Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

【 Tường Tường, mình muốn đăng một tin tức. 】
Mình rất thích một nam sinh.
Hiện tại mình học lớp 11.
Anh ấy rất đặc biệt, rất đặc biệt. Thành tích của anh ấy luôn xếp thứ nhất thứ nhì. Anh ấy thích đứng trên hành lang nhìn xuống sân thể dục. Khi anh ấy đứng trên bục giảng, nói về những tâm đắc trong học tập, giọng nói cực kỳ cực kỳ dịu dàng. Anh ấy có một mái tóc màu đen rất đẹp. Anh ấy rất cao, làn da rất trắng, và cả đôi mắt thật xinh đẹp. Mùi hương của anh ấy là hương tuyết tùng.
Mình muốn đuổi theo bước chân của anh ấy, cùng sánh vai với anh ấy. Mình còn muốn thi được 690 điểm để được học cùng một trường lớn học với anh ấy.

Minh Bạch nhìn quyển lịch trên bàn, con số màu đen bị đường cong màu đỏ đánh dấu.
Ngày mùng 2 tháng 6, cách ngày thi lớn học còn 5 ngày nữa.
Khoảng thời gian này, lúc về nhà, Minh Bạch luôn duy trì khoảng cách 10 mét với Chi Đạo, yên tĩnh đi theo, bóng dáng hai người một trước một sau hoà vào dòng người.
Chi Đạo cầm ô, tay phải rung rung giống như rung cây, có khi đến cả bả vai cũng rung theo, cái ô được hạ thấp xuống, che khuất hai vai. Cô đi về hướng trạm chờ xe buýt, mặt đường ướt đẫm vì cơn mưa, các vũng nước đọng phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, dáng đi của Chi Đạo bắt đầu hơi hơi lắc lư. Sau đó, cô đột nhiên nổi hứng nghịch ngợm, huy ô một vòng tròn lại một vòng tròn. Xoay xuôi chiều kim đồng hồ, rồi lại xoay ngược chiều kim đồng hồ, nước mưa bị bắn ra theo một đường cong xinh đẹp. Thiếu nữ nhẹ nhàng hừ ca, bả vai lộ ra ngoài tán ô, đầu vai hơi ướt.
Minh Bạch nhìn theo bóng lưng của thiếu nữ. Nhìn cô xoay ô nhẹ nhàng mạn diệu.
Thứ bị ném đi là nước mưa?
Hay là anh?
Minh Bạch rũ mắt. Bàn tay chậm rãi nắm chặt cán ô, khớp xương ngón tay dùng sức, dường như muốn chọc thủng làn da mỏng manh.

Làn mưa như tro bụi tinh tế phiêu diêu khắp đất trời.
Minh Bạch ngồi cạnh bàn học, ngửa đầu nhìn trần nhà, mặt bàn rất sạch sẽ. Sách và vở được đặt im trên bàn đến nửa tiếng vẫn chưa được đụng vào, chồng sách đề thi đặt giữa bàn cũng trống rỗng, một chữ cũng chưa viết, bầu không khí âm u trầm uất xen lẫn mùi khói thuốc trong không gian tối tăm, trầm mặc phát tán.
Cái bóng của ngón trỏ của Minh Bạch dưới ánh đèn chợt sâu chợt nông, nhấp nhô chập trùng.
Giao diện màn hình di động hiển thị người dùng đang nhập tin nhắn, màu sắc chủ đạo của cuộc trò chuyện là hai màu xanh trắng đan xen..
【 ngày mai chúng ta nói chuyện, hôm nay em nghỉ ngơi cho thật tốt trước đi.】
Tin nhắn màu xanh được ấn gửi đi. Khung thoại quay tròn một hồi rồi dừng lại, dấu chấm than màu đỏ cũng hiện lên cùng lúc đó.
Ánh mắt Minh Bạch hơi ngưng trệ, đồng tử dãn ra, nhìn chằm chằm vào màu đỏ chói mắt. Anh hút điếu thuốc, phả ra làn sương khói, tùy tiện ấn vào dấu chấm than, gửi tin nhắn đi một lần nữa, kết quả vẫn là dấu chấm than màu đỏ. Minh Bạch mở ứng dụng tin nhắn của điện thoại, gửi đi một tin nhắn, vẫn là màu đỏ. Thử gọi điện thoại, bên kia là một giọng máy móc trả lời anh: Người nhận hiện đang không trong khu phục vụ.
Minh Bạch nhìn chằm chằm màn hình di động một lát. Dấu chấm than màu đỏ đó giống như mứt trái cây vừa hư thối.
Chi Đạo không sai.
Nếu đã nói chia tay thì nên dứt khoát lưu loát, kéo toàn bộ phương thức liên lạc của anh vào danh sách đen.
Cô có làm gì sai đâu?
Minh Bạch đột nhiên vung mạnh cánh tay, chiếc di động bị ném đập vào bức tường. Tiếng vang trầm đục rõ nét trong không gian yên tĩnh, để lại một hõm nhỏ đen ngòm trên bức tường. Mặt bàn vốn sạch sẽ giờ đã bừa bộn toàn các mảnh pha lê vỡ vụn. Di động bị đập vào tường đến biến dạng, rơi xuống cuốn sách, như bà lão hấp hối, phát ra một tiếng kêu thảm thiết cuối cùng rồi liền yên tĩnh.
Minh Bạch ngửa đầu, lại đốt thêm một điếu thuốc lá, nhắm hai mắt lại, vẻ mặt thiếu niên lúc này giống như đang chờ đợi sự cứu rỗi.
Hiện tại, trong đầu Minh Bạch không thể nghĩ được bất kỳ một tính từ nào khác.
Một từ “Nhẫn tâm” là đủ rồi.
Bởi vì một câu không thích hợp của Lý Anh, Chi Đạo có thể dễ dàng buông tay anh, hóa ra địa vị của anh trong lòng cô cũng chỉ nhẹ nhàng bâng quơ đến thế. Mệt anh còn khoe khoang vì đã câu dẫn được cô, mệt anh còn đắc ý vênh váo, mệt anh…
Không ngờ ngay lúc anh không phòng bị nhất lại bị Chi Đạo đâm một dao sau lưng, đau đến mức anh chẳng thể gắng gượng đứng thẳng dậy. Cuối cùng, vậy mà Chi Đạo thật sự có thể nói ra lời chia tay, mặc kệ anh, mặc anh máu chảy đầy đất.
Một câu “Không thích anh đến như vậy” của cô vẫn còn bồi hồi vòng đi vòng lại trong tâm trí thiếu niên.
Minh Bạch nhẹ nhàng cười một tiếng.
Toà thành đổ nát trong lòng dùng tốc độ mắt thường có thể thấy mà sụp đổ.
Ánh đèn hắt lên mũi anh, một bên sáng một bên tối.
Minh Bạch vốn chỉ có hai bàn tay trắng: Không có tên họ, không có tình cảm, không có sinh mệnh.
Chi Đạo là dưỡng khí để anh hô hấp, là máu trong huyết mạch, là bóng hình duy nhất phản chiếu trong đôi mắt, là nơi dục vọng bắt đầu cũng là nơi dục vọng kết thúc.
Tình cảm của Minh Bạch với Chi Đạo không thể nói lý, sâu không lường được, thậm chí đã đến mức cam nguyện vì cô mà chết.
Trong loại tình yêu bệnh hoạn nạn, ngoài bên nhau trọn đời, thiếu niên không thể chấp nhận kết quả nào khác.
Đó chính là chết.
Mùa hè thật lạnh. Lưỡi dao lướt qua đầu ngón tay, mùi tanh tràn lan khắp căn phòng âm u màu xám, Minh Bạch lại bắt đầu chuỗi ngày nôn khan vô tận. Ngón tay rũ xuống sàn nhà, từng giọt máu chảy xuống phát ra âm thanh tí tách rất nhỏ, giống như tiếng bước chân báo hiệu tử vong đang tới gần.
Minh Bạch bỗng nhiên nhớ tới trong ngăn kéo còn một bộ bưu thiếp do trường học tặng cho các học sinh xuất sắc làm kỷ niệm.
Cuối cùng chiếc bút máy trên bàn cũng được mở ra, Minh Bạch viết hết một tờ rồi lại một tờ, máu tươi lưu lại dấu vết đỏ thẫm trên trang giấy.
Chi Đạo càng lạnh nhạt, Minh Bạch càng như hết thuốc chữa, càng yêu cô nhiều hơn.
Sự biến thái trong con người thiếu niên hoá thành thực thể, thành một vũng bùn, ở đó có một đóa hoa độc ác đang nở rộ.
Cánh hoa tươi đẹp ngọt lành bao bọc nhụy hoa tà ác.
Chi Đạo là cánh hoa kia, còn Minh Bạch chính là nhụy hoa.
Anh chính là thứ đồ ghê tởm như vậy đấy. Không giống nhân loại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận