Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đau quá. Kích cỡ của hai người không hợp, không xứng đôi, đau đớn bức Chi Đạo đến tuyệt cảnh. Cô có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, hung khí của anh đang mạnh mẽ đẩy các vách tường của cô ra, vượt qua tầng tầng lớp lớp đẩy mạnh về phía trước. Thân thể chậm rãi bị nhét vào một vật thể nóng bỏng không thuộc về mình.
Thật ấm. Cả người Minh Bạch như muốn hòa tan, hang động của Chi Đạo cực kỳ bao dung với hành động man rợ của anh, vách tường hai bên cực lực co lại, bao chặt lấy con quái vật khổng lồ. Thật ấm áp! Minh Bạch chẳng còn muốn nghĩ ngợi gì nữa, chỉ muốn mạnh mẽ tiến vào sâu hơn.
Đầu óc Chi Đạo hỗn độn, cô cúi đầu nhìn về phía giữa hai chân mình, từng giọt máu đỏ tươi chảy từ giữa hai chân xuống, uốn lượn quanh bắp đùi trắng nõn, nhỏ giọt trên mặt đất. Trái tim Chi Đạo ngừng đập: Anh thật sự dùng thứ kia xé rách cô!
Chi Đạo tức giận, động động eo phản kháng: “Đừng làm nữa! Anh không nhìn thấy tôi đang đổ máu sao?”
Minh Bạch vươn tay giữ chặt eo cô, nhìn sang chỗ hai người giao hợp: Đã hiểu.
Anh cong eo, cúi người, ghé sát bên tai cô, nói: “Chi Đạo, đây mới là lần đầu tiên của em.”
“Anh có ý gì?”
“Lần đó say rượu, anh không làm. Anh lừa em.”
“Anh không làm?! Anh lừa tôi?!”
Hung khí của Minh Bạch vẫn chưa vào hết hoàn toàn, anh cố tình để lại một nửa bên ngoài chờ cô thích ứng. Anh xoa xoa bụng cô, dường như có thể thông qua vùng bụng nhô lên của cô, chạm vào hung khí của mình, vuốt ve trên dưới.
“Anh cắt ngón tay, bôi máu lên trên giường. Em quá ngốc.”
Chi Đạo không thể chấp nhận được trò lừa gạt này, nghiến răng nghiến lợi: “Không ngờ anh vẫn luôn lừa tôi!”
Minh Bạch bắt đầu luật động, năm nông một sâu. Chiếc giường lay động, phát ra tiếng kẽo kẹt sắc tình, Chi Đạo bị anh mang theo, khởi, thừa, chuyển, hợp (2) đều đi qua hết.
(2): Khởi, thừa, chuyển, hợp: đây là tên gọi của các câu thơ thuộc thể thơ Thất ngôn tứ tuyệt Đường luật. Đây là một trong những cấu trúc phổ biển của thơ Đường.
Mỗi lần Minh Bạch ra vào, từng tế bào lại truyền tín hiệu đến dây thần kinh của cô, chỉ có một chữ: Đau. Giọng thiếu nữ đã biến thành khóc nức nở.
“Dừng lại…”
“Cầu xin anh… Đừng nhúc nhích.”
“Minh Bạch…”
Minh Bạch là dao thớt, còn cô chỉ là thịt cá.
“Chị ơi.” Thiếu niên lại ôn nhu dỗ dành cô, xoa bụng cô.
“Cố chịu đựng một lúc.”
Mỗi lần chọc sâu vào, Minh Bạch đều hạ eo xuống thật thấp, còn Chi Đạo thì hận không thể kiễng chân cao lên, nhếch lên lại rơi xuống. Sau đó, Minh Bạch không đi theo tiết tấu cũ nữa, không vào sâu, chỉ chăm chăm quấy động vách tường bên ngoài của cô, tìm kiếm điểm G khiến cô cao trào. Mãi đến khi chọc vào một cục cứng cứng, hai mắt Minh Bạch sáng lên, nhắm chuẩn mục tiêu, chỉ đâm vào đó. Nông sâu đan xen, đâm nhiều đến mức nỗi đau hóa thành dục vọng, hai chân Chi Đạo run rẩy mất sức, ‘cánh hoa’ cũng run rẩy. Tình triều trong cơ thể bắt đầu kêu gào.
Tiếng xích sắt lạch cạch hòa tấu với tiếng rên rỉ, Chi Đạo bắt đầu không thỏa mãn. Cô híp mắt, thở dốc, bị anh đâm cho thất thần, sóng triều cuồn cuộn. Ngay lúc thần kinh đang chìm trong khoái cảm cao trào, Minh Bạch bắt đầu tăng tốc độ thọc vào, hai vú cô cũng theo đó và lắc lư phập phồng, run rẩy không thôi.
Chi Đạo biết anh lại muốn bắn.
Chi Đạo cưỡng ép gọi chút lý trí quay về, vội nói: “Anh mang bao cao su vào được không? Hoặc là bắn ra bên ngoài…”
Minh Bạch lúc này nào phải chú chó ngoan ngoãn trước kia, anh là quốc vương có ham muốn khống chế cực mạnh: “Không cần thiết.”
“Minh Bạch! Nếu tôi mang thai thì phải làm sao?!”
Anh vừa ra sức thọc vào vừa nói: “Sinh ra, để anh nuôi.”
Nói xong, anh liền nắm chặt eo Chi Đạo, không cho phép cô trốn tránh. Thiếu niên tà ác, cứ nhằm thẳng vào nơi mẫn cảm nhất của Chi Đạo mà đấu đá lung tung, đâm đến mức đầu ngón chân cô siết chặt lại. Không biết đây đã là lần va chạm thứ bao nhiêu, toàn thân cô tê mỏi, không nhịn được đột nhiên rụt eo lại phía sau. Chi Đạo vừa lùi lại, Minh Bạch lại đâm về phía trước, hai người ngoài ý muốn kết hợp đến chỗ sâu nhất.
Thật sâu.
Cổ tử cung đột nhiên bị thâm nhập, phản ứng sinh lý khó tự kiềm chế, thoải mái đến hai mắt phiếm hồng, giống như đang đứng bên mép vực sâu chờ rơi xuống.
Minh Bạch không nhịn được nữa, lập tức bắn tinh. Từng dòng tinh dịch bắn vào trong cơ thể Chi Đạo, quá trình kéo dài thật lâu.
Chi Đạo thình lình bị tinh dịch nóng hổi như dung nham phun vào trong cơ thể, kích thích đến che miệng lại, tình triều khó kiềm chế, thân thể không tự chủ mà mềm thành vũng nước.
Minh Bạch rút dương vật ra, nhìn dòng tinh dịch trắng đục chảy ra từ cửa động như cái thác nước nhỏ, tí tách rơi trên chân anh. Cánh hoa của Chi Đạo đóng mở liên tục, bất lực như đang há to miệng thở dốc. Máu của cô hòa cùng với tinh dịch của anh, trượt từ đùi của cô xuống.
Thiếu niên được bắn trong cơ thể Chi Đạo, sảng khoái đến mức không ngừng thở dốc, giờ trong đầu anh chỉ nghĩ đến chuyện anh một lần lại một lần lấp đầy vách tường, chen vào cổ tử cung của cô, chiếm hữu nơi bí mật nhất trên cơ thể cô. Để dương vật của mình được cô bao vây, cảm nhận ấm áp từ cô, thoải mái đến mức anh có thể tình nguyện hiến dâng sinh mệnh.
Nhưng anh còn chưa tới cao trào.
Đôi mắt Chi Đạo lại đỏ lên: “Minh Bạch, đã được chưa? Lần đầu tiên của tôi đã chính thức cho anh. Bây giờ anh có thể thả tôi trở về chưa?”
Minh Bạch không nói lời nào.
Chi Đạo lại nói: “Anh yên tâm. Lúc tôi trở về sẽ không nói cho ai biết chuyện này đâu. Chúng ta coi như… Làm một nháy chia tay? Nếu ba mẹ không thấy tôi về nhà sẽ lo lắng, thậm chí là báo công an. Nhỡ may anh bị cảnh sát bắt thì phải làm sao? Anh đừng như vậy, anh thả tôi ra…”
Minh Bạch vẫn không nói lời nào.
Chi Đạo cắn cắn môi, gian nan bật thốt lên: “Minh Bạch… Cầu xin anh.”
Thiếu niên lại nắm lấy hung khí còn ướt át, dần dần tới gần huyệt động của cô.
“Chi Đạo.”
Nụ cười của thiếu niên lạnh lẽo như dao:
“Em hiện tại chỉ là con chim bị giam cầm trong lồng của anh.”
Có chạy đằng trời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận