Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cái này bao nhiêu tiền?”
Người bán hàng rong nhìn bé một cái, lưu loát báo một cái giá: “Mười tệ.”
Cố Thâm dùng tiền để dành suốt một năm của mình, mua một con dao quân dụng màu đen.
Cố Ẩn cầm con dao đánh giá một lượt: “Tại sao lại mua dao?”
“Vì sao em không thể mua dao…” Cố Thâm cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào cậu.
Cố Ẩn nhướng mày, sau đó mỉm cười với anh: “Vậy cẩn thận một chút, đừng để mình bị thương.”
Cố Thâm rũ lông mi, nhẹ giọng: “Sẽ không đâu.”
Cố Thâm rất thích con dao quân dụng màu đen đó.
Khi mũi dao cắt một đường ngang thẳng táp trên đầu ngón tay giữa của bé, máu nóng chảy ra như cái giá chữ thập thần thánh.
Bé sùng bái màu đỏ, yên lặng cầu nguyện.
Cầu Chúa.
Xin người hãy lấy đi phần cốt nhục ghê tởm trong người bé, đặt lên điện thờ, dùng nước thánh tẩy rửa, để con người bé có thể sáng tỏ, thánh thiện. Nỗi đau là nghi thức, tiếng rên rỉ là thánh ca, cuối cùng, mọi trống rỗng, yếu mềm đều sẽ bị loại bỏ. Đầu, thân thể, lục phủ ngũ tạng đều sẽ được gột rửa sạch sẽ bằng lễ huyết tế này.
Sau đó bé sẽ sống lại.
Vết sẹo ngày càng nhiều, ma sát với răng nanh.

Căn phòng nhỏ hẹp rách nát âm u này chẳng thể chịu nổi những cơn bão mùa hạ. Cố Thâm chỉ dám hít thở nhẹ nhàng, giống như sợi lông vũ lơ lửng trong bóng tối.
Cố Thâm hỏi anh trai: “Anh ơi, căn nhà này có thể sụp không?”
Sụp đổ. Giống như đụm cát bị gió thổi bay lung tung.
Cố Thâm nhịn đau, nằm thẳng trên giường, để Cố Ẩn vuốt ve mái tóc mềm mại của mình. Cố Thâm vô cùng si mê hưởng thụ cảm giác được người khác an ủi để ý như lúc này, dường như chỉ có vậy bé mới quên đi mọi đau khổ.
Cố Thâm giống như bấc đèn, khao khát sự ấm áp của ngọn lửa.
Cố Ẩn nhìn miệng vết thương đã đóng vẩy trên trán em trai, bàn tay vẫn luôn vuốt ve bé. Nửa phút sau, cậu mỉm cười với Cố Thâm.
“Anh đã biết cách kiếm được thật nhiều tiền. Không lâu nữa, anh sẽ mang mẹ và em cùng rời khỏi nơi này. Sau đó, chúng ta cùng nhau đi học.”
Cố Ẩn hạ giọng: “Đến lúc đó, em có thể quang minh chính lớn mà nói…” Trong mắt Cố Ẩn như có ngôi sao, rực rỡ đầy trời.
“Tôi là Cố Thâm, là em trai song sinh của Cố Ẩn.”
Cố Thâm vui vẻ, lộ ra má lúm đồng tiền: “Em rất muốn được đi học cùng anh.”
Cố Ẩn không có má lúm đồng tiền, cho nên lúc Cố Thâm đóng giả anh trai ở trường học sẽ không cười.
Má lúm đồng tiền của Cố Thâm rất đáng yêu, lúc bé cười rộ lên giống như thiên thần làm người đối diện say mê.
Cố Ẩn nhìn bé thật lâu, giọng điệu như tay già đời đã trải qua đủ loại sóng gió. Đôi mắt của Cố Thâm rất xinh đẹp lại rất thuần khiết, thuần khiết đến lương thiện, giống như tất cả mọi người đều có thể làm bé tổn thương.
“Cố Thâm. Làm người phải có nhiều mặt biến báo. Một mặt khiêm tốn nhường nhịn là chính, nhưng không phải ai cũng đang để em đối xử bằng mặt đó. Nhường nhịn kẻ điên chỉ khiến bản thân chịu thiệt mà thôi. Cố Lôi chẳng qua chỉ là con chó điên. Em càng sợ ông ta, ông ta càng cắn em. Nếu em mạnh mẽ đánh lại ông ta, ông ta sẽ cụp đuôi chạy trốn.”
Lòng Cố Thâm vẫn còn ôm hi vọng: “Ông ấy là ba em. Cho dù ông ấy có thể nào, em cũng là con trai của ông ấy. Chỉ cần em không chống đối ông ấy, ông ấy sẽ yêu em.”
Cố Ẩn tức giận, sau đó chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ, cậu thu tay về.
“Cố Thâm, trên đời này không phải người nào cũng xứng đáng làm cha mẹ. Súc sinh chỉ sinh không nuôi có đầy ngoài kia.”
“Anh biết tính cách em vẫn luôn như vậy…
Cố Ẩn ngẩng đầu, toàn bộ chuyện cũ bỗng nén lại rồi buột miệng thốt ra.
“Em còn nhớ rõ không? Mùng một năm đó, em bị cảm, Cố Lôi sợ em lây bệnh. Không cho em lên bàn ăn cơm. Kết quả em chẳng có gì vào mồm, còn phải ngồi một mình trong góc yên lặng nhìn chúng ta ăn.
Cố Thâm, em không thể nghe lời như vậy.
Lúc trước, có một đứa bé mời em đến nhà nó chơi. Nói là chơi, kết quả là thẳng đó lại sai em làm việc nhà. Em thì hay rồi. Vừa quét rác, vừa thu dọn lại còn chạy đến chợ ở thật xa, tiêu tiền mua đồ ăn cho thằng đó. Kết quả thì sao? Người ta còn chẳng thèm mời em ở lại ăn cơm, thậm chí đến một câu cảm ơn cũng không có đã tổng cổ em trở về. Ngày đó, anh còn thấy em suýt khóc.
Điều anh không ngờ tới là, đã như vậy rồi mà lần sau nó gọi em vẫn đi theo”
“Anh đi học mà. Em lại ở nhà một mình…”
Khi còn bé, Cố Thâm mềm yếu, sợ bị người khác cô lập. Bé trời sinh đã sợ sự cô đơn. Bé luôn sống trong tịch mịch, mà khi con người đã sợ tịch mịch thì chuyện gì cũng có thể làm ra, có khi chỉ là chút thiện ý dối trá bé cũng muốn nắm lấy.
Cố Ẩn tức giận, giọng điệu trào phúng: “Người ta có xem em là bạn bè không? Thẳng đó từng mời em đến dự sinh nhật sao? Mà em còn tặng quà cho nó? Em bị bệnh cuồng ngược sao?!”
Gương mặt Cố Thâm tức khắc tái nhợt, lật người sang bên kia, không nhìn anh trai nữa, ngón tay siết chặt gối đầu.
Cơn tức của Cố Ẩn dịu lại, sầu não nhìn cái gáy hậm hực của em trai, cũng không nói chuyện.
Hồi lâu sau, Cố Thâm mới hỏi Cố Ẩn:
“Anh ơi.”
“Đào tim móc phổi, đối xử chân thành với người khác… Em sai rồi sao?”
Cố Ẩn trầm mặc, cậu không khỏi quay đầu nhìn vầng trăng sáng treo trên bầu trời ngoài cửa sổ. Trăng đã lên đến đỉnh đầu.
Cố Ẩn nhìn vầng trăng xám trắng, nói: “Người sai là kẻ không biết tốt xấu.”
Sóc hối thiếu, vọng nguyệt viên (3). Người dục vọng cùng chán ghét tựa như nguyệt. Trước thèm sau nị.***
(3): Nguyên văn là như thế này 朔晦缺,望月圆. Tui không tra ra nó thuộc bài thơ nào, chỉ ra ra mấy chữ 晦、朔、弦、望 là bốn trạng thái của mặt trăng từ suy yếu đến trưởng thành rồi suy yếu và những ngày tháng tương ứng. 弦: được gọi là phần giữa của mặt trăng. Vì vậy, có 弦 trên (ngày 7 và 8 âm lịch hàng tháng) và 弦 dưới (ngày 22 và 23 âm lịch hàng tháng). 望: Ngày mười lăm rằm hàng tháng. 晦: Ngày cuối cùng của mỗi tháng. 朔: đầu mỗi tháng, cũng ám chỉ trăng non.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Cố Ẩn nói: “Em không nên ngốc như lúc trước. Nhất định sẽ có người đáng giá để em đối tốt.”
Cố Ẩn đi đến trước mặt em trai, sờ đầu Cố Thâm, nghiêm túc dặn dò:
“Sau này đừng quá chủ động, anh sợ người khác không biết cách quý trọng.”
Cố Thâm rũ mắt, cũng nghiêm túc vâng lời: “Em nghe anh.”
Cố Ẩn nhìn dáng vẻ ngoan ngoan của Cố Thâm, đột nhiên tưởng tượng đến dáng vẻ yêu đương của em trai mình, nhất thời nổi hứng trêu ghẹo: “Lúc em đi học, có bạn nữ nào trong lớp thích em không?”
Lỗ tai của Cố Thâm bỗng nhiên đỏ lên: “Anh… Em không giống anh. Em không có tâm tình yêu đương, em tình nguyện tốn thời gian đi đọc sách còn hơn. Em không thích bị nữ sinh quấn lấy, cũng không cảm thấy bọn họ có cái gì tốt.”
Do dự hồi lâu, Cố Thâm quay nửa người, ngẩng đầu, dùng ánh mắt ham học hỏi nhìn anh trai: “Hơn nữa, anh ơi, em cảm thấy hôn môi… Thật ghê tởm. Anh không thấy ghê tởm sao?”
Cái tính thích sạch sẽ của hai anh em họ, một người là do bẩm sinh, một người là do hoàn cảnh sống sau này tạo thành. Người đẹp càng thích cái đẹp. Quanh người Cố Ẩn lúc nào cũng sạch sẽ thơm tho, vì thế cậu cũng thích sạch sẽ. Cố Thâm bởi vì muốn bắt chước Cố Ẩn, cũng dần hình thành tính thích sạch sẽ, tạo thành thói quen sắp xếp thời gian làm việc và nghỉ ngơi cố định. Lâu dần, thói quen thấm vào xương tủy.
Tuy nhiên, bản tính của hai anh em vẫn không giống nhau: Cố Ẩn càng thiên về lão luyện lắng đọng, giống như người đã từng trải qua vô số thăm trầm, còn Cố Thâm thiên tính thuần lương vô hại.
Nước miếng của ai mà chẳng khó ngửi, cho nên Cố Thâm không thể nào tưởng tượng được tại sao lại có người thích trao đổi thứ khó ngửi đó với nhau?
Cố Ẩn cười, trả lời em trai: “Sao lại khó ngửi chứ? Con gái ấy … Rất ngọt, cũng rất thơm.”
Cố Thâm nhíu mày: “Sao có thể…”
Cố Ẩn nhìn gương mặt nghi ngờ bài xích của em trai, lập tức cảm khái: “Một ngày nào đó em sẽ gặp được một người con gái khiến em yêu thích. Đột nhiên anh rất muốn nhìn xem em cầm tay hôn môi với người khác sẽ là cảnh tượng như thế nào…”
“Làm sao em có thể cầm tay hôn môi với người khác cơ chứ…” Hai hàng lông mày của Cố Thâm nhíu lại thật sâu.
“Em có biết làm cách nào để con gái thích mình không?”
“Em không muốn nghe.” Cố Thâm cuống quýt dùng tay bịt lỗ tai lại.
Cố Ẩn nhướng mày, không quan tâm em trai có muốn nghe hay không, cậu đè thấp giọng, ý cười câu hồn giống như yêu tinh.
“Cố Thâm, em phải câu dẫn cô ấy.”
Cố Thâm vội vàng đưa lưng về phía anh trai: “Anh! Em nói em không muốn nghe.”
“Cố Thâm, tính cách em hòa nhã, con gái đều thích con trai như vậy, nhưng họ sẽ không cắn câu. Nếu em muốn cô gái đó yêu mình, em phải tốn tâm tư, quyến rũ cô ấy. Đầu tiên, em phải biết cô ấy thích cái gì, có những người có ham mê độc đáo, em phải hốt thuốc đúng bệnh. Ví dụ như, cô ấy thích bàn tay đẹp? Thích môi đẹp? Hay là thích mùi hương? Hơn nữa, không có một cô gái nào có thể chống lại sức quyến rũ từ một người con trai có thành tích tốt, dáng người tốt, giọng nói dễ nghe, còn đối xử tốt với cô ấy. Em phải giả vờ như vô tình, bày ra mặt ưu tú của mình, để cô ấy sùng bái, ngưỡng mộ em.”
”Còn có…” Cố Ẩn nhìn em trai ra vẻ mắt điếc tai ngơ, nụ cười càng sâu hơn: “Nhất định phải nhớ rõ, dùng ánh mắt quyến rũ cô ấy. Nếu cô ấy nhìn em, em chỉ được phép liếc nhìn cô ấy một cái rồi lập tức dời tầm mắt, cố ý phóng điện lại không được làm ra vẻ cố ý, giống như con mèo vậy. Dụ dỗ cô ấy, cho cô ấy thấy em có quan tâm cô, lại như không quan tâm cô… Đối diện nói chuyện sẽ gia tăng hảo cảm. Em còn phải quan tâm đến những thứ, những người cô ấy quan tâm nữa, biết không?”
“Cuối cùng, mỗi cô gái đều có tình mẹ, nếu em giả vờ đáng thương như đứa bé, khiến cô ấy đau lòng, cô ấy sẽ không thể rời xa em, luôn muốn “cứu vớt” em…”
“Đường ngang ngõ tắt.” Cố Thâm tức khắc ngồi dậy cắt ngang lời Cố Ẩn, bé nhất thời nghi ngờ: “Anh cũng dùng cách này để câu dẫn Mạt Hà?”
“Anh với cô ấy?”
Dường như khi Cố Thâm nhắc đến cái tên này, sương lạnh liền bao trùm cả người Cố Ẩn, tầng tầng lớp lớp.
“Còn không biết có thành hay không nữa… Cô ấy chê anh quá nhỏ, cảm thấy tình cảm của anh chỉ là xúc động của thiếu niên, sự tò mò đối với người khác phái mà thôi.” Cố Ẩn trở về chiếc chăn mỏng dính kia, lại nhìn lên vầng trăng màu xám: “Mà cô ấy cũng không thèm hiểu, xung quanh anh có nhiều người khác phái như vậy, vì sao lại anh cố tình chỉ tò mò với một mình cô ấy chứ? Tình yêu của thiếu niên không tính là yêu, chẳng lẽ chỉ có tình cảm của người trưởng thành mới tính là yêu sao? Anh thấy tình cảm của người trưởng thành có khi còn chẳng thuần túy bằng thiếu niên đâu.”
Cố Thâm không hiểu tình cảm, nhất thời không thể tiếp lời Cố Ẩn.
Cố Ẩn lại tự chuyển sang chủ đề khác: “Mạt Hà nói, lúc em đi học không thích nói chuyện với các bạn khác, tính tình càng ngày càng trầm, buồn.”
“Em sợ em nói sai, rồi lại mang phiền toái cho anh.”
Cố Ẩn không tiếng động thở dài: “Chúng ta sẽ tốt lên thôi.”
Cố Thâm cũng nằm lại lên giường, đôi mắt nhìn chằm chằm đỉnh đầu của anh trai, ngữ khí trong sáng, tràn ngập chờ mong.
“Em muốn cùng học cấp ba với anh trai”
Cố Ẩn cười với em trai. Kiên định như thép, ấm áp như ánh mặt trời:
“Nhất định sẽ.”
Tin tưởng trong mắt thiếu niên như sương sớm, trong sáng long lanh ngọt lành.
Sương sớm lay động, thế giới trong nước cũng được phóng lớn.
Như một hồi thịnh cảnh trong mơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận