Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch nhìn màn hình sáng lập loè phía trước, lại nghiêng đầu nhìn về phía cô.
“Ở chỗ này?”
Chi Đạo đã chuẩn bị sẵn sàng, dù rằng trong lòng vẫn đang khiếp sợ run rẩy.
“…Ừ.”
Rồi cô lại trừng anh: “Làm gì?! Không muốn? Anh đừng có mà không biết tốt xấu, em nói cho anh biết, đến Ngô Ngạn Tổ cũng phải xếp hàng mới miễn cưỡng gặp được em đấy.”
“Ngô Ngạn Tổ là ai?” Thiếu niên không nhạy bén với tin tức giải trí, chỉ miễn cưỡng nghe ra đó là tên của một người đàn ông.
Chi Đạo đột nhiên nhụt chí: “… Em họ của em.”
Bọn họ vẫn ngồi trên ghế sô pha. Chi Đạo nhìn những ngón tay thẳng như thanh trúc của Minh Bạch, đầu ngón tay anh hơi co lại đáp ở trên đùi, ngón trỏ nhẹ kiều. Anh không có động tác, chỉ là bình tĩnh mà nhìn điện ảnh nữ chủ sống lại.
Cô đột nhiên lật người ngồi trên đùi anh, dùng bộ ngực úp lên mặt anh. Minh Bạch ngửi thấy mùi thơm của bầu ngực thiếu nữ, hương thơm ấm áp ngọt ngào quẩn quanh chóp mũi anh, dụ dỗ anh nhẹ nhàng cọ xát với đoá hoa anh đào rực rỡ lấp ló đằng sau lớp áo ngực.
Chi Đạo tự cởi móc áo lót, chậm rãi tới gần thiếu niên. Sau khi đã hạ quyết tâm, cô vén áo trên lên, nhét vào bầu ngực bên phải vào trong miệng Minh Bạch. Thiếu nữ cất giọng nhỏ nhẹ, triền miên như kẹo mềm.
”Lần này anh không thể cắn đâu đấy. Lần trước anh cứ như chưa từng được bú sữa mẹ vậy…”
Gương mặt tinh xảo của Minh Bạch bị vật trắng nõn căng đầy đánh bất ngờ, chẳng cần trải qua sự suy tính của lớn não, đầu lưỡi đã tự động làm ra phản ứng, liếm trên liếm dưới, hết hút lại mút. Cánh tay ôm chầm lấy vòng eo thon thon của Chi Đạo, dùng sức kéo cơ thể của cô vào lồng ngực, khiến vú của cô ép lại càng gần, hoàn toàn nhét hết vào trong miệng anh mới thôi.
Minh Bạch hôn lên bầu ngực, môi lưỡi lại dùng sức.
Chi Đạo thoải mái cong eo, xương sườn đột nhiên nhô ra.
“Sao đột nhiên anh lại cắn!” Chi Đạo giật mình đánh lên vai Minh Bạch.
Lại bị anh cắn hút đến cong eo, trong người như có dòng điện, chạy thẳng xuống bụng dưới.
Thôi… thôi. Một lần cuối cùng.
Cứ… cứ dung túng cho anh đi.
Minh Bạch chậm rãi giương mắt, nhìn thấy thiếu nữ mím môi, cắn đầu ngón tay, hai mắt híp lại, tình mê ý loạn, hai má ướt hồng.
Gương mặt cô mềm mềm mại mại giống như bánh Tuyết Mị Nương (1). Làn da trắng trẻo, trong bóng tối như phát ra ánh sáng dịu dàng, đôi má đào ửng hồng như say mê. Đôi mắt nâu trong veo nhìn anh, vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ, hại Minh Bạch hoàn toàn đánh mất năng lực tự chủ và năng lực đánh giá hoàn cảnh.
Có lẽ Chi Đạo không biết bản thân cô hấp dẫn ánh mắt người khác đến mức nào, khi cô cười rộ lên, kẻ cả những bông hoa hồng cũng không thể sánh được với vẻ đáng yêu xinh đẹp của cô. Hại thiếu niên quên mất bản thân đang ở trong đêm tối, hại anh quên mất cảm giác cô độc là thế nào, Minh Bạch chỉ muốn làm một ngôi sao, vây quanh mặt trời nhỏ chói sáng của mình.
Chi Đạo cũng sẽ không biết khi cô ngủ say, có một tên biến thái luôn thừa cơ gặm nhấm gương mặt của cô trong nửa giờ, thậm chí còn lâu hơn, tên đó còn hận không thể hoá cô thành nước để uống cạn. Khi Chi Đạo duỗi tay lao tới bên anh, Minh Bạch hận không thể biến thành biển rộng mênh mông, dung nạp toàn bộ cơ thể cô.
Thấy cô cắt tóc liền hưng phấn, cùng nắm tay cô là lòng say ngây ngất, thấy cô không vui liền tâm hoảng ý loạn, chỉ cần nghĩ đến ngày mai, ngày kia, sau này mỗi một ngày đều có thể gặp gỡ liền thấy tương lai thật đáng chờ mong. Minh Bạch phát hiện, mình không còn suy nghĩ như lúc trước, cảm thấy yêu đương là một chuyện ngu xuẩn. Minh Bạch thừa nhận bản thân đang yêu đương, hơn nữa anh còn cho rằng một người cả đời chỉ có thể yêu một lần, còn vì thế mà cảm thấy sung sướng khắp cả người. Anh đã quên anh từng thích cô độc, bởi vậy mới càng sợ hãi bị bỏ rơi, luôn muốn chiếm hữu cô, lo được lo mất.
Dù bị Chi Đạo cưỡng bách, khống chế, bạo lực lạnh cũng cam tâm.
Minh Bạch càng ngày càng đi tới tuyệt cảnh, tâm trạng càng cực đoan.
Anh là thần tử trung thành của cô. Không rơi vào đường cùng thì tuyệt đối không phản quốc.
Trên người Minh Bạch đồng thời tồn tại hai loại người: Một người lớn diện cho là nhân tính. Vì duy trì cuộc sống hài hòa mà kiềm chế khoái cảm của bản thân, cưỡng ép chính mình. Một người lớn diện cho thú tính. Vì theo đuổi khoái cảm cá nhân mà không tiếc hy sinh cuộc sống hài hòa.
Người lớn diện cho nhân tính đang chiếm ưu thế, khiến người lớn diện cho thú tính chỉ có thể kiên nhẫn ẩn núp. Vì không muốn khiến Chi Đạo sợ hãi, Minh Bạch đành phải duy trì hình tượng nhân tính tam quan đúng đắn trong mắt cô.
Cho dù vẻ mặt khi Chi Đạo há miệng, dùng khoang miệng ấm áp, cái lưỡi mềm mại bao bọc lấy tội nghiệt của anh thật con mẹ nó khiến anh muốn dâng hiến cả mạng sống cho cô, Minh Bạch chỉ muốn nuốt gọn cô vào trong bụng. Nhưng kiềm chế bản tính đã thành thói quen, Minh Bạch vừa sợ bản thân thật sự mất khống chế, vừa không đành lòng nhìn cô vì anh làm chuyện đó.
Thiếu niên chỉ có thể kiềm chế lại và từ chối, nhưng mỗi thời khắc trước khi ngủ, anh lại nghĩ ngợi, ngay cả trong giấc mơ cũng muốn đè cô xuống, thâm nhập càng sâu càng ác hơn nữa.
Muốn nuốt cô vào trong bụng mới có cảm giác an toàn.
Nhưng Minh Bạch không dám chân chính tiến vào trong Chi Đạo, chiếm đoạt cô. So với chuyện đó, anh càng quan tâm đến cảm thụ của Chi Đạo hơn.
Minh Bạch niết bầu ngực trái của Chi Đạo, lực đạo nhẹ nhàng như lông hồng. Nhưng gân trên cánh tay đã nổi rõ, biểu thị chủ nhân của nó đang kiềm chế đến cực hạn.
Cho dù vô cùng khát vọng huỷ hoại cô, làm bẩn cô.
Minh Bạch tuyệt đối không thể để cô tìm những người khác, cũng tuyệt đối không thể chúc cô hạnh phúc bên người khác.
Trừ phi anh chết.
Đây là tiền đề để anh chấp nhận những tên đàn ông khác chạm vào bảo bối của mình.
Minh Bạch lặng lẽ hỏi lại cô: “Thật sự muốn làm sao?”
“Anh đừng có mà lề mề như vậy được không?”
“……”
Chi Đạo nhìn Minh Bạch cầm lấy quái vật khổng lồ để dưới hạ thể lõa lồ của mình. Cô vừa ngượng ngùng vừa sợ hãi, hai tay nắm chặt thành quyền đặt trước ngực, toàn thân run rẩy, mọi xúc giác đều tập trung xuống bên dưới. Chi Đạo cảm nhận được một cách rõ ràng, quái vật của anh đang cưỡng ép mở cửa động ra thật lớn, nó đang thong thả, đẩy mạnh từng chút một. Con đường nhỏ hẹp chẳng thể chen lọt, rất nhiều lần nó không thể đi vào, Chi Đạo nhìn Minh Bạch nín nhịn đến đỏ mặt, hình như còn khẩn trương hơn cả cô.
Rất nhanh, khi con quái vật tiến vào được khoảng một centimet, Chi Đạo đột nhiên đau đớn, hét lên thành tiếng. Toàn bộ tâm trí bị cơn đau đớn và cảm giác căng đầy chiếm lấy, trời sinh Chi Đạo đã mẫn cảm với cơn đau, giờ nỗi sợ đó bị kích phát, các tế bào trong cơ thể điên cuồng gào thét, cô nhất thời không thể cầm lòng mà khóc nức nở thành tiếng. Chi Đạo vội vàng bò xuống khỏi người Minh Bạch, lau đi nước mắt sinh lý khó kiềm chế, nói:
“Em thật sự… Đau quá. Thực xin lỗi… Em thật sự không nhịn được…”
Minh Bạch vội vàng ôm lấy Chi Đạo, vỗ vỗ lên lưng, trấn an cô, động tác xoa đầu đầy cưng chiều: “Còn đau không? Chúng ta không làm nữa, chờ em ổn định rồi chúng ta thử lại.”
Chi Đạo lắc đầu: “Không được… Đây là…”
Món quà từ biệt.
Minh Bạch hôn lên nước mắt của thiếu nữ. Cô gái nhỏ mềm mại này thật sự rất sợ đau, anh không chịu được chuyện làm cô đau. Vì thế, Minh Bạch còn do dự hơn Chi Đạo.
“Nếu em không muốn làm, thì chúng ta cả đời này đều không làm.”
Anh áp chế thú tính, vô cùng săn sóc. Cái gì có thể nhịn thì cứ nhịn, cho dù dục vọng đang kêu gào cũng không quan trọng bằng cô. Làm chó làm mèo hay làm sói đều do cô quyết định.
Nước mắt Chi Đạo không dừng lại được.
“Nếu em uống say thì tốt rồi. Em sẽ không sợ đau.”
Minh Bạch có chút trầm mặc, ánh mắt dần dần nhiễm màu bóng tối.
“Nếu không phải do lần đó say rượu, em sẽ không ở bên anh sao?”
Chi Đạo sửng sốt, thái độ ba phải cái nào cũng được, trả lời: “Em không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì…”
Minh Bạch lại nhạy bén hiểu được, cô không trả lời thẳng mà đang quanh co đánh lạc hướng. Cho dù trái tim bị lời cô nói chọc đến khó chịu, anh cũng muốn dùng chuyện khác để an ủi tâm trạng không thoải mái của mình.
“Chờ thi lớn học xong, anh sẽ đến gặp dì Lý nói chuyện của chúng ta. Anh sẽ che trước mặt em, không phải sợ, nếu mẹ em muốn đánh em, anh sẽ chịu thay em. Nếu cô muốn đánh anh, em cứ để cho cô đánh, đánh xong cô sẽ hết tức giận, chuyện của chúng ta mới dễ giải quyết. Chi Đạo em không cần lo lắng, hiện tại anh đã đang chuẩn bị cho tương lai của chúng ta, anh có thể quỳ đến khi mẹ em đồng ý…”
Chi Đạo lập tức vùi mặt vào hõm cổ Minh Bạch, cắt ngang lời anh.
“Vâng. Chúng ta… Đã hứa với nhau sẽ cùng lên Bắc Kinh.”
Đồ khốn kiếp.
Không thể đối xử với cô vừa câu nệ lại vừa ôn nhu như vậy, có biết không?
Anh nên trưng ra dáng vẻ lạnh như băng, làm tổn thương cô, làm lơ cô, xem nhẹ cô. Giống như lúc trước vậy.
Anh càng tạm chấp nhận, càng thoả hiệp, cô càng khó chịu.
Anh nên đối xử nhẫn tâm với cô, xé rách cô, cứng rắn chọc mạnh vào người cô. Để cô giải thoát trong thống khổ.
Chi Đạo nghĩ: Bởi vì anh đã từng phải trải qua vô số khổ sở, cho nên quyết định không để cô phải khó chịu giống như anh. Sự chăm sóc đến từ máu chảy đầm đìa này gọi là ôn nhu.
Cũng may. Chi Đạo đã quen nhìn dáng vẻ tự chủ mạnh mẽ đến đáng sợ của Minh Bạch, Minh Bạch cũng đã tập mãi thành thói quen, tự kiềm chế. Anh am hiểu cách nhẫn nại, để nhân tính làm chủ, kiềm chế dục vọng. Cho nên, Chi Đạo không phát hiện anh đặc biệt thích thứ gì, liền cho rằng anh cũng không có nhiều ham muốn với dục vọng của bản năng.
Càng đừng nói cô chỉ là một người khách qua đường trong sinh mệnh của anh.
Chi Đạo nghĩ, người lạnh nhạt chẳng có hứng thú với thứ gì như Minh Bạch sẽ coi đoạn cảm tình này như một cuộc tu hành.
Hai tuần, hai tháng, nhiều nhất hai năm.
Bọn họ sẽ quên nhau.

Hai người cùng đi ra khỏi rạp chiếu phim tư nhân, làm bạn với bóng đêm, dạo quanh con phố mờ nhạt.
Chi Đạo nhìn làn gió mát thổi qua, thổi rơi một hai quả gì đó nhỏ bé đáng yêu, khiến chúng lăn đến bên chân cô, cô nhẹ nhàng nhặt nó lên.
Chi Đạo nghĩ: Là mình nhặt nó lên.
Như một hạt cát trong muôn vàn hạt cát tại sa mạc.
Tìm kiếm một con mắt tĩnh tọa. Tu thành nước.
Chi Đạo lại nghĩ: Nhưng nó không thể vĩnh viễn đi theo mình.
Cô ném quả đó xuống đất, không hề nhìn lại mà rời đi.
Minh Bạch hỏi cô vừa rồi sao đôi mắt lại đỏ?
Chi Đạo trả lời theo khuôn sáo cũ:
Có cát bay vào mắt.

Vì sao lại khóc?
Là bởi vì nghĩ đến những lời sau này muốn nói nên mới muốn khóc.

Gần 8 giờ tối. Chi Đạo mới mở điện thoại ra, bên cạnh icon điện thoại hiện ra con số màu đỏ chói mắt. Cô nhìn thiếu niên bên cạnh, mới gọi lại cho Lý Anh.
Điện thoại vừa mới được kết nối.
“Con với Minh Bạch đi đâu?!”
Chi Đạo rũ mắt, hạ giọng xuống thật thấp, nói nhỏ: “Tâm trạng con không tốt, muốn đi dạo với cậu ấy.”
Lý Anh biết mấy ngày nay cô luôn chìm trong tâm trạng bực bội nặng nề. Áp lực từ kỳ thi lớn học cộng thêm áp lực từ gia đình dường như đã khiến đứa nhỏ này gần như suy sụp, đến cả giọng điệu lúc nói chuyện cũng ỉu xìu. Lý Anh thở dài.
“Cô giáo chủ nhiệm lớp con gọi điện thoại hỏi mẹ, mẹ dành nói với cô giáo là cơ thể con không khỏe nên xin nghỉ.”
“Dạ vâng.”
Qua một lát, Lý Anh hỏi cô:
“Con với thằng bé, đã chia tay chưa?”
Giong Chi Đạo rất nhỏ rất nhỏ: “Chia tay rồi ạ.”
“Vậy thì tốt rồi. Công nhân đến đòi tiền, ba con không có tiền trả nên bị người ta đánh, hiện tại ba mẹ đang ở bệnh viện, con về nhà thì cứ khóa kỹ cửa rồi ngủ đi, chuẩn bị thi lớn học cho tốt, không cần tới.”
Trái tim Chi Đạo đột nhiên căng thẳng: “Ba mẹ đang ở bệnh viện nào ạ?”
Lý Anh lại đột nhiên cúp máy. Chi Đạo gọi lại mấy cuộc, nhưng điện thoại chỉ toàn âm thanh báo bận.
Cô như người mất hồn, lẳng lặng cất di động vào trong túi. Bóng tối và áp lực lại dần lan tràn trong cơ thể, hư thối và nấm mốc sinh sản chiếm trọn tâm trí cô.
Chi Đạo nghiêng đầu, liếc mắt nhìn sang một cái tủ hàng lắp kính trong suốt ở cửa hàng bên cạnh. Trên tủ hàng xếp đầy những gói thuốc lá với khẩu hiệu rất kêu hấp dẫn ánh mắt cô: bài ưu giải buồn.
Không biết vì sao.
Chi Đạo đột nhiên rất muốn hút thuốc.
Trái tim sắt đá treo trên vực sâu vẫn luôn từ từ rơi xuống, chìm vào trong vũng bùn tanh hôi.
“Minh Bạch.” Chi Đạo nhìn Minh Bạch, mỉm cười đối mặt với anh.
“Chúng ta đi triền núi đi.”
(1): Bánh Tuyết mị nương: giống như bánh mochi của Nhật

Bình luận (0)

Để lại bình luận