Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Máu loãng và tinh dịch chảy đầy trên hoa văn của miếng gạch trắng, xô đẩy nhau chậm rãi loang ra khắp nơi. Căn phòng giam chỉ vẻn vẹn tám mét vuông tức khắc tràn ngập mùi tình dục.
Góc áo màu trắng của Minh Bạch dính vài giọt máu, máu thấm vào áo, tỏa ra ánh hồng nhàn nhạt.
Trong bóng đêm, cơ thể của Chi Đạo và thiếu niên tối tăm dính sát bên nhau. Đầu tóc mềm mại dày mượt dính lây hơi thở của anh, nhàn nhạt giống như mùi của dã thú, không ngừng tiến vào xoang mũi của cô.
Minh Bạch nắm lấy dương vật, lặp lại động tác trêu đùa, khảy từ trên xuống dưới, quấy động sào huyệt của Chi Đạo. Thiếu niên hứng thú nhìn hai cánh thịt sưng đỏ tách ra lại khép kín, khép kín lại tách ra. Đẹp như hoàng hôn cuối ngày.
Cô bé của Chi Đạo bị thiếu niên trêu chọc, phản ứng sinh lý là thứ mà lý trí không thể kiềm chế, hai cánh hoa sốt ruột há mồm, bất mãn khát cầu con quái vật đến xâm nhập.
Nhưng lòng tự trọng lại khiến cô khép chặt hai chân, đầu ghé lên trên giường, lạnh nhạt nói: “Đừng động, không có cảm giác. Muốn thao thì nhanh lên.”
Minh Bạch nhìn cô một cái.
Anh dừng lại động tác trêu đùa ác ý kia lại, chậm rãi đến cái bàn duy nhất trong phòng.
Sau trận mây mưa vừa rồi, Chi Đạo đã chẳng còn sức lực để nhúc nhích, cô vẫn giữ nguyên tư thế chổng hông, thuận tiện cho anh làm tình từ phía sau, nửa người trên thì ghé vào giường. Chi Đạo không biết anh định làm gì, sau lại nghĩ, dù sao giờ cô cũng bị khóa chết tại đây, khó mà thoát thân, là tốt là xấu cô quản được sao?
Suy nghĩ dần trôi dạt đi phương xa, rồi đột nhiên bị kéo về. Âm đế truyền đến cảm giác lạnh lẽo ướt át, âm đạo lại bị ngón tay ấm áp của anh thọc vào. Kỹ xảo ngón tay của Minh Bạch rất tốt, lướt qua hết vách trong của cô. Đầu tiên là một ngón tay, rồi đến hai ngón tay, thịt ngón tay non mềm luân phiên tiến về phía trước, thăm dò toàn bộ con đường đi. Về phần âm đế, nơi đó đang bị bao phủ bởi một khối băng. Minh Bạch dùng khối băng kích thích âm đế vừa sưng vừa nóng của thiếu nữ, dùng lực ngón tay ấn vào điểm mẫn cảm của Chi Đạo, khiến cô động dục
Nụ hoa của cô chịu công phá liên tiếp, một lạnh một nóng, kích thích giao nhau. Hai cánh hoa đáng thương mấp máy, không thể khống chế được mà liên tục co rút, co rụt lại.
“Không…” Chi Đạo khép chặt hai đùi, nhưng hai chân đã mất sức, mềm nhũn, dễ dàng bị anh tách ra hai bên.
Minh Bạch chất vấn cô: “Không phải cái miệng phía dưới kia đang chảy nước sao?”
Hô hấp phả lên người cô: “Còn nói không có cảm giác?”
Băng dần dần tan thành nước. Cơ thể cứng còng của Chi Đạo cũng hòa tan thành nước. Toàn thân cô như bị khóa lại trong nước, bất lực ngoi lên, lại bất lực lặn xuống. Nước yêu rích rắc chảy ra từ chỗ sâu, hai địa phương mẫn cảm nhất cùng bị trêu chọc khiến Chi Đạo muốn đi tiểu.
Giọng Chi Đạo nghẹn ngào, nói: “Minh Bạch… Sắp ra rồi. Tôi… Tôi muốn đi tiểu. Anh mau rút tay ra đi…”
Minh Bạch làm ngơ, tiếp tục cọ sát điểm mẫn cảm của cô.
Giọng Chi Đạo càng ngày càng gấp: “Mau… Mau đi ra! Anh mau cởi trói cho tôi!”
Hai cái đùi run rẩy, môi cũng kịch liệt run rẩy: “Minh Bạch… Tôi thật sự muốn đi tiểu… Tôi thật sự không nín được nữa… Cầu xin anh… Cầu xin anh. Tôi… Thật sự… Tôi… Thật sự…”
Chút lòng tự trọng đáng thương của cô chẳng đổi được sự thương tình của thiếu niên.
Những lời kia nói thì nhanh, nhưng thật ra sự việc chỉ xảy ra trong một giây. Trong đầu đột nhiên lóe sáng, dưới thân nhận được tín hiệu liền phun nước. Nước yêu trong suốt tận tình hoan ca tí tách. Đầu óc Chi Đạo chỉ còn lại một mảnh mờ mịt xen lẫn với khoái cảm cực độ, hai đùi vẫn đang vô ý thức mà run rẩy. Chi Đạo không biết đây gọi là thủy triều, chỉ cho rằng cô đã tiểu trước mặt Minh Bạch. Vừa thẹn vừa muốn khóc.
Nước yêu của Chi Đạo bắn ra thành dòng, Minh Bạch lại nhân cơ hội, hóa thân thành ác ma, đột ngột tiến vào trong cơ thể cô.
Mỗi một lần nhét vào, nước yêu bên trong lại bị đâm đến bắn ra. Giống như cái vòi nước hỏng, áp lực tích tụ hồi lâu khiến dòng nước phun ra vừa nhanh vừa mạnh, bắn ướt hết toàn bộ hệ rễ của Minh Bạch. Chẳng ai quan tâm đến thần kinh và tam quan đang tan vỡ của Chi Đạo, thiếu niên phía sau chỉ đắm chìm trong khoái cảm, ra sức chọc vào tử cung của cô. Mỗi một lần cắm vào, tiếng ọp ẹp phát ra từ nơi giao hợp và tiếng thân thể va chạm với nhau tấu thành một chương nhạc tình mê ý loạn.
Trong cơ thể Minh Bạch tràn ngập cảm giác tuyệt vọng. Động tác mạnh mẽ dã man cứ như đang tranh thủ từng phút giây tồn tại cuối cùng. Giống như chỉ một giây tiếp theo thôi, thế giới sẽ lập tức bị diệt vong, cho nên lúc này càng phải điên cuồng sung sướng.
Làm cô đau, khiến cô chìm vào dục vọng, cùng nhau quay cuồng. Chi Đạo vùi người vào giường, chật vật rên rỉ.
Minh Bạch cảm thấy mỹ mãn, nhìn vùng bụng của cô đã gồ lên hình dạng của mình, nhìn cơ thể mỹ diệu tuyệt luân của cô đang run rẩy, nghe tiếng xích sắt ở mắt cá chân của cô tấu ca để hưởng ứng theo động tác của anh.
Chi Đạo bảo anh dừng lại. Minh Bạch giả vờ làm kẻ điếc.
Cô vô lực lui về phía sau, muốn rời xa anh. Anh lại siết chặt eo cô, không cho phép cô nhúc nhích.
Chi Đạo bị anh cưỡng ép, bị anh đâm liên tục, nhưng trong miệng vĩnh viễn chỉ có duy nhất một câu:
“Anh điên rồi sao?!”
Đôi mắt Minh Bạch rạng rỡ, thứ trong đó giống như dung nham sôi trào.
“Không phải em nói anh là chó hoang sao?”
Anh cong eo, ngón tay lạnh băng vuốt ve cổ cô. Anh cúi đầu, ngữ điệu mềm nhẹ nói bên tai cô.
“Vậy cầu xin em hãy thương hại cho con chó hoang đáng thương này.”
“Anh không có chủ nhân.”
“Đang nổi điên.”
Mặc kệ thiếu nữ kinh ngạc, Minh Bạch nghiêng cơ thể cô sang một bên, dương vật thỏa sức ma sát thật sâu trong cơ thể cô. Người Chi Đạo được nghiêng lên giường, cô chật vật nghiêng đầu, không dám đối diện với anh. Minh Bạch nâng một chân của cô lên, kéo thành đường thẳng tắp, cánh tay vòng lấy chân trái của cô, khoảng cách tiếp xúc giữa cơ thể của hai người biến thành con số âm.
Chi Đạo sắp bị anh bức điên rồi. Minh Bạch rất thông minh, anh không duy trì tốc độ mãnh liệt một thời gian dài, mà thường đan xen với những khoảng giảm tốc. Cứ cách một lúc, anh sẽ chậm lại, để hung khí nghiền nát vách thịt trong cơ thể cô, khuấy đảo khắp nơi. Đến khi tăng tốc trở lại, anh sẽ dùng sức thật mạnh. đâm thật sâu. Tốc độ và kỹ thuật của anh khiến cơn sóng tình trong cơ thể Chi Đạo cứ nhấp nhô lên xuống, cô chỉ có thể vô lực rên rỉ thở dốc. Mỗi khi cô cho rằng lần tra tấn này sắp kết thúc thì Minh Bạch lại chậm lại. Mỗi khi dao động trong người Chi Đạo hòa hoãn lại thì anh lại tà ác tăng tốc độ, đâm thật sâu thật mạnh, lúc cô há to mồm để hô hấp, anh lại chậm rãi nghiền ma. Tuần hoàn nhanh chậm luân phiên khiến dục vọng của Chi Đạo cứ đạt đến đỉnh lại tụt, đến đỉnh lại tụt, bất mãn đến hít thở không thông.
Đủ rồi!
Quá đủ rồi!
Chi Đạo cũng không ngờ bản thân sẽ không biết xấu hổ đến mức chôn đầu bên cổ Minh Bạch, cầu xin anh:
“Cầu xin anh, nhanh lên… nhanh hơn chút nữa. Minh Bạch, đừng có ngừng… Anh đừng tra tấn tôi nữa, được không?”
Chi Đạo che miệng lại, liều mạng áp chế dục vọng của bản thân.
Minh Bạch lại lao tới điểm mẫn cảm của cô, tốc độ cứ như thi chạy nước rút 100m, tiếng giường kẽo kẹt rung động, khóa sắt vang lanh lảnh, tiếng rên rỉ bất mãn. Trong căn phòng giam nhỏ hẹp, ánh đèn vàng lay động, bóng dáng hai người hắt lên bức tường đen. Chỉ thấy động tác làm tình của thiếu niên cực kỳ hung ác, còn người con gái dưới thân anh đã bị thao đến run rẩy, hơi thở đứt quãng.
Chân trái của Chi Đạo vốn được Minh Bạch nâng cao lên, hiện tại mất đi sự chống đỡ, cơ thể bủn rủn, Chi Đạo chỉ có thể gác chân trên vai anh. Xương chậu của thiếu niên lần lượt đâm vào đùi cô, chỗ đó đã hồng rực một mảng. Nơi giao hợp của hai người cũng biến thành vũng bùn lầy lội, đỏ trắng hỗn tạp. Khăn trải giường bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, quần áo trên người Minh Bạch cũng chẳng thể thoát khỏi những vệt nhàu nhĩ, vạt áo sơ mi dính đầy mồ hôi dán vào lồng ngực, hai điểm đỏ tươi rõ ràng.
Mặc kệ Chi Đạo vừa kêu rên vừa khóc lóc, Minh Bạch vừa cắm vừa bắn. Thứ hung khí hung ác căng đầy cuối cùng cũng chịu xuất đầu lộ diện, chui ra khỏi hang. Âm đạo tuôn ra hàng đống chất lỏng, cọ xát vô tận khiến sóng tình dữ dội trào ra. Không ngờ, Minh Bạch vẫn chưa chịu thôi, ngón tay xinh đẹp kia lại vói vào, khoảnh khắc đó cả người Chi Đạo như bị điện giật, từ đầu đến chân vừa tê dại vừa sảng khoái, các ngón chân co quắp rồi lại duỗi thẳng
Đắm chìm trong biển tình khiến tư duy của Chi Đạo chậm chạp, trái tim thình thịch nhảy điệu ballad như đang thấp thỏm đi trên hai bờ sinh tử, một bên là bãi cỏ xanh mượt, một bên là vực thẳm sâu không thấy đáy. Nước mắt vui sướng không kìm chế được mà chảy ra.
