Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây là lần đầu tiên Chi Đạo hút thuốc.
Ở trong một góc âm u không ai ngó ngàng tới, làn sương khói màu trắng nổi bật trong bóng đen vô tận. Chi Đạo hút một ngụm đầu tiên, bị sặc, hút ngụm thứ hai mới dần cảm nhận được tư vị, sau đó không biết làm cách nào, đầu óc càng ngày càng thoải mái. Giống như tất cả mọi khổ cực đều chỉ là chuyện nhỏ, một chân có thể thuận lợi bước qua. Chi Đạo bắt đầu cười, sau đó lại tự nhiên khóc.
Mẹ ơi, thứ lỗi cho con.
Con chỉ muốn thử xem cảm giác làm người lớn là như thế nào.
_
Vết cắt này.
Vượt qua được thì gọi là trưởng thành, không vượt qua được thì là sa đọa.
Đoạn thời gian đó tuy chỉ có mấy ngày như vậy, nhưng cũng đủ trở thành bóng ma tâm lý ám anh Chi Đạo suốt hai năm.
Cô thu mình lại, không giao tiếp với bất kì ai, không muốn nói chuyện. Bi quan chiếm lấy mọi góc gách trong suy nghĩ của cô. Chi Đạo cũng không phải loại người cổ vũ bản thân bằng câu nói “Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên”. Cô chán ghét tất cả những tưởng tượng tốt đẹp, chỉ chăm chăm vào một suy nghĩ ích kỷ: Tình yêu là vì tình dục, trợ giúp là vì muốn nhận lại sự giúp đỡ, những người làm việc thiện chỉ vì muốn có danh tiếng tốt. Thế gian chỉ có hiện thực xấu xa trần trụi. Chi Đạo vùng vẫy bên cạnh biên giới tuyệt vọng, nghĩ đến tương lai, nghĩ đến những gì cô đã và sẽ mất đi, nhớ lại huy hoàng ngày xưa.
Cơ thể của cô giống như bị ai đó dùng dao rạch ra một nhát, sau đó vô số ưu sầu bị nhét vào.
Cũng trong đoạn thời gian này, mỗi khi hết tiết, Chi Đạo thường xuyên chạy đến nhà vệ sinh, trộm hút thuốc, trước khi vào học thì lại uống nước súc miệng và nhai kẹo cao su, phun thêm chút nước hoa để giấu mùi khói thuốc lá trên người. Chi Đạo tự mắng bản thân đã không học giỏi, lại còn sa đọa. Khoảng thời gian này là bắt đầu cho những năm tháng âm u trong cuộc đời Chi Đạo. Mất đi tình bạn, mất đi tình yêu, không thể tiếp tục đi học, gia đình cũng lung lay sắp đổ.
Chi Đạo bắt đầu khoác lên người một lớp gai nhọn.
Vì giả vờ kiên cường, cô không tiếc tổn thương những người muốn tới gần mình.
_
Còn 3 ngày nữa là tới kỳ thi lớn học.
Sáng sớm hôm nay, Chi Đạo theo thường lệ mở cửa đi học, lại nhìn thấy 5 tấm bưu thiếp bị kẹt trong khe cửa rơi lả tả trên mặt đất. Cô nhặt chúng nó lên xem, cẩn thận đọc từng tờ một.
Trên tờ giấy trắng tinh là nét chữ tinh tế quen thuộc của Minh Bạch. Từng chữ cứng cáp, khí khái như con người anh.
‘Chi Đạo, chúng ta có thể không chia tay, được không?’
‘Anh tình nguyện vào một trường lớn học khác cùng em.’
‘Em đừng cho số điện thoại của anh vào danh sách đen mà.’
‘Chi Đạo, cầu xin em. Em không thể không cần anh.’
_
Hôm nay Cam Noãn rất vui vẻ, đây là ngay vui vẻ nhất của cô ta từ khi sinh ra đến giờ.
Bởi vì, Minh Bạch đã đồng ý đến làm thêm ở tiệm trà sữa với cô ta.
Lúc trước Minh Bạch đồng ý làm gia sư cho Cam Noãn là bởi vì tiền công cho việc này rất cao. Trong lúc dạy học, cô ta cố ý nhắc đến chuyện bình thường cô ta hay đến tiệm trà sữa gần trường học để làm thêm, tiền lương mỗi ngày còn cao hơn anh dạy gia sư. Quả nhiên Minh Bạch không nhịn được mà hỏi cô ta: Giờ anh có thể xin đến làm thêm cùng cô ta không? Thật ra tiệm trà sữa đó là do Cam Noãn hùn vốn mở cùng với một người bạn. Vì muốn ở chung với Minh Bạch, Cam Noãn đúng là đã hao tâm tổn huyết.
Kỳ thi lớn học đã đến rất gần, nhà trường dừng việc tự học buổi tối của học sinh lớp 12 lại. Khoảng 6 giờ mười mấy phút, Cam Noãn đã hướng dẫn Minh Bạch xong toàn bộ thao tác pha chế. Minh Bạch nhớ rất nhanh, vài phút sau đã có thể làm lại hoàn hảo.
Nhờ có anh, số lượng khách hàng trong tiệm tăng lên đáng kể. Thời tiết mùa hè nắng chói chang, thiếu niên bận rộn quay cuồng trong công việc, lưng áo phía sau đã hơi thấm mồ hôi. Cam Noãn nhìn từng giọt mồ hôi chảy xuống từ thái dương của thiếu niên, các sợi tóc đen rũ xuống, dán lên da thịt, thật đúng là cảnh đẹp ý vui. Mông lung khó tả, giống như kỳ quan mà mẹ thiên nhiên ban tặng cho những con người mê sắc đẹp như cô ta. Cam Noãn nhìn đến ngây ngốc.
Cô ta nghĩ: Minh Bạch thanh cao, cô độc. Cho dù gia cảnh nghèo khó. Nhưng anh chưa từng thể hiện ra sự tự ti trước mặt cô ta, ngược lại, anh còn luôn dùng loại ánh mắt của kẻ bề trên nhìn xuống cô ta. Khí chất của kẻ mạnh được bộc lộ ra một cách tự nhiên, dễ dàng giúp anh khống chế và khiến kẻ khác thần phục, giống như thần linh, như đám mây, chỉ độ người chứ không yêu người.
Cam Noãn không nhịn được, lấy khăn giấy từ trong túi ra, quan sát Minh Bạch đang nghiêm túc điều chế lượng sữa, cô ta vươn tay định giúp anh lau mồ hôi trên má.
“Đừng chạm vào…”
Minh Bạch nhíu mày, anh còn chưa dứt lời đã bị một giọng nói khác cắt ngang.
“Một ly trà sữa pudding”
Cam Noãn theo bản năng quay đầu nhìn sang.
Đó là một nữ sinh tóc ngắn rất đáng yêu. Vẻ mặt cô lạnh nhạt, giống như phần giao hòa giữa hoàng hôn và đêm tối.
Vốn nên là Cam Noãn đặt đơn rồi thu tiền, ai ngờ Minh Bạch lại dành trước cô ta một bước, đứng trước máy tính nhập đơn hàng, hỏi: “Ấm, 70% đường, thêm một phần khoai viên đúng không?”
“Ừ”
Từ khi nào Minh Bạch có thể đoán được tâm tư con gái chuẩn như vậy?
Cam Noãn không để chuyện này trong lòng, vội vàng đi pha chế trà sữa pudding, sau khi làm xong thì đưa cho Minh Bạch để anh đóng gói.
“Mang về hay uống tại đây?” Minh Bạch nhìn chằm chằm thiếu nữ.
“Mang về”
Chi Đạo nhận lấy túi đựng ly trà sữa trong tay thiếu niên, trước khi cô xoay người định rời đi, Minh Bạch đã kịp kéo tay cô lại: “Vừa nãy…”
Anh nhìn sang Cam Noãn.
“Vữa nãy làm sao?” Ngữ khí và vẻ mặt của Chi Đạo lạnh nhạt, dường như cô chẳng hề quan tâm.
Vẻ mặt của cô giống như con dao vô hình, từng nhát chém lên trái tim anh.
“Không có gì.”
Minh Bạch rũ mắt: “Đi thong thả.”

Chi Đạo đã chẳng muốn ăn uống, huống chi là uống ly trà sữa do “tình địch” pha cho, cô mới uống được hai ngụm đã ném nó vào thùng rác. Chẳng qua là Chi Đạo vừa lúc đi ngang qua, thông qua cửa sổ trong suốt nhìn thấy Minh Bạch đang bận rộn với cô gái khác, nam nữ phối hợp, mười phần ăn ý, Chi Đạo bị ma xui quỷ khiến liền đi vào. Anh nói chuyện với cô gái đó rất tự nhiên, ánh mắt hai người đối diện nhau vô số lần. Có lẽ Minh Bạch không biết, ánh mắt của anh có một loại ma lực, cho người đối diện cảm giác anh đang thâm tình nhìn mình. Cô gái kia không biết đã ngẩn người nhìn anh mấy lần.
Chi Đạo vừa thấy vui mừng, lại vừa khổ sở, hai cảm xúc mâu thuẫn đối lập cùng tồn tại.
Vậy là tốt rồi. Anh sẽ lâu ngày sinh tình với người khác, bọn họ sẽ không dây dưa làm phiền lẫn nhau nữa. Chi Đạo biết Minh Bạch không thiếu người ái mộ, cô chẳng qua chỉ là một vị khách qua đường trong cuộc đời của anh mà thôi, cùng lắm cũng chỉ để lại một câu “Chi Đạo đã từng đến nơi này’.
Cô đã không thể quay đầu lại.
Nhưng đồng thời, Chi Đạo lại cảm thấy cơ thể mình nóng như lửa còn trái tim thì lạnh như băng. Một lớp gai nhọn rậm rạp chui ra khỏi cơ thể. Lớp gai nhọn này được nuôi nấng bởi máu thịt của cô, mỗi một cây chui ra, cô lại đau đớn một lần.
Loại gai nhọn được tạo ra từ máu thịt này sẽ không chịu để cô khống chế, sẽ làm tổn thương Minh Bạch.
Bởi vì cô không cam lòng, bởi vì cô phẫn nộ:
Vào thời điểm Chi Đạo còn mê mang trong sương mù, quan hệ của Minh Bạch và cô gái kia đã tốt đến vậy. Từ chụp ảnh cùng cô ta phát triển đến làm việc cùng nhau. Cô ta có thể giúp Minh Bạch lau mồ hôi, anh còn quan tâm đến cô ta. Vậy mà Chi Đạo còn lo lắng cho anh, lo anh không biết ăn nói, sợ anh sẽ cô đơn.
Thật tốt.
Tốt đến không thể tốt hơn.
Chi Đạo đi ngang qua một đoạn phố vắng không người, không gian im lìm chỉ có tiếng ve kêu, ánh hoàng hôn xuyên qua từng lớp lá, trải xuống nhân gian. Cả thế giới như chìm trong sắc vàng, Chi Đạo bị người đằng sau kéo tay lại.
Cô nhìn thiếu niên một cái, hất tay anh ra.
“Anh đi cùng em.” Minh Bạch mang theo một cái túi, lại kéo tay cô.
Chi Đạo không hề động đậy, cũng không hất tay anh ra nữa.
Môi xinh hé mở, nhẹ nhàng gọi tên thiếu niên.
“Minh Bạch.”
Cầu xin anh. Có thể đừng lại gần em nữa không? Có thể để mình em chôn vùi trong chốn âm u này?
Biết rõ không có khả năng, lại năm lần bảy lượt muốn kéo cô lên bờ, khiến Chi Đạo rơi xuống vực thẳm từng đấy lần, chịu dày vò từng đấy lần.
Một mình cô vẫn tốt mà.
Chi Đạo nhìn thẳng vào đôi thiếu niên anh, nhoẻn miệng cười một cái.
“Anh có biết hiện tại anh giống con gì không?”
“Một con chó hoang.”
“Sau này đừng nhét mấy bức thư câu hòa ghê tởm vào cửa nhà của tôi nữa. Chia tay chính là chia tay. Đôi bên dứt khoát một chút, không tốt sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận