Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe vậy, thiếu niên tiến đến bên tai cô, cắn vào vành tai, giọng điệu dụ dỗ, như bị bao phủ bởi một tầng sương mù.
Minh Bạch nói: “Chi Đạo. Em bị bệnh.”
Từng hơi hít vào đều là dục vọng. Hơi thở của mỹ nhân, như phương như ngọc.
Bàn tay Minh Bạch vươn tới vòng eo thon gọn, thoả sức xoa nắn: “Đạo đức, tam quan, luân lý tựa như ma túy, xã hội này nhét tất cả chúng vào não trái của em. Bọn họ nói em không nên làm như vậy em liền cảm thấy không nên. Cho nên em đang tự kiềm chế chính mình, không chịu nhìn thẳng vào con người thật của bản thân.”
Tay anh nhẹ nhàng dời lên gương mặt cô.
“Những chuyện xưa nay đã như vậy, thì nhất định sẽ là đúng sao?”
Minh Bạch đột nhiên kéo tấm vải đang che mắt Chi Đạo ra.
Chi Đạo hơi híp mắt, sau khi thích ứng được với ánh sáng thì lập tức nhìn sang Minh Bạch.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, đang đè trên người cô. Chiếc áo không quá dài, che đến hạ thân, lộ ra một góc của cái quần tứ giác màu xám. Đồ vật khổng lồ đã sớm tỉnh giấc, giấu mình dưới khe hở của tà áo, như ẩn như hiện, vận sức chờ phát động.
Gương mặt tuấn tú điển trai của Minh Bạch ở ngược sáng, ánh đèn hắt lại tạo thành bóng tối trên gương mặt anh. Thiếu niên sở hữu làn da trắng nõn như tuyết đang trưng ra một vẻ mặt vô hại, đôi mắt ngây thơ như nai con đối diện với tầm mắt của cô.
Chi Đạo ngẩng đầu, nhìn tấm vải lụa màu trắng trên cổ tay mình, bởi vì vừa nãy cô giãy giụa, cho nên làn da trên cổ tay có hơi phiếm hồng. Chi Đạo lại cúi đầu, nhìn xuống chân phải, cổ chân bị một sợi xích sắt cột chặt, một đầu cột với chân giường, chiều dài lớn khái khoảng 1 mét. Chiếc còng tay màu đen vẫn còn được đặt bên cạnh cô.
Đây là một căn phòng tối đen rất nhỏ, ngoại trừ cái giường nhỏ chỉ đủ cho hai người nằm, chỉ còn một chiếc bàn màu xám, và một chiếc đèn ánh vàng là nguồn sáng duy nhất của phòng. Chi Đạo nhìn sang hướng khác. Bốn bức tường liền mạch, bóng loáng, không có một cái cửa sổ.
Hai mắt thiếu nữ vừa mới được trả lại chút ánh sáng, còn chưa kịp làm ra phản ứng gì, tay phải của thiếu niên đã lại vói vào quần lót của cô. Ngón trỏ hoạt động bên mép ngoài khe hở, thọc vào rút ra.
Chi Đạo thích nhất là đôi bàn tay của Minh Bạch. Bất kể là hình dạng hay màu sắc làn da đều như chiếu theo sở thích của cô mà tạo ra, khiến cô yêu thích không buông tay. Hiện tại, đầu ngón tay của thiếu niên lại biến thành kẻ chủ mưu khiến cô thẹn thùng, trần trụi đưa tới trước mắt, ép cô nhìn rõ ràng thứ đang bám trên đó.
Ánh mắt thiếu niên lãnh đạm.
“Sao em lại ướt?”
“Minh Bạch…” Chi Đạo thẹn thùng, hơi giận gọi tên anh.
Minh Bạch thưởng thức biểu cảm tan vỡ của cô, ngón tay tiếp tục ma sát qua tầng vải dệt ướt át.
Minh Bạch nói: “Bởi vì cấm kỵ sẽ mang lại càng nhiều khoái cảm. Giống như em thích anh gọi em là chị. Có em trai nào có thể hôn môi chị gái mình sao? Có em trai nào có thể làm tình với chị gái mình sao? Hửm? Chi Đạo, em cảm thấy anh điên rồi?”
Ngón trỏ của thiếu niên chậm rãi đi theo âm thanh, tiến vào miệng huyệt của cô: “Nhưng sao em có thể chắc chắn đạo đức không phải là một loại ma túy gây nghiện khác chứ?”
Chi Đạo thở dốc, mê mẩn nghe anh mê hoặc.
“Xã hội đã khiến em nghiện ma túy. Nó khiến em cảm thấy em nên sống theo quy tắc mà bọn họ đã đặt ra. Xã hội kiềm chế, loại bỏ đi dục vọng của em, đây mới là bệnh tinh thần. Bởi vì xã hội cảm thấy anh làm như vậy với em là có bệnh, em lại sợ trở thành kẻ lạc loài trong mắt những người khác, cho nên em mới tuân theo lối suy nghĩ của bọn họ.”
Ngón tay của thiếu niên phất qua sợi dây thừng trên cổ tay Chi Đạo, anh chống người lên phía trên cô, rũ mắt, tựa như một bông hoa nở rộ diễm lệ đang mời mọc cô.
“Kỳ thật, em cũng hưởng thụ bị khoái cảm khi bị trói buộc chặt chẽ, không phải sao? Chẳng lẽ thoải mái cũng là bệnh sao?”
Minh Bạch hỏi cô: “Chi Đạo, em có chắc chắn được không? Là anh điên rồi, hay cái xã hội này điên rồi?”
Minh Bạch chỉ đang hoa ngôn xảo ngữ (1), đổi trắng thay đen mà thôi. Anh đã từng tham gia thi biện luận, tài ăn nói của anh tốt đến mức nào, cô biết.
(1): Hoa ngôn xảo ngữ: ý chí người giỏi ăn nói, thường biết khéo lấy lòng người khác bằng những lời lẽ dễ nghe nhưng không thật.
“Anh buông tôi ra! Anh nhốt tôi ở nơi này làm cái gì?! Nếu anh còn là con người bình thường thì sẽ không dùng xích sắt xích chân tôi lại như thế này!” Chi Đạo không muốn nghe Minh Bạch nói năng lung tung, dùng sức đá đá chân, tiếng xiềng xích va chạm vang lên từng đợt.
Minh Bạch nhìn cơ thể của cô, bé nhỏ như vậy, trắng nõn, ấm áp như ngọc, chỉ cần duỗi một cánh tay là có thể dễ dàng ôm cô vào lòng.
Minh Bạch đột nhiên vươn tay kéo xích sắt, Chi Đạo bất lực, cả người bị kéo sát về phía anh. Thiếu niên gác cẳng chân của cô lên khuỷu tay mình.
Anh mỉm cười: “Bởi vì anh chỉ muốn ‘làm’ em như vậy.”
Từng chiếc nút áo được cởi một cách chậm rãi, lồng ngực trắng nõn dần lộ ra, hầu kết nhẹ nhàng chuyển động. Cả người thiếu niên tràn đầy hơi thở xâm lược của giống đực và dục vọng, giống như bông hoa hồng có gai.
“Anh thật sự điên rồi!” Chi Đạo trừng mắt nhìn anh.
Minh Bạch đột nhiên cường thế bế cô dậy khỏi chiếc giường, để cô đứng trên mặt đất. Ngay sau đó, anh chuyển người, đứng phía sau cô, tay dùng sức ấn eo cô cong xuống, khiến Chi Đạo vùi đầu lên giường. Đôi tay vẫn bị trói chặt, Chi Đạo bất lực, chỉ có thể phát ra tiếng kêu nức nở.
Sau lưng vang lên giọng nói lạnh lùng của thiếu niên.
“Ừ. Anh điên rồi.”
Giọng nói lạnh nhạt và những từ ngữ thô tục thốt ra từ miệng Minh Bạch khiến Chi Đạo bị dọa sợ, cả người cô tức khắc mềm nhũn, cả giọng nói cũng run rẩy: “Minh Bạch… Anh thả tôi ra. Chúng ta nói chuyện hẳn hoi, có phải anh cảm thấy lúc trước tôi hơi quá đáng không? Tôi xin lỗi anh nhé, được không? Anh đừng đối xử với tôi như vậy…”
Minh Bạch lạnh lùng móc con quái vật đã hứng phấn nãy giờ ra, đặt trên mông cô, ngón tay nhẹ nhàng niết da thịt thiếu nữ.
Anh nhìn chằm chằm tấm lưng non mềm của Chi Đạo: “Vậy ai thả anh ra?”
Anh đang tới gần. Cho dù bọn họ đã từng ‘làm’, nhưng trong đầu Chi Đạo hoàn toàn không hề có chút ấn tượng nào về chuyện đó cả. Kí ức trống rỗng trắng tinh khiến cô càng lo lắng sợ hãi. Hơn nữa, thứ kia của anh quá to, Chi Đạo vừa sợ đau, lại vừa sợ ba mẹ sẽ lo lắng mình đi lâu không về, nội tâm càng thêm bài xích. Chi Đạo nhạy bén nhận thấy Minh Bạch đã quyết tâm, cô đành phải sửa lời, xem như biến tướng an ủi chính mình.
“Nếu như anh muốn ‘làm’ cũng có thể. Nhưng anh đừng khóa tay chân tôi lại như thế này, Minh Bạch, anh cởi xích chân ra cho tôi, tôi…”
Minh Bạch vỗ một cái lên mông cô, ngón tay đặt trên môi.
“Hư.”
Bị đét mông!!! Cảm thấy thẹn thùng khiến gương mặt Chi Đạo lập tức biến thành quả cà chua. Cô còn chưa kịp hoàn hồn, Minh Bạch đã chậm rãi ma sát con quái vật của mình với chỗ riêng tư của cô qua một tầng vải dệt, giống như lần trước.
Trái tim Chi Đạo buông lỏng, cô nghĩ thầm: Có lẽ Minh Bạch sẽ chỉ làm giống như lần trước, cọ cọ một chút bên ngoài thôi. Có lẽ anh vẫn không thể thật sự làm cô đau. Vì thế, Chi Đạo yên tâm để hung khí của Minh Bạch quanh quẩn ngoài miệng hang, ma sát qua lại, thậm chí dục vọng trong cô còn bị động tác của anh khiêu khích bùng lên, tiếng rên rỉ dần dần trào ra khỏi miệng. Xích sắt một đầu khóa trên chân cô, một đầu khóa trên chân giường, cả thân sợi dây lệt quệt trên sàn nhà, theo động tác của anh phát ra những tiếng va chạm giòn vang, giường nhỏ đong đưa kẽo kẹt.
Hung khí của Minh Bạch không ngừng chọc vào hang động của cô qua lớp vải dệt, tựa muốn lách qua tầng quần lót, thọc vào hang động ấm áp. Càng giống như muốn đâm rách miếng vải này, tiến vào trong cơ thể cô. Cẳng chân Chi Đạo căng thẳng, vòng eo bị anh đâm cho uốn lượn.
Không biết từ khi nào, Minh Bạch đột nhiên tăng tốc nhanh hơn. Cô biết anh sắp tới giới hạn, eo cô cũng đã mỏi nhừ. Chi Đạo nghĩ thầm: Rốt cuộc cũng xong rồi. Không lâu sau, hạ thân đã nhạy bén nhận ra ướt át không thuộc về cô.
Chi Đạo mới vừa quay đầu lại, định nói gì đó, lại bị anh đè cái gáy lại. Minh Bạch đột nhiên vặn bung đùi cô ra, vươn tay kéo quần lót xuống. Không hề có động tác quá độ, dùng sức cắm thẳng vào trong thân thể của Chi Đạo.
Hành động lỗ mãng của Minh Bạch dọa Chi Đạo kinh sợ, hai mắt mở to.
Hung khí của anh mang theo mùi hương quen thuộc, len lỏi trong cơ thể Chi Đạo, dã man xâm chiếm lãnh thổ của cô. Hang động bị xâm chiếm, bị mạnh mẽ đục ra một cái lỗ cho vừa với kẻ địch, bị chúng tưới nước.
Anh thong thả đi vào, hai đùi Chi Đạo không nhịn được nữa mà run rẩy, cẳng chân cong lại. Cơn đau như xé da rách thịt, từng tế bào đều đang kêu gào khiến Chi Đạo khó tin, ngẩng cổ, cắn chặt môi, nước mắt sinh lý róc rách chảy ra.
“Đau…” Hai mắt Chi Đạo đỏ bừng, đôi tay siết chặt.
Gạt người à?

Bình luận (0)

Để lại bình luận