Lòng bàn chân phải dấp dính toàn là tinh dịch chảy ra từ trong cơ thể cô.
Chi Đạo đứng không vững, nước mắt liên tục rơi, không ngừng thở dốc nhìn anh. Giờ đến một chữ cô cũng chẳng đủ hơi sức mà nói. Cơ thể mất sức vẫn đang đắm chìm trong tình triều nhấp nhô. Hạ thể co rút liên tục.
Minh Bạch xốc ngang người Chi Đạo lên, để cô đối diện với chính mình, nhìn thẳng vào mắt anh, thân thể chen vào giữa bắp đùi cô, thiếu niên cúi đầu nắm lấy con quái vật vẫn đang ngẩng cao đầu, tiếp tục tiến vào. Màn tra tấn lại kéo dài thật lâu.
Thiếu niên như biển rộng mênh mang, sóng gió cuộn trào, cực kỳ tàn ác phá hoại cô.
“Không cần…”
Cả người Chi Đạo run rẩy, đến chân cũng chẳng thể động đậy được, chỉ yếu ớt khép vào được một chút.
Nhìn thấy con quái vật vẫn đang ngẩng cao đầu, dán bên miệng huyệt dưới thân cô, chuẩn bị đẩy vào, rốt cuộc Chi Đạo cũng không chịu nổi, đôi mắt ngập nước, đổi giọng mềm mại cầu xin anh:
“Từ bỏ…”
Minh Bạch lại cười rất tươi, má lúm đồng tiền ẩn hiện: “Em đã được thoải mái rồi, nhưng anh còn chưa tới đâu.”
Chi Đạo tức khắc đỏ mặt, vốn muốn quát lớn, nhưng giọng nói ra khỏi miệng lại yếu ớt như đang làm nũng: “… Đừng vào nữa, được không? Anh không nhìn thấy tình trạng của tôi như thế nào à?”
Khát vọng trong cơ thể bị anh khống chế, vừa vui thích lại vừa thẹn thùng.
Thân thể của cô đã tê mỏi. Tư thế làm tình từ phía sau, làm tình nghiêng người, đánh trận trong thời gian dài khiến hai chân cô mềm nhũn, đến đứng thẳng cũng khó khăn. Eo bị anh đâm đến nhức mỏi, không thể hạ xuống, cổ tay cổ chân cũng bị cọ xát đến đỏ lên, nửa người nằm liệt trên giường, dáng vẻ giống như con gái nhà lành bị lăng nhục ngược lớn.
Trong cơ thể của Chi Đạo vẫn còn tinh dịch của Minh Bạch, chảy xuống thành dòng suối nhỏ.
Chi Đạo không rõ: Không phải Minh Bạch cũng là xử nam sao? Vì sao? Anh đã bắn ba lần rồi, không phải đàn ông chỉ cần bắn một lần là sẽ mềm sao?
Cô nhìn dương vật của anh, trong lúc đầu óc mơ hồ hoảng hốt, câu hỏi đó bật thốt ra khỏi miệng: “Vì sao…”
Minh Bạch vuốt ve gương mặt ẩm ướt mồ hôi của Chi Đạo, trả lời cô:
“Bởi vì anh biết cách khống chế bản thân chỉ bắn một chút. Sau đó sẽ nhanh chóng dời lực chú ý, chuẩn bị bắt đầu một chu kỳ mới.”
Rũ mắt, ánh mắt Minh Bạch đen láy rợn người.
Đối với anh mà nói, tình dục với kiểm tra đều giống nhau, chỉ cần tuân theo công thức là sẽ giải được.
Anh không nghe lời, chen vào hàng rào của Chi Đạo. Mặc kệ ánh mắt bất lực của cô, bàn tay mát xa trên đùi thiếu nữ.
“Chỉ cần năng lực tự khống chế đủ mạnh.”
Nhìn thấy Chi Đạo cao trào ngay trước mặt mình, dòng nước ấm áp phun lên người anh, khiến lòng anh cũng ấm theo, chỉ là dục vọng cũng theo đó mà tăng mạnh.
“Muốn bắn khi nào cũng được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận