡ, không còn sức lực để khép lại, lại vẫn không biết thẹn thùng, cầm góc áo, cầu xin anh, nói: Còn muốn.
Minh Bạch yêu chết cái dáng vẻ dâm đãng, muốn anh mà không có được của Chi Đạo.
Thích anh gọi cô là chị?
Nhưng anh càng thích buổi sáng gọi chị.
Buổi tối đến lượt chị rên.
Tay phải Minh Bạch vươn tới khu vực giữa hai chân không hề có phòng bị của Chi Đạo, ngón giữa chỉ khẽ lướt qua khe hở ấm áp mấp máy của thiếu nữ, dọc theo khe hở chậm rãi sờ lên âm đế. Minh Bạch đột nhiên tấn công vào khu vực mẫn cảm khiến dây thần kinh và cả người Chi Đạo căng thẳng, đôi tay chậm rãi nắm thành quyền.
Rồi anh lại đột nhiên ngừng lại.
Chi Đạo theo bản năng thả lỏng cơ thể, cứ cho rằng sóng gió đã qua. Nhưng còn chưa đợi cô hoàn toàn hoàn hồn, thiếu niên lại dùng ngón giữa, ấn lên âm đế tinh tế, rút lui lại một chút rồi lại ấn mạnh, một nhẹ một nặng, cứ như vậy luân phiên.
Cơ thể Chi Đạo run rẩy dữ dội, khoái cảm ập đến như thủy triều muốn thoát khỏi giam cầm, hai chân cô co chặt, giọng nói cũng run rẩy theo cơ thể.
“Minh Bạch…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận