Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm đen âm trầm giống như một cây đèn trong suốt, còn ngân hà là ngọn đèn dầu. Ánh trăng vượt mọi chông gai xuyên đến thành thị tấp nập, rọi vào các tòa nhà cao tầng, trải đầy đất như dải ngân hà lấp lánh. Mặt sông xanh đậm hơi gợn sóng, cơn gió không một tiếng động lướt qua mọi nơi. Rừng sâu yên tĩnh thích hợp để tâm sự đêm khuya đột nhiên im ắng bất thường.
Mùa hè năm trước, ngọn núi này còn chẳng có ai thèm ngó ngàng. Vậy mà đầu mùa hè năm nay, phần lớn cỏ cây trên ngọn núi đá đã bị san bằng.
Đi qua những nơi hai người nắm tay, đi qua những nơi hai người nói chuyện ngọt ngào, đi qua những hòn đá ngang ngạnh thích làm vướng chân người khác.
Sao mà Chi Đạo lại cảm thấy xa lạ với mảnh đất này đến vậy?
Đẩy đống cành lá chắn đường ra, Chi Đạo mua ba tờ báo, hai tờ để cho Minh Bạch lót trên thảm cỏ. Lúc ngồi xuống, cô lại không tự giác mà ngẩng đầu ngắm trăng tròn.
Trăng đêm nay thật xấu.
“Em còn chưa nói bí mật kia là gì.” Minh Bạch chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cô, bàn tay tự nhiên đan vào khe hở ngón tay cô.
Gió cuốn theo hơi thở sạch sẽ như trăng sao của thiếu niên, mê hoặc như thứ khí chất độc đáo trên người anh.
Chi Đạo ngả đầu lên hõm cổ thiếu niên, gác lên bả vai rộng lớn của anh. Mùi hương trên người Minh Bạch thông quá lỗ chân lông, thuần thục chui vào xoang mũi của cô.
Chi Đạo nghĩ, cái hương vị này phải có tên, nên đặt tên là “Cầu ngọc”. Minh Bạch giống như viên ngọc sáng trong, hấp dẫn cô, khiến cô khát vọng có được anh. Nếu nói rằng Minh Bạch là tên ngây thơ thuần khiết, anh lại cam tâm tình nguyện dùng miệng phục vụ bên dưới của cô. Nếu nói anh dâm đãng biến thái, thì không sao giải thích được lỗ tai đỏ hồng và dục vọng ít ỏi của anh.
Chi Đạo không hiểu anh, cảm thấy Minh Bạch luôn đứng giữa hai biên giới vô hình, lúc ở bên này lúc lại nhảy sang bên kia.
Cô lại nghĩ: Có lẽ con người cũng không thể có tính cách cố định nào, chỉ có thể nói khi ở một đoạn thời gian nào đó, thì tính cách nào đó sẽ tương đối nhiều hơn. Có thể nói, hiện tại sự thuần khiết trong người Minh Bạch đang nhiều hơn sắc dục, chỉ có thể nói sự đáng thương do biến cố trong quá khứ càng ảnh hưởng đến anh nhiều hơn sự kiêu ngạo, chỉ có thể nói sau khi hai người xác định quan hệ yêu đương, anh càng dịu dàng hơn so với dáng vẻ lạnh lùng lúc trước.
Chỉ có thể nói…. Hiện tại Chi Đạo muốn buông tay nhiều hơn muốn chiếm hữu.
“Minh Bạch.” Chi Đạo mượn ánh trăng, thưởng thức góc nghiêng thần thánh khiến bao người thương nhớ của Minh Bạch, rồi lại dời tầm mắt nhìn ra xa xa. Vô số ánh sao lấp lánh rơi xuống.
“Anh cưới em đi.”
Minh Bạch nhẹ nhàng nghiêng đầu: “Còn 5 năm nữa anh mới đến tuổi pháp luật quy định được phép kết hôn. Em không cần nóng vội.”
Đồ khốn kiếp.
Ai nóng vội?
Chi Đạo nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Cô chỉ là… Cô chỉ là… Cô cũng không biết vì sao lại nói ra những lời này. Có lẽ bởi vì kết nhân trở thành vợ chồng so với yêu đương trai gái càng khiến người ta muốn giữ gìn hơn, càng nguyện ý không màng tất cả tiến về phía trước. Thiếu niên của cô hay lo trước lo sau, như đi trên băng mỏng, dù sao tương lai vẫn còn dài.
Chi Đạo lại trợn mắt nghịch bàn tay của anh, giơ nó lên không trung: “Cũng đúng. Bây giờ chúng ta vẫn là học sinh cấp ba.”
Học sinh cấp ba không biết trời cao đất dày lại chỉ có hai bàn tay trắng.
Minh Bạch nắm chặt tay cô, không tiếng động truyền đi sự cổ vũ: “Mấy tháng chúng ta đã là sinh viên lớn học Bắc Kinh rồi.”
Chi Đạo lại lắc đầu: “Minh Bạch, anh cảm thấy kỳ thi lớn học có công bằng không?”
“Trên đời này không có chuyện gì công bằng tuyệt đối.”
Chi Đạo đồng ý với cách nói của anh: “Bắc Kinh chỉ là thủ đô, không phải cả nước. Cả trường lớn học cũng chỉ có từng ấy chỉ tiêu, học sinh ở thủ đô đã chiếm mấy chục đến trăm vị trí. Điểm số lấy thấp hơn nơi này rất nhiều, đề cũng đơn giản hơn. Đối với các thành phố nhỏ loại một loại hai như Xuân Thành, trường lớn học cùng lắm chỉ dành ra hai vị trí. Minh Bạch, em biết anh luôn cổ vũ em, em cũng luôn cố gắng động viên chính mình nói em có thể thi đậu…”
“Nhưng mà… Minh Bạch. Đã qua nhiều lần kiểm tra thi thử như vậy, đến top 10 toàn trường em cũng chưa từng vào một lần.”
Dục vọng luôn lớn hơn nỗ lực. Chi Đạo cảm thấy có hơi mệt mỏi, mệt đến từng tế bào trong cơ thể đều muốn đình công, ngủ đông.
Minh Bạch niết gương mặt cô, nhẹ nhàng hôn môi cô, giống mưa xuân làm cho đất đai mềm xốp.
“Chi Đạo, có hy vọng là chuyện tốt đẹp nhất thế gian. Còn kiên trì là còn có cơ hội, nếu từ bỏ thì cái gì cũng không có.”
Chi Đạo theo bản năng phản bác anh: Vì sao phải kiên trì cái thói quen nói như rồng leo, làm như mèo mửa, bám lấy một cơ hội xa vời ít khả năng xảy ra chứ? Khi ý tưởng này vụt qua đầu, Chi Đạo bỗng nhiên cảm thấy cô đã thay đổi. Cô không còn là thiếu nữ cứng đầu, kiêu ngạo, luôn muốn chiến thắng người khác nữa, cô chỉ là con thuyền đánh cá chìm nghỉm trong mạch nước ngầm. Cô đã không còn niềm tin tưởng tràn trề vào bản thân nữa, hơn nữa còn muốn chỉ trích người cố gắng nỗ lực như Minh Bạch.
Chi Đạo lại nhắm mắt lại, mặc kệ cơn gió luồn qua tai phải của mình: “Mẹ em đã biết chuyện của chúng ta.”
Nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống âm độ, hô hấp cũng Minh Bạch bỗng nhiên trở nên rất nhẹ, bàn tay ấm áp biến thành lạnh lẽo.
Chi Đạo dần dần buông tay anh, giọng nói cũng trở nên thong thả: “Em nghĩ, chúng ta…”
Hai người im lặng thật lâu, Chi Đạo vẫn không có thể nói ra.
Minh Bạch quay đầu đi, đêm tối giúp anh che giấu cảm xúc trong đôi mắt: “Vì sao?”
Vì sao? Cô ngồi thẳng người dậy, dời đầu khỏi bả vai thiếu niên. Rất nhiều. Có rất nhiều lý do. Có vài cái không nói được, có vài cái là không muốn nói.
Nội tâm cô có khúc mắc, hai tiểu nhân nhỏ trong người đã quyết đấu cả trăm lần:
Đừng từ bỏ, nhỡ đâu mọi chuyện sẽ tốt lên thì sao?
Không, mày phải kịp thời ngăn chặn mọi tổn hại. Có thể tương lai mày sẽ hối hận. Nhưng áp lực và sự lo lắng ở hiện tại thật sự đã quá nhiều.
Con người màu đen áp đảo con người màu trắng, màu trắng suy yếu giãy giụa, nhưng chẳng thể địch lại những lí lẽ của người màu đen:
Minh Bạch rồi sẽ xuất ngoại, ngoài miệng anh nói không thân thiết với người nhà, nhưng dù sao đó cũng là mẹ ruột của anh. Bà ấy nuôi anh ăn học từng ấy năm trời, bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm, anh không thể nào hoàn toàn con mẹ nó không nghe lời. Anh có tiền đồ như gấm, mày dựa vào cái gì mà đòi dùng danh nghĩa yêu đương, ích kỷ ngăn chặn con đường tương lai tương đẹp của anh? Đừng ôm tâm lý may mắn, lòng cũng đừng do dự nữa. Chẳng nhẽ tin tức Chi Thịnh Quốc nhập viện còn chưa thể khiến mày tỉnh táo sao? Cục diện hiện giờ đã không còn đường xoay chuyển nữa rồi! Chi Đạo, mày nhất định phải về quê, nếu còn cứ cố chấp ở nơi đất khách thì sau này phải làm sao bây giờ? Mày muốn anh tạm chấp nhận mày hay là mày tạm chấp nhận anh ấy? Mày nguyện ý nhìn anh vĩnh viễn huy hoàng còn bản thân thì lại tầm thường vô vị sao? Mày cũng không muốn bị anh xem thường, đúng không?
Chút ánh sáng đấu tranh cuối cùng trên người tiểu nhân màu trắng biến mất: Vậy nhân lúc còn sớm thì kết thúc đi, mày cũng đừng chậm trễ anh ấy.
Minh Bạch chẳng qua cũng chỉ là một học sinh cấp ba mà thôi, không thể tự chủ độc lập về kinh tế, cũng không thể cung cấp cho cô viện trợ thực tế. Nỗi bất hạnh của cô đã đủ khiến cô khổ sở đau đớn, cần gì phải làm anh cũng nhíu mày bực bội theo. Chuyện đã quyết định, cho dù có khổ cũng phải tự ăn.
Hơn nữa,… điều Chi Đạo không muốn thấy nhất là Minh Bạch sẽ tỏ vẻ thương hại mình .
“Mẹ em nói… Chúng ta không thích hợp.”
Minh Bạch vẫn mỉm cười, má lúm đồng tiền hiện rõ trên gương mặt, hai tròng mắt nhu hòa như nước: “Chi Đạo. Anh không tin.”
Chi Đạo lẳng lặng nói: “Là sự thật.”
Lý Anh luôn có thành kiến với Minh Bạch, bà luôn dùng mặt tối tăm nhất trong nhân tính con người để phán xét Minh Bạch, kiên định cho rằng anh sẽ không chung tình với cô, bà luôn nghi ngờ tương lai của hai người, vì thế hai mẹ con đã cãi nhau rất nhiều lần, cũng tạo ra nhiều phiền toái không cần thiết.
Cuộc sống sinh hoạt hiện tại đã đủ phiền. Chi Đạo muốn duy trì khoảng cách an toàn giữa Minh Bạch và gia đình mình, nhưng chuyện đó quá khó khăn, quá vất vả cộng thêm áp lực học hành khiến tình cảm giữa hai người cũng dần trở thành gánh nặng với cô. Cô còn phải sống, phải sinh hoạt. Phiền não mà hai tiểu nhân nhỏ trong người mang lại, Chi Đạo thật sự không gánh nổi nữa. Từ Mạt Hà đến Từ Oánh đến bây giờ là vị em gái không biết từ đâu ra, Chi Đạo biết rõ, trong tương lai Minh Bạch sẽ còn có rất nhiều người theo đuổi. Chi Đạo giống như một kẻ bi quan, cảm thấy chung quy rồi Minh Bạch sẽ chán ghét và ruồng bỏ mình. Cho dù nội tâm đã cực kỳ mệt mỏi, sức lực trên người cũng đã bay biến hết cũng chẳng thể ngăn chặn sự sinh sôi của cái suy nghĩ xấu xa này, sự nghi ngờ cứ như cỏ dại tràn lan.

Bình luận (0)

Để lại bình luận