Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Theo điều 38 khoản 200 trong bộ luật Hình pháp:
Tội giam giữ người bất hợp pháp.
Giam giữ người trái pháp luật là hành vi ra lệnh tạm giữ người không đúng với quy định của pháp luật; giữ người không có lệnh của người có thẩm quyền; giữ người quá hạn; giữ người thuộc trường hợp không được tạm giữ. Người phạm tội này sẽ bị phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm, bị giam ngắn hạn, quản chế, và không còn quyền lợi chính trị.

Hỗn loạn. Vỡ nát. Tái sinh. Giao hòa. Gần chết.
Trong người ngươi có lỗ trống, ta đang ẩn nấp tại đó. Ta là mặt tối của ngươi.

Đây là… Nơi nào?
Chi Đạo mở to hai mắt, nhưng trước mắt vẫn chỉ có một màu đen. Lông mi chớp chớp, dường như chạm vào một vật gì đó như tấm vải mềm mại. Đầu óc vẫn còn choáng váng và không tỉnh táo, Chi Đạo lung lay cơ thể, định kéo mảnh vải đang che mắt mình xuống. Đôi tay giật giật, sự cản trở đột nhiên xuất hiện và âm thanh khác thường vang lên khiến cô chậm rãi ngừng lại.
Trái tim nặng nề, lơ lửng trên vách đá.
Đôi tay cô bị trói sau lưng.
Ngón tay gian nan sờ sờ trên cổ tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại, Chi Đạo ngẫm nghĩ, hình dạng của thứ này, giống như là: Còng tay.
Dưới bàn tay là tấm vải bông mềm mại, có lẽ là một chiếc chăn đơn. Chi Đạo không thể duỗi tay quá xa, nên không biết cái giường này lớn đến mức nào.
Tầm mắt bị che mất, tay cũng bị trói. Cơ thể mất tự do khiến cô cực kỳ bất an, Chi Đạo theo bản năng giật giật chân. Chân mới kéo sang phải một chút, cổ chân phải đã tê rần. Tiếng xích sắt vang lên trong không gian yên tĩnh thế này có chút chói tai.
Lúc này Chi Đạo mới phản ứng lại: Cô đã bị khóa trên chiếc giường này.
Không biết bây giờ đã là mấy giờ. Ban ngày? Hay đêm tối? Chi Đạo chỉ nhớ rõ, sau khi Minh Bạch ném vỡ chiếc di động của cô, anh cưỡng ép cô cùng lên xe buýt về nhà. Chi Đạo nhìn vẻ mặt bi thương của thiếu niên, thở dài một hơi rồi cũng đồng ý. Trước khi lên xe, Minh Bạch còn đưa cho cô một chai nước khoáng, nói là mùa hè quá nóng để cô uống cho đỡ khát. Lúc đó Chi Đạo cũng có hơi khát nước thật vì thế uống sạch cốc nước đó. Sau đó, Chi Đạo thật sự quá mệt nhọc, liền ngủ quên mất, đến lúc tỉnh dậy, cô lại phát hiện mình đã bị bắt cóc, còn bị nhốt ở nơi này.
Hai mắt bị che kín, đôi tay bị trói chặt, chân phải bị khóa lại.
Là… Minh Bạch làm sao?
Chi Đạo không tin. Cô không tin người thiếu niên bình tĩnh đơn thuần như anh có thể làm ra loại chuyện điên cuồng này. Không có khả năng.
Nhưng Chi Đạo cũng không thể ngăn mình run sợ.
Bởi vì có một chuyện càng đáng sợ hơn: Da thịt lạnh lẽo trống vắng nói cho cô biết, trên người cô không một mảnh vải, hạ thân chỉ còn một cái quần lót.
Cảm giác lõa lồ khiến Chi Đạo thẹn thùng, cô vội vàng ngồi dậy, đầu gối cong lên, che trước ngực, dùng tóc che khuất gương mặt. Trong lòng toàn là sợ hãi với những chuyện không biết.
Là ai? Thật sự là Minh Bạch sao? Anh muốn làm gì? Anh điên rồi sao?
Chi Đạo nghe thấy tiếng cửa được mở khóa, cô cả kinh, cơ thể run rẩy theo bản năng.
Trong không khí là hơi thở nóng bức đè nén của ngày mùa hè, còn có mùi vị ẩm mốc và mùi hôi chứng minh căn phòng này đã lâu không được thấy ánh mặt trời. Những hạt bụi tinh tế rơi xuống, Chi Đạo khó thở. Mọi vật trong tầm mắt bị phủ một lớp sương đen, ảnh vật lay động
Cánh cửa đóng lại.
Có tiếng bước chân rất nhẹ.
“Minh Bạch.” Chi Đạo thấp thỏm gọi anh, cả người co chặt lại.
Không có ai trả lời.
Chỉ có tiếng bước chân và hô hấp đang dần tới gần. Hai thứ tiếng hoà vào làm một, Chi Đạo mẫn cảm phát giác chiếc giường dưới người phát ra một tiếng kẽo kẹt, rồi trầm xuống, nhiệt độ cơ thể của phái nam lan tỏa trong không khí. Trong lúc cô đang kinh hãi, một bàn tay đột nhiên vươn tới, bắt lấy bầu ngực bên trái của cô, nhẹ nhàng xoa bóp. Đầu ngón tay lạnh lùng, động tác giống như đang véo một đóa hoa.
Chi Đạo định ngăn cản hành động của người kia lại, cánh tay giật giật mới phát hiện mình chỉ đang tốn công vô ích. Cô đành phải co rụt người lại thành cụm, sắc mặt trắng bệch.
“Minh Bạch…” Đến cả giọng nói cũng run rẩy.
Hai vai Chi Đạo bỗng nhiên bị đè lại, áp xuống giường. Trong bóng tối, cô mơ hồ ý thức được hô hấp ẩm ướt nóng rực của phái nam đang phả trên đầu vú của mình, không khí nhiễm đầy hơi thở dục vọng, và cảm giác quyến rũ trí mạng. Hương vị nam tính tùy ý tiến công bao bọc hơi thở của cô, Chi Đạo giống như cá nằm trên thớt, mặc người xâu xé. Trên người đã nổi một tầng da gà da vịt.
Cô toan đứng dậy: “Đừng…”
Còn chưa kịp nói hết lời. Đầu vú bên phải đã bị người kia ngậm vào trong miệng, hút liếm, bầu ngực bên trái cũng nằm gọn trong tay người đó, mặc người dâm loạn. Lực độ và kỹ thuật tay của anh khiến Chi Đạo khó có thể chống cự, cô chỉ đành nắm chặt lấy khăn trải giường, mu bàn chân và eo thon chật vật cong lên.
Chi Đạo nỉ non: “Đau…”
Người kia một ngụm nuốt hết toàn bộ bầu ngực của cô. Đầu lưỡi và hàm răng cùng đùa nghịch đầu nhũ, cắn nó mút cho nó sưng tấy, hồng rực. Lại yêu thương nó, liếm nó, vỗ về nó, khiến dục vọng trong cơ thể Chi Đạo dâng lên một cách mất kiểm soát .
Mất thị giác khiến các giác quan khác mẫn cảm và nhạy bén hơn chục lần, đặc biệt là cảm quan đến từ xúc giác. Chi Đạo bị người này trêu chọc, khơi ra dục vọng, một mặt cô cảm thấy vui thích muốn có được nhiều hơn, một mặt cô lại sợ hãi khi bị xâm phạm. Cô không biết bước tiếp theo người này sẽ làm cái gì. Chi Đạo lúc này như tên tử tù đứng trên pháp trường, run rẩy chờ đợi tiếng súng vang lên.
Người này bắt cóc cô tới đây, nhốt cô lại. Là muốn giết cô, hay muốn cưỡng gian cô?
Minh Bạch không phải người như vậy. Chi Đạo không tin điều này. Hay là còn có khác người khác?
“Minh Bạch. Là anh sao?” Chi Đạo cẩn thận hỏi.
Bóng tối trước mắt càng đậm hơn.
Bóng dáng cao lớn của người kia phủ lên người Chi Đạo, bắt đầu hôn cô. Đôi môi dịu dàng phủ lên, ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi đang định xâm nhập vào trong lại đụng phải khớp hàm đóng chặt. Chi Đạo không muốn để người này thực hiện được ý đồ. Hàm răng đóng chặt lại. Kiên nhẫn của người kia đã gần hết, tay phải anh tay bóp chặt cằm cô.
Giọng điệu như sương lạnh.
“Đầu lưỡi, vươn ra.”
Là… Minh Bạch.
Trái tim Chi Đạo khẽ lơi lỏng rồi lại bỗng nhiên đập càng nhanh hơn. Chi Đạo không biết nên giải thích như thế nào về hành vi và thái độ kì lạ khiến người ta phát khiếp của thiếu niên.
Cô nhẹ nhàng hỏi anh: “Vì sao…”
Vừa mới mở miệng, Minh Bạch đã nắm được cơ hội xâm nhập vào khoang miệng của cô, mãnh liệt giao triền với đầu lưỡi cô. Cơ thể cao lớn khổng lồ của thiếu niên đè nặng trên người Chi Đạo. Cô bị anh vô tình cướp hết nước bọt và không khí. Như con chim diều hâu đang đánh chiếm địa bàn. Nụ hôn của anh ngọt ngào nhưng có độc, Chi Đạo chưa kịp hòa tan, đã bị dung hợp lại, mềm nhũn như chất lỏng.
Sau khi biết người bên cạnh là Minh Bạch, cảm giác thẹn thùng và sợ hãi vừa sinh ra đã bị dục vọng hòa tan từng chút một. Chút lý trí còn sót lại nhắc nhở cô: Như thế này là tam quan bất chính. Anh đối xử với cô như thế này, cô không nên nảy sinh dục vọng.
Vì vậy, Chi Đạo nghiêng mặt đi, giọng điệu hơi trầm xuống.
“Anh đang giam giữ người trái phép… Sẽ phải ngồi tù đấy.”
Minh Bạch lại kéo cô ngồi lên. Chi Đạo cảm giác được, có một lớp tơ lụa đang cọ qua cổ tay cô, ngay sau đó, còng tay được cởi ra, đôi tay cô bị kéo xuống, đặt trước người. Chi Đạo còn chưa kịp làm gì, tay đã bị thiếu niên quấn chặt lại bằng vải, xem cách buộc rất có kỹ thuật, không biết đã luyện tập bao nhiêu lần. Minh Bạch kéo hai tay Chi Đạo cao qua đỉnh đầu, sau đó vòng nốt phần vải còn lại qua lan can giường, thắt một nút thòng lọng.
“Buông tôi ra! Anh điên rồi?” Chi Đạo vặn vẹo cơ thể, giãy giụa bất an.
Ngón tay thiếu niên lướt qua môi cô, trượt xuống đến cổ, từ cổ lại di chuyển đến vùng đất giữa hai bầu ngực, từ giữa ngực xuống tới rốn, cuối cùng ngừng lại trên xương chậu. Động tác cứ như đang trượt tuyết trên cơ thể cô vậy, thong thả liền mạch.
Ngón tay Minh Bạch chỉ khẽ chạm vào, rất nhẹ, nhưng như vậy lại càng làm Chi Đạo ngứa ngáy, không kiềm được tiếng rên rỉ tràn ra khỏi môi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận