Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lý Anh để Chi Đạo tự do thoải mái, thả lỏng tâm tình, chỉ mong cô không bị ảnh hưởng bởi những biến cố trong nhà, yên tâm thi cử. Lý Anh còn cam đoan với cô mọi chuyện rồi sẽ tốt lên, để cô đừng cảm thấy bị áp lực quá nhiều.
Lý Anh còn nói sẽ không bán học tịch của Chi Đạo cho Trần Nghiêu, trong nhà cũng đang tìm người vay tiền. Bảo đứa trẻ như cô không cần tham dự vào chuyện của người lớn.
Chi Đạo trả lời mẹ:
“Mẹ yên tâm, con không sao ạ.”

Chi Đạo đã lâu không đăng gì lên vòng bạn bè. Trước kia cô toàn đăng mấy câu văn sến súa, Chi Đạo xem lại chúng một lượt cũng tự cảm thấy ấu trĩ, chỉ mấy cái status như nhàm chán như uống Coca hay sữa bò cũng có thể khiến cô vui vẻ cả nửa ngày. Chi Đạo chuyển trạng thái yêu đương về độc thân, đổi avatar thành một bức hình thuần sắc, lịch sử trò chuyện cuối cùng với Minh Bạch là câu chúc “Ngủ ngon”. Cô cứ lần lượt xóa hết những người liên hệ không cần thiết, đến khi lướt đến lịch sử trò chuyện với một người bạn cùng trường tiểu học từ một tháng trước.
Cô ấy kể cô ấy đã chia tay với bạn trai, mà rõ ràng trước đó bọn họ còn nghĩ sẽ bên nhau đến tận khi kết hôn. Bạn trai là hot boy của lớp, có rất nhiều nữ sinh theo đuổi cậu ta, lúc đầu cậu ta vẫn còn cưỡng lại được cám dỗ từ những lời thả thính của các nữ sinh khác. Sau đó lại chơi trò mập mờ với một nữ sinh xinh đẹp. Cuối cùng là bạo lực lạnh với cô bạn kia, không trả lời tin nhắn, từ chối hẹn hò, nói cô ấy rất phiền. Cứ như thế, ba ngày sau cậu ta thuận lý thành chương đưa ra đề nghị chia tay:
Chúng ta không thích hợp.
Chi Đạo an ủi cô ấy: Thế giới này coi trọng vật chất hơn tình yêu, yêu đương chẳng qua chỉ là bãi tha ma của trò chơi tình dục. Nào có thể dựa vào đó để phó thác chung thân?
Chi Đạo cất gọn những vật phẩm có liên quan đến Minh Bạch vào thùng giấy, cái gì nên xóa cũng xóa hết.
Trước kia, mỗi lần đi gặp Minh Bạch, cho dù chỉ là liếc mắt nhìn nhau một cái, Chi Đạo cũng phải làm cho bản thân chỉnh chu nhất, nhất định phải tô một tầng son môi vị đào, còn cần quan tâm đến các mốt thời trang đang thịnh hành. Quần áo cần phải sạch sẽ, một chút vết bẩn nhỏ cũng không thể chấp nhận được. Chi Đạo cũng sẽ lặng lẽ mua sơn móng tay trong suốt, mỗi ngày thay đổi một cái kẹp tóc, chỉ cần nhìn thấy hai chữ “Minh Bạch” trên sách vở, khóe miệng cô đã không nhịn được mà cong lên, Chi Đạo còn dùng bút nhớ vẽ vòng tròn quanh hai chữ đó. Biết Minh Bạch không biết nấu cơm, cô còn vì thế mà bỏ ra năm tệ mua một quyển thực đơn, nấu thử rất nhiều lần đến khi làm ra được món ăn mỹ vị mới trộm mang cho anh. Biết Minh Bạch không ăn được đồ cay, lúc hai người cùng đi ra ngoài ăn cô cũng sẽ gọi các món ăn thanh đạm, chăm sóc dạ dày của anh.
Hai người hoà vào dòng người, Chi Đạo nguyện ý đi theo phía sau anh, chỉ đến khi bốn phía không còn ai mới nhẹ nhàng nắm lấy góc áo thiếu niên. Những lúc như thế, Minh Bạch sẽ mang vẻ mặt nghi hoặc xoay người lại, mặt mày giống như một bức tranh sơn thủy với lối vẽ tỉ mỉ. Chi Đạo sẽ không nhịn được mà dùng sức kéo anh vào trong lòng ngực mình, hai tay ôm thật chặt lấy vòng eo của anh, độ rộng vừa vặn, ngửi mùi hương mà cô yêu thích không buông tay.
Rồi nghe anh yếu ớt nói một câu: “Em ôm chặt đến mức anh sắp không thở nổi rồi.”
Vốn dĩ.
Chi Đạo còn định để dành tiền mua một món quà chúc mừng năm mới cho Minh Bạch.
Cuộc sống tốt đẹp hiện tại giống như lớp cát trong đồng hồ cát, sói mòn nhanh chóng. Không có sáng sớm với ánh mặt trời ấm áp, không có bầu trời đêm với sao hôm lấp lánh, sự chán chường trong cơ thể sinh sôi nẩy nở một cách nhanh chóng, Chi Đạo cảm thấy ruột cô đang dần hư thối. Hơi thở hư thối thoát ra từ trong miệng, tràn lan khắp tòa nhà dạy học, cuốn theo chiếc quạt trần đang xoay tròn. Chi Đạo cảm nhận được mọi thứ trong cơ thể đều đang đổ xuống lòng bàn chân nặng nề trầm trọng, bụng trống trơn, lồng ngực như có gió lùa.
Bởi vì hai chân nặng nề, lồng ngực trống rỗng.
Chi Đạo đã mất đi cảm giác vui sướng khi chạy những bước nhỏ thật nhanh tới nghênh đón một người.
Chỉ còn lại cảm giác ghen ghét, càng ngày càng nhỏ nhen, không vui khi nhìn thấy mọi người hài hòa sung sướng, không vui khi nhìn thấy bọn họ hứng thú bừng bừng thảo luận cuộc sống lớn học. Cô là tiểu nhân âm u, chỉ có thể vừa bi thương vừa hâm mộ, không còn sức lực làm bài, chỉ khi cô vẽ loạn trên vở, vẽ đến khi trang giấy nát nhừ mới tìm về được chút sức lực.
“Làm sao vậy?” Lư Tử Lượng lo lắng nhìn Chi Đạo.
Chi Đạo lắc đầu, bỏ quyển vở rách nát vào trong ngăn kéo.
Tiết tự học buổi tối vừa tan, Lư Tử Lượng vội vàng đi ra ngoài, đến khi chuông vào học sắp vang lên mới trở về, thở hổn hển ngồi xuống, rồi đột nhiên đặt một ly trà sữa lên trên bàn cô. Cậu ấy cười nói: “Tớ trộm order đấy, phải nhờ anh trai shipper ném vào từ cửa hông.”
“Tâm tình không tốt thì uống chút gì ngọt ngào đi.”
Chi Đạo không muốn nói nhiều. Đối với hành động tiền trảm hậu tấu của Lư Tử Lượng, cô cũng không muốn làm giá, đẩy tới đẩy lui: “Cảm ơn.”
Uống một ngụm.
Lư Tử Lượng hỏi: Chuyện với Minh Bạch là như thế nào?
“Kỳ thật, trong lần lớn hội thể thao kia, tớ đã hoài nghi mối quan hệ của hai người không bình thường. Chỉ là sau đó lại không thấy các cậu có mờ ám gì, tớ còn tưởng các cậu…”
Chi Đạo lắc đầu. “Tớ với cậu ấy không có quan hệ gì cả.”
Thấy cô không muốn nói, Lư Tử Lượng chỉ cười cười không ép: “Hotboy trong trường học rất nhiều, nhưng Minh Bạch là người được chú ý nhiều nhất. Gần như học sinh toàn trường đều biết cậu ấy, có thể xem như một nhân vật phong vân. Khi Minh Bạch đi trên hành lang dài ngang qua sân thể dục, tớ thấy có rất nhiều nữ sinh nhìn cậu ấy chằm chằm, mắt cũng không thèm chớp, thậm chí có người còn gọi cả bạn ra ngắm cùng. Những người có dung mạo xinh đẹp thường mang theo khí chất xa cách và ý nghĩ ta đây là tốt nhất. Cho nên, tớ cũng rất khó tưởng tượng ra được, bạn gái tương lai của cậu ấy phải là người như thế nào, phải đẹp đến mức nào mới không trở thành phông nền khi đi cạnh Minh Bạch…”
Chi Đạo cắt ngang lời tâm sự của Lư Tử Lượng.
“Không biết.”

Một ngày cuối cùng đã kết thúc.
Chi Đạo đeo cặp xách, ủ rũ đi ra cổng trường, ngồi trên chiếc xe buýt lung lay tuyến số 36. Ngắm nhìn thành phố náo nhiệt rực rỡ, Chi Đạo nắm tay vịn, ngẩn người nhìn từng cột đèn lướt qua. Xuống xe, Chi Đạo thong thả tản bộ trên đường, nhìn những miếng gạch lát đường nhuốm màu năm tháng, trên người đã có vài vết nứt. Lại nhìn hàng cây âm trầm hồi lâu mới đi vào siêu thị nhỏ gần đó.
Mua xong mọi thứ, Chi Đạo vừa xoay người bước ra cửa thì lại bị bóng người cao lớn đằng sau dọa cho hoảng sợ. Giương mắt nhìn thoáng qua, Chi Đạo theo bản năng giấu thứ đồ vừa ra sau lưng.
“Em mua cái gì?”
Chi Đạo cúi đầu, nghiêng người lách qua thân hình cao lớn của Minh Bạch, tiếp tục đi về phía trước: “Không liên quan đến anh.”
Minh Bạch bắt lấy cổ áo sau lưng cô: “Lấy ra.”
Chi Đạo không cho anh xem, nắm chặt tay giấu đi: “Anh buông em ra.”
Giọng điệu của Minh Bạch dần nhu hòa hơn, sợ thiếu nữ không vui.
“Chi Đạo, em còn nhỏ, Hút thuốc… không tốt cho cơ thể.”
Chi Đạo nghiêng đầu, sau bao nhiêu chuyện Minh Bạch vẫn không chịu buông tay cô.
Cô không cần bất kỳ kẻ nào thương hại, càng không cần bất kỳ ai quan tâm, một mình cô vẫn sống rất tốt.
Chi Đạo nhắm mắt: “Minh Bạch, mong, anh, đừng, quản, chuyện, của, tôi, nữa.”
Chi Đạo dùng sườn mặt nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc.
“Có thể chứ?”
Tâm trạng Minh Bạch quay cuồng kịch liệt, mắt đen nhấp nháy: “Không thể!”
Chi Đạo trầm mặc một lát, thật lâu sau mới thở dài, ngữ khí cũng dịu lại.
“Anh đang nghĩ linh tinh gì vậy? Sao em có thể hút thuốc? Đây là ba nhờ em trên đường về thì mua cho ông, ông ấy quên mua.”
Chi Đạo nhìn sâu vào đôi mắt thiếu niên.
“Minh Bạch, đừng tiếp tục đi theo em.”
“Em không muốn ghét anh.”
Trái tim trong lồng ngực như bị dao cứa một nhát.
Cả người Minh Bạch cứng đờ, buông tay cô ra, để cô rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận