Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch biết, anh chỉ đang giả bộ rơi lệ mà thôi, anh muốn lừa cô một lần cuối cùng, muốn Chi Đạo đau lòng cho anh một lần cuối cùng. Anh đã dùng hết sức lực để học tập, hết sức lực để quyến rũ, toàn bộ ham muốn chinh phục, những lời xin tha yếu đuối trên người cô. Anh cực kỳ không cam lòng, trái tim bị cô cắt nát từng mảnh, vương vãi khắp nơi, giờ nó đang sôi trào trong làn nước lạnh.
Chi Đạo rụt tay về, cô nói cô đã biết. Nói xong, cô ngay lập tức xoay người, định đi lên cầu thang.
Minh Bạch giữ chặt tay cô lại, giọng điệu yếu ớt, run rẩy, hèn mọn đến kỳ cục.
“Thật sự… Không cần anh nữa sao?”
Chi Đạo cắn răng quay đầu đi, ngón tay lơ đãng lau đi những giọt nước mắt không lý do trên mặt. Cô mỉm cười, đối diện với anh.
“Minh Bạch. Nói muốn hay không cái gì chứ? Anh chính là anh, không phải tôi. Tôi cũng không phải chủ nhân của anh, có hiểu không? Nếu lúc trước tôi thật sự rất thích anh, nhưng hiện tại, tôi đã không còn chút cảm giác gì với anh nữa rồi. Lúc trước, tôi đã nói với anh rất rõ ràng rồi, bây giờ anh nhất định muốn ép tôi nói ra mấy lời khó nghe mới bằng lòng rời đi sao? Muốn làm trò cảm động chính mình đến vậy hả? Tôi đã nói chúng ta không phải người chung đường. Anh có con đường riêng của anh, tôi cũng có con đường riêng của mình. Giải thoát cho nhau đi. Chẳng phải chuyện các cặp đôi tốt nghiệp rồi chia tay rất là bình thường sao? Anh có chút lòng tự trọng đi được không?”
“Tôi đi lên nhà đây.” Chi Đạo hất tay Minh Bạch ra, động tác lưu loát mở cổng tiểu khu.
“Chi Đạo.” Minh Bạch lại gọi tên cô.
Thiếu niên phía sau như Kim Cương Bồ Tát (3). Rũ mắt mang theo thương hại, trong mắt lại ẩn giấu sát khí.
(3): Kim cương bồ tát: Tượng Kim Cang hay tượng thần Hộ Pháp Kim Cang là vị thần bảo hộ trong Phật giáo. Ngài đảm đương trọng trách trấn điện, ngăn không cho Phật địch xâm nhập vào trong cửa chùa.
Nhị vị Kim Cang Đại Lực Sỹ có vẻ ngoài oai phong dữ tợn nhưng không phải lớn diện cho cái xấu, ngài đứng ra để chuyên trị tà ma, quỷ dữ, ngoại đạo muốn xâm nhập chốn linh thiêng.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Minh Bạch đứng phía sau Chi Đạo, nhẹ giọng nói: “Anh thật sự rất thích em.”
Thích thì có thể như thế nào? Con đường cô đi khác với con đường của anh, sau này hai người chắc chắn sẽ phải chia xa. Cả người Chi Đạo cứng đờ một chút, sau đó nói rất nhanh: “Anh trở về đi.”
Khóa trên cánh cổng tiểu khu đã mở ra, Chi Đạo suy yếu, nắm chặt cánh cổng sắt nghe Minh Bạch nói:
“Chi Đạo. Đây là một lần cuối cùng.”
Chi Đạo rũ mắt, bàn tay mở cánh cổng có hơi run rẩy, ánh sáng ảm đạm chợt lóe chợt tắt.
Một lần cầu xin… cuối cùng sao? Cũng tốt. Chỉ cần Minh Bạch hết hi vọng thì mọi chuyện sẽ tốt thôi. Chi Đạo không muốn biến bản thân thành ác quỷ để đuổi anh đi.
Cô mở cổng tiểu khu ra, nhanh chóng bước vào: “Ừ.”
Minh Bạch nhìn cô.
Nhìn bóng lưng dần rời xa của Chi Đạo.
Nhìn mỗi lời thề mà cô đã vi phạm, nhìn mỗi bước chân rời xa của cô.
Anh sẽ nhìn thật chăm chú.
Không thích?
Cô không thích cũng được.
Ai bảo anh sống chết cũng nhất định phải thích cô.

Sáng sớm, Chi Đạo mở cửa ra, lại có một tấm bưu thiếp nữa rơi xuống. Cô cẩn thận nhặt nó lên, nghiêm túc đọc nó, muốn từ những con chữ này nhìn ra tâm trạng của thiếu niên.
Trên tấm bưu thiếp chỉ có bốn chữ:
Tha thứ cho anh.
Chi Đạo không hiểu ý của câu này. Rõ ràng người tổn thương anh là cô… Sau đó Chi Đạo từ bỏ tự hỏi. Tiếp tục giam mình trong nhà giam tinh thần, mặc kệ bản thân sa sút, bi quan.
Còn một ngày nữa là bọn họ phải tham gia kỳ thi lớn học, Minh Bạch không đến trường. Lễ tốt nghiệp Chi Đạo cũng không thể nhìn thấy anh một lần cuối cùng.
Bời vì chuyện này.
Cô trốn vào trong WC, hút sạch hai điếu thuốc, tự mắng bản thân sao lại ghê tớm đến vậy.
Người đề nghị chia tay trước là cô. Người không tin vào tình yêu cũng chính là cô. Người làm đào bình, không muốn đối đầu với tương lại cũng chính là cô. Người không muốn yêu xa, không muốn yêu đương ở hai đất nước khác nhau cũng là cô. Người không muốn cản đường tương lai tươi sáng của anh cũng là cô. Cảm thấy mọi chuyện trong cuộc sống thật phiền, cảm thấy tình yêu không phải thứ tất yếu phải có cũng là cô.
Chính cô nói rằng cô không thích anh đến như vậy.
Mẹ nó.
Giờ lại làm ra vẻ không vui như cô là người bị anh chia tay!

Kỳ thi lớn học diễn ra trong hai ngày. Trong suốt hai ngày này, Chi Đạo chưa từng gặp lại Minh Bạch, cũng không hề nghe thấy bất kỳ tin tức nào về anh.
Giống hệt như lời anh nói vậy: Đây là một lần cuối cùng.
Trong những đêm khuya lạnh lẽo, Chi Đạo chỉ có thể ôm lấy bản thân, gặm nhấm 6 chữ này.
“Cuối cùng” ý là không có sau này. Cũng có nghĩa là hoàn toàn mất đi.
Chi Đạo tự phong bế bản thân, không tham gia bất kỳ cuộc tụ họp giao lưu nào, cũng không muốn để ý đến bất kỳ chuyện gì. Đầu óc luôn trống không, không nghĩ bất kỳ chuyện gì hết, cái gì cũng không muốn làm. Vừa thi xong liền giấu mình trong chăn, nhắm mắt lại. Cho dù không ngủ được cũng phải nhắm mắt lại.
Cô không muốn yêu ai khác nữa, cũng không muốn được ai khác yêu nữa. Quá mệt mỏi. Cô quá mệt mỏi.
Đến tận khi môn thi cuối cùng trong bài thi khoa học tự nhiên kết thúc, Chi Đạo mệt mỏi đi ra khỏi cổng trường. Cô vốn định mua cho mình một ly trà sữa, nhưng sau đó lại thôi, một mình lang thang trên đường.
Thời tiết thật nóng. Ve sầu đang kêu. Chi Đạo nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên mặt, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thằm, nội tâm bình yên mềm nhũn.
Chi Đạo nghĩ: Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Sau lưng cô, dòng người vội vàng hối hả ngược xuôi, bọn họ không ngừng cọ qua vai cô. Khi đi ngang qua một cây cổ thụ, Chi Đạo không khỏi giương mắt nhìn về phía xa.
Phía xa không một bóng người, Chi Đạo mở hồ nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng sau lưng.
Tiếng bước chân dừng lại. Cả người Chi Đạo đột nhiên căng thẳng cứng đờ, rõ là đang trong ngày hè nóng bức mà tay chân cô lại lạnh toát. Chi Đạo cực kỳ sợ hãi, không dám quay lại nhìn xem người phía sau là ai.
Bởi vì.
Một con dao đang chĩa vào eo cô.
Mũi dao lạnh lẽo ấn lên da thịt, đau nhói. Chi Đạo gần như nín thở.
Minh Bạch thấp giọng cười:
“Đã lâu không gặp.”
Hô hấp phả trên đỉnh đầu cô thật bình tĩnh. Nhưng càng như vậy, Chi Đạo càng sợ, giống như một quả bom đang đếm ngược, chuẩn bị nổ mạnh bất cứ lúc nào.
Chúng ta thường bị doạ sợ bởi những tưởng tượng kinh khủng về chuyện tương lại mà chúng ta không biết trước.
Minh Bạch muốn tổn thương cô. Cái khả năng này khiến Chi Đạo vô cùng hoảng sợ.
Theo bản năng, Chi Đạo mò xuống túi quần, định lấy di động ra gọi điện thoại cầu cứu. Minh Bạch lại như đoán được suy nghĩ của cô, chậm chạp âu yếm nắm lấy mu bàn tay cô, nhẹ nhàng rút chiếc di động ra khỏi tay cô, vẻ mặt không cảm xúc thả nó rơi xuống đất.
Chi Đạo cứng đờ người, ngơ ngác nhìn chiếc di động của mình chia năm xẻ bảy, chết không toàn thây. Các mảnh nhỏ của di dông bắn qua mũi giày cô, rơi xuống đất.
Cơ thể Chi Đạo run rẩy, đứng im mặc Minh Bạch dịu dàng chơi đùa với vành tai của mình. Thiếu niên ghé sát bên tai cô, hơi thở ấm nóng:
“Chị ơi, chị muốn gọi cho ai?”
Hô hấp của thiếu niên rời xuống giữa cổ cô, giọng nói vẫn dịu dàng như vậy.
“Đừng sợ.”
“Anh sẽ không làm gì em đâu.”
Con dao sắc bén của Minh Bạch kề bên hông cô, lạnh như băng.

Đây là một buổi tối cuồng hoan của con quỷ chết đuối.
Minh Bạch đứng ngoài cửa, bóp cổ Cố Lôi, bắt ông ta giao ra toàn bộ số thuốc lá mà ông ta có.
“Tôi không có…” Giọng Cố Lôi run rẩy.
Minh Bạch dùng sức đá vào bụng ông ta, Cố Lôi lập tức ôm bụng quỵ xuống đất.
Thiếu niên ngồi xổm xuống, vô vỗ gương mặt lão, ánh mắt không rét mà run: “Có hay không?”
Cố Lôi thống khổng rên rỉ mấy tiếng. Mấy năm nay, cơ thể của ông ta đã bị thuốc lá và rượu phá hủy sạch sẽ. Minh Bạch lại càng ngày càng cường tráng. Lần trước ông ta uống say, tới làm phiền anh, Minh Bạch đã đánh cho ông ta một trận, khiến ông ta chết khiếp. Đến khi ông ta chỉ còn thở thoi thóp, anh mới dừng tay, lấy thuốc lá trên người ông ta.
Sự tĩnh lặng tra tấn ông ta. Lần đó, Cố Lôi thật sự sợ hãi.
Lần này, lão ta lại mượn mem rượu, ỷ vào thân phận cha ruột của anh mới dám tới đây quấy rối, đá cửa gào thét gọi Minh Nguyệt ra. Cố Lôi đã hoàn toàn quên trận đòn suýt chết lần trước, đối diện với Minh Bạch, ông ta lại mở miệng phun ra những lời thô tục, xấu xa.
Minh Bạch hoàn toàn không định nói những lời vô nghĩa, nhắm ngay mặt Cố Lôi giáng xuống một cái bạt tai. Một bạt tai này gần như đã khiến Cố Lôi hít thở không thông. Đôi môi ông ta mấp máp, lời mắng chửi còn chưa thốt ra khỏi miệng, cổ họng đã bị Minh Bạch bóp chặt. Cố Lôi bắt đầu vung tay loạn xạ, một người đàn ông trưởng thành như ông ta lại bị anh dọa cho chảy nước mắt. Minh Bạch cứ như vậy, không ngừng bóp chặt yết hầu Cố Lôi, rồi lại buông lỏng, rồi lại nắm chặt. Anh đột nhiên hưởng thụ nước mắt không tiếng động và dáng vẻ tuyệt vọng của Cố Lôi. Sau cùng, khi Cố Lôi chỉ còn một hơi thở cuối cùng, Minh Bạch mới thấy tẻ nhạt vô vị, buông tha cho ông ta. Lại lục soát, lấy hết thuốc lá trên người lão, rồi vứt lão ta ra ngoài cửa, một mình vào phòng, đóng cửa lại.
Anh đốt điếu thuốc lên. Hai tay chống trên lan can cửa sổ, nhìn ánh sáng của từng ngôi nhà trong thành phố. Sương khỏi phun ra từ miệng, che mờ gương mặt anh.
Trong mật thất không ngừng vang lên tiếng xích sắt cọ sát với chân giường.
Minh Bạch hít một hơi thuốc lá thật sâu, để khỏi thuốc tràn đầy yết hầu mình.
Cuối cùng, anh ném điếu thuốc đi.
Cúi đầu.
Nhìn đầu mẩu thuốc là lập lòe như một khối thi thế, như một sinh mạng sắp tắt.
Anh chậm rãi xoay người, lấy chìa khóa từ trong túi ra, xốc bức màn màu trắng lên, chậm rãi cắm chìa khóa vào ổ khóa mới tinh trên cánh cửa gỗ.
Nắm lấy then cửa.
Minh Bạch nhẹ nhàng kéo ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận