Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch nắm chặt eo Chi Đạo. Vòng eo nam tính căng chặt vận sức như đang lâm lớn địch, như sợi dây cung bị kéo căng, mang theo sức mạnh không cho ai lối thoát, đâm thẳng vào người cô, như hiến tế, như đang tham gia một trận chém giết đẫm máu. Vì muốn chui vào thật sâu, hai tay Minh Bạch dùng sức ấn hai vai cô về phía mình, càng xâm nhập vào bên trong.
“Không… Không cần…”
Chi Đạo cảm thấy như mình sắp chết.
Lần này, mỗi một lần đút vào, Minh Bạch không hề giữ lại chút gì, nhét hết toàn bộ gốc rễ của con quái vật vào, mỗi lần đều là lần va chạm đến nơi thân mật nhất. Tàn nhẫn khai thông hang động nhỏ hẹp, cơ thể hai người dán chặt, không còn khoảng cách. Chi Đạo đạt đến khoái cảm cực hạn, từ đầu đến chân đều tê dại, loại cảm giác này khiến cô khó chịu, run rẩy khóc lóc thảm thiết, đôi tay như sắp bóp nát xương cốt, hợp lực nắm chặt khăn trải giường.
Thời khắc này, Minh Bạch chính là người đàn ông huyết khí phương cương, không phải thiếu niên dịu dàng thắm thiết.
Thề sống thề chết muốn rạch ra một vết thương trong sinh mạng cô.
Tiếng khóc của thiếu nữ trùng trùng điệp điệp, nức nở, khàn khàn: “Minh Bạch…”
Đồ vật của Minh Bạch đã chui vào tử cung của cô, thân thiết va chạm. Anh là con của Chi Đạo. Anh còn là người đàn ông của cô.
“Dừng lại…” Chi Đạo muốn đứng dậy, đẩy đẩy eo anh, lại bị đâm cho ngã ngửa trên giường.
Đôi tay bất lực phản kháng cho dù mỏng manh nhưng nhiều lần lặp lại cũng chọc Minh Bạch tức giận, mu bàn tay đánh vào mông thịt của cô. Tóc đen ướt đẫm mồ hôi của Chi Đạo rũ rưỡi, che khuất hai mắt, cô nhắm mắt gần như thét chói tai. Từng tế bào trong cơ thể cô đều đang kêu gào: Phải chạy trốn.
Cô sắp chết rồi.
Dấu tay trên vòng eo trắng nõn như một mảnh vườn hoa nở rộ ngày xuân.
Chi Đạo tuyệt vọng, kề bên bờ vực tử vong, rồi lại cực độ vui thích. Lần lượt lặp lại ép cô suýt phát điên.
Ai đó… Cứu cô với.
Chi Đạo bất lực há to miệng, hấp thu thêm chút dưỡng khí tự cứu lấy bản thân, nào ngờ đầu lưỡi ác ma kia lại nhân cơ hội vói vào, sắc tình quấn quýt.
Minh Bạch ngửi thấy trên người Chi Đạo mùi giao hoan dâm đãng ấm áp mà mình thích. Anh thích cô bị anh khống chế, thích cô bị anh thao đến gần chết.
Thiếu niên quá hiểu cách vận dụng tiết tấu, cho dù đang chìm trong khoái cảm cũng không hề sốt ruột, nước ấm nấu ếch xanh. Chút thả lỏng sẽ khiến Chi Đạo luân hãm cho rằng bản thân đã sống sót, sau đó anh sẽ đột kích bất ngờ, nhân lúc cô không kịp phòng ngừa, đánh sâu vào hang động, cú này phải sâu hơn cú trước