Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Thâm thường mơ thấy giấc mộng như thế này, bầu trời vĩnh viễn tối đen không có ánh sáng và máu đỏ khắp nơi.
Phản ứng sinh lý của cơ thể báo cho lớn não biết anh đang đau đớn. Máu từ bụng không ngừng chảy ra, cứ như miệng vết thương đang khóc.
Kỳ quái.
Vì sao anh lại không cảm thấy đau đớn, mà ngược lại, anh còn thấy hưng phấn? Vết thương càng nặng, máu chảy càng nhiều, cảm giác hưng phấn càng sôi sùng sục trong cơ thể anh, không ngừng tăng lên. Càng tra tấn anh càng thấy thoải mái. Càng ngược đãi, anh lại càng vui vẻ. Cho dù biết chơi với lửa có ngày chết cháy, thì niềm vui biến thái vặn vẹo kia vẫn không ngừng lại, mà còn rực rỡ hơn.
Bởi vì Cố Thâm nghĩ đến những người từng tổn thương anh sẽ chết dưới lưỡi dao của anh, hai tay anh sẽ dính đầy máu của ông ta.
Anh liền kích động. Máu toàn thân như càng chảy nhanh mạnh hơn, Anh quá hưng phấn.
Anh quá muốn Cố Lôi chết đi.
Tay phải Cố Thâm chậm rãi mò vào túi quần, nắm lây chuôi dao anh vẫn mân mê hàng đêm.
Nghe nói người thường xuyên phải chịu áp lực lâu dần sẽ phát điên.
Cố Thâm đột nhiên mỉm cười với Cố Lôi. Ngẩng đầu, để lộ ra ánh mắt. Đen kịt, không có ánh sáng.
Cố Thâm đá một phát lên bụng Cố Lôi, động tác lưu loát ngồi lên eo ông ta, nhanh chóng móc ra con dao quân dụng, cắt một nhát lên cổ tay đang cầm dao phay của lão. Cố Lôi hét lên một tiếng, cơn đau bất chợt ập đến khiến ông ta theo bản năng ném con dao ra.
Bàn tay thiếu niên nắm chặt lấy đuôi dao, không chút do dự giơ dao lên cao qua đỉnh đầu… Từng nhát từng nhát dao rơi xuống, dùng sức đâm lên người Cố Lôi. Mũi dao xuyên qua da thịt, lúc rút ra khiến máu văng ra khắp nơi. Cố Thâm trợn trừng hai mắt, nước mắt đột nhiên chảy xuống, điên cuồng đâm dao vào bụng ba mình.
Giọng nói của thiếu niên vốn nhẹ nhàng dịu dàng như tiếng gió lùa nước chảy. Giờ phút này, thiếu niên rống giận, giọng bất giác cao vút, từng nỗi bất mãn như muốn thông qua giọng nói, xé rách cổ họng, chui ra ngoài.
“Ông con mẹ nó đi chết đi! Đi chết đi! Đi chết đi!”

Cố Thâm tổng cộng đâm Cố Lôi tám dao, vậy mà Cố Lôi mạng lớn vẫn không chết. Dưới sự giúp đỡ của người chồng mới, tòa án phán cho Minh Nguyệt được ly hôn, đứa trẻ giao cho mẹ chăm sóc.
Trước khi rời khỏi căn nhà đó, lần đầu tiên Cố Thâm mở rèm cửa ra, ánh mặt trời đột nhiên chiếu vào, làm căn phòng vốn tối om bừng sáng, nóng cháy.

Minh Bạch bướng bỉnh đến cực đoan, cũng đã quen với việc chịu áp lực, đến mức anh còn thật sự cho rằng mình đã biến thành người vô dục vô cầu. Cuộc sống sinh hoạt chẳng có gì thú vị, cho nên mỗi ngày Minh Bạch chỉ có thể dùng việc tự mình hại mình, lấy đau khổ để cảm nhận sự vui vẻ.
Trước kia khi chưa gặp được Chi Đạo, Minh Bạch tin tưởng, giết chết chính mình là cách duy nhất để giải thoát cho bản thân.
Con người luôn muốn tìm ý nghĩa của việc tồn tại.
Minh Bạch đã nghĩ thông suốt: Ý nghĩ của sự tồn tại chính là để tìm kiếm ý nghĩa.
Tìm được người con gái mình mong muốn ở bên cả đời, quấn lấy cô, chiếm hữu cô. Đây chính là ý nghĩa của sự tồn tại.
Khiến cô nhận định anh, chấp nhận cuộc đời này chỉ yêu mỗi mình anh. Đây chính là ý nghĩa của sự tồn tại.

Ở trước mặt Chi Đạo, Minh Bạch làm ra vẻ yếu đuối, đáng thương.
Giả vờ không biết nấu cơm, để Chi Đạo tới nhà anh. Giả vờ sợ tối, để cô ngủ cùng anh. Giả vờ bị dao cắt vào tay, làm cô đau lòng, vì Minh Bạch thích nhìn thấy cô để ý quan tâm anh. Giả vờ tủi thân không biết chơi game để cô không bao giờ chơi cùng người khác nữa. Giả vờ vì học tập nên mới phải chiếm dụng thời gian của cô, mượn cớ ở bên cô. Giả vờ không biết cách cởi nội y để Chi Đạo tưởng rằng anh quá đơn thuần, bởi vì Minh Bạch thích Chi Đạo đùa bỡn mình. Giả vờ rộng lượng, nhường nhịn, bị động, đó chẳng qua chỉ là thủ đoạn lạt mềm buộc chặt. Giả vờ không cố ý, lại luôn dùng sắc đẹp quyến rũ cô. Giả vờ vững vàng bình tĩnh vì sợ bại lộ bản tính điên cuồng và sắc tình của mình.
Anh cao ngạo, lạnh lùng, giả dối, biến thái, hung hăng ngang ngược.
Anh xua tan tầng sương mù, nhẹ nhàng nói với người trong gương:
Cố Thâm. Mày thật đáng thương.
Ngón tay Minh Bạch chọc vào đôi mắt Cố Thâm: “Giả vờ nhiều như vậy mà vẫn không lấy được sự yêu thích của người ra. Cô ấy hoàn toàn không thèm đau lòng cho mày, cũng không thích mày đến vậy. Cho dù mày đã cầu xin cô ấy, lấy lòng cô ấy, ăn nói khép nép, ép dạ cầu toàn, Chi Đạo vẫn bảo mày cút đi. Cô ấy vẫn tàn nhẫn bảo mày đừng đi theo cô ấy, mặc kệ cô ấy. Mày càng nhớ, cô ấy lại hỏi mày có thấy bản thân tiện hay không?”
Minh Bạch hỏi Cố Thâm: “Hửm? Vậy mày có thấy mình tiện không?”
Những tờ bài tập, từng tờ từng tờ rơi linh tinh trên mặt đất. Bàn học chỉnh tề gọn gàng trong quá khứ hiện tại lại lộn xộn bừa bộn. Vô số trang giấy bị người dùng bút rạch một đường thật mạnh.
Minh Bạch lấy một chồng ảnh chụp từ trong ngăn kéo ra, lại tìm lấy tấm hình mà mình thường hay ngắm nhất. Tấm ảnh đó được chụp lén từ tháng trước, khi Chi Đạo đang ngủ say trong phòng của anh, đương nhiên cô vẫn có thói quen ngủ khỏa thân. Sau đó, Minh Bạch còn đi mua một cái máy in màu, rửa ảnh rồi bọc nilon lại, để nó không thấm nước. Mỗi lần dục vọng nổi lên, Minh Bạch sẽ lấy tấm ảnh đó ra, đặt quy đầu đối diện với thân thể no đủ của Chi Đạo, để chất dịch màu trắng phun lên đó, từ đầu đến chân. Anh thậm chí còn dùng tay xoa tinh dịch lên từng tấc da thịt trên người cô.
Sau đó, Minh Bạch sẽ rửa sạch tấm ảnh, rồi ôm nó vào trong ngực, chuyện đó đã thành thói quen của anh.
Đôi mắt Minh Bạch trống rỗng nhìn trần nhà, nhẹ giọng nói:
“Chi Đạo.”
“Tha thứ cho anh.”

Cách kỳ thi lớn học còn 2 ngày.
Lư Tử Lượng mời Chi Đạo đi ăn xiên nướng vào buổi tối. Vì không để cô có cơ hội từ chối, cậu ấy đã giành nói trước:
“Một ngày cuối cùng ba tớ còn định kéo tớ đi mát xa phần đầu, không có thời gian nữa đâu. Làm bạn cùng bàn được cả học kỳ rồi, cậu mà không đồng ý có phải do ghét tớ không?”
Chi Đạo nhìn Lư Tử Lượng một cái, suy nghĩ một lát, nhẹ nhàng gật đầu.
Buổi tối, hai người bọn họ một hơi gọi một trăm cái xiên nướng, Chi Đạo lại gọi thêm ba chai bia. Lư Tử Lượng giật mình nhìn cô, đang định ngăn cô lại thì Chi Đạo lại cười với cậu ấy:
“Đã sắp tốt nghiệp rồi, phóng túng một lần đi.”
Lư Tử Lượng trầm mặc trong chốc lát: “Được, tớ uống với cậu.”
Chi Đạo hoàn toàn không ăn, cô chỉ im lặng, rót hết một ly lại đến một ly vào bụng. Đồng ý đi ăn với Lư Tử Lượng chỉ là cái lý do Chi Đạo tìm cho mình để được uống rượu. Lư Tử Lượng tửu lượng không tốt, cứ uống với cô như vậy bất giác đã hết hai bình. Hai mắt cậu ấy si mê, hoảng hốt nhìn Chi Đạo dưới ánh đèn, nhìn đến nhập thần. Đột nhiên Lư Tử Lượng cầm lòng không đậu, thốt ra một câu:
“Chi Đạo, cậu thật đáng yêu.”
Chi Đạo lại chẳng nghe thấy gì, chỉ mải đắm chìm trong thế giới của riêng mình, mơ mơ màng màng. Vì thế, Lư Tử Lượng mượn rượu làm càn, càng ghé sát lại gần, cậu ấy càng cảm thấy tầm mắt mơ hồ, muốn nhìn cô kĩ hơn. Bất tri bất giác, hô hấp của thiếu niên đã phả trên má Chi Đạo, Lư Tử Lượng nhìn chằm chằm những sợi lông mi rũ xuống của thiếu nữ. Chớp chớp, chớp chớp, giống như cánh bướm đang múa may trên trái tim cậu ấy. Lư Tử Lượng lại cầm lòng không đậu, nói một câu:
“Tớ… Tớ muốn hôn cậu, Chi Đạo.”
Lời còn chưa nói xong, mặt đã ghé sát lại, môi Lư Tử Lượng vừa mới nhẹ nhàng chạm vào má Chi Đạo. Một chai bia đột nhiên bay tới, đập lên bàn bọn họ, ngay lập tức, các mảnh vỡ thủy tinh và bia trong chai điên cuồng văng hết lên người Lư Tử Lượng. Lư Tử Lượng giật mình hoảng sợ, lập tức đứng dậy nhìn theo phương hướng chai bia được ném tới.
Một thiếu niên cao lớn đang ẩn mình trong bóng tối, không thấy rõ sắc mặt.
Chi Đạo cũng bị dọa cho bừng tỉnh, cô quay lại, cũng nhìn thấy thiếu niên đó, thậm chí… nhận ra người đó.
Trên người Chi Đạo không dính chút bia nào, cô theo bản năng đứng lên, đi về phía Minh Bạch. Chi Đạo định mở miệng giải thích, cô muốn nói cái gì đó, cuối cùng Chi Đạo đi được hai bước đã dừng lại.
Minh Bạch không hề nói gì, chỉ rũ mắt, xoay người rời đi.
Chi Đạo nhìn anh bỏ đi, trái tim như bị ai đó lấy mất. Chất cồn khiến mọi cảm xúc trong cô được phóng lớn lên, hai chân Chi Đạo mềm nhũn, vô lực ngồi dưới đất. Cô nhắm mắt lại. Thật lâu sau, trong lòng vang lên một câu nói: Mặc kệ đi.
Nếu Minh Bạch đã hiểu lầm cô với Lư Tử Lượng thì cứ để anh hiểu lầm đi.
Dù sao bọn họ cũng sẽ không gặp lại.
Sẽ không có ai yêu cô, không ai yêu người con gái như phù dung sớm nở tối tàn như cô. Cho nên, đừng để Minh Bạch lãng phí tình cảm trên người cô.
Không sao cả.

Lần gặp mặt cuối cùng xem như nói chuyện với nhau tương đối hài hòa.
Sau khi Chi Đạo tạm biệt Lư Tử Lượng, cô bị Minh Bạch đè trong một góc cạnh cổng tiểu khu. Ngón tay thiếu niên dùng sức niết đau ngực cô, nụ hôn mạnh mẽ mang theo cả sự phẫn nộ, dường như anh đang muốn nhấn chìm cô. Chi Đạo sắp bị hôn đến cạn kiệt oxy, hít thở không thông.
Vì thế, Chi Đạo dùng sức đẩy Minh Bạch ra, thở phì phò cho anh một cái tát.
Minh Bạch không thèm để ý đến đau đớn trên mặt, ngón tay tiếp tục niết má cô. Vuốt qua chỗ người khác đã chạm vào, niết qua niết lại, từng chút từng chút một.
Chi Đạo giơ tay, đánh bay bàn tay thiếu niên: “Đau.”
Đau. Ai không đau? Lưỡng bại câu thương (2), ai cũng phải đau.
(2): Lưỡng bại câu thương: (两败俱伤): Cả hai cùng bị tổn thất
Minh Bạch ôm gương mặt Chi Đạo lên, nghiêm túc nhìn cô: Nhưng cho dù có đau hơn nữa, anh cũng sẽ không buông tay.
Nếu buông tay, cuộc đời anh sẽ không còn ý nghĩa. Anh sẽ giết chết chính anh mất.
Chi Đạo lại nói không thích anh lần nữa, lạnh giọng bảo anh cút.
Ở trong bóng tối, Minh Bạch chậm rãi cầm tay cô, nâng lên, để cô chạm vào nước mắt trên mặt anh.
Minh Bạch nói: “Chi Đạo, con trai không dễ dàng rơi nước mắt đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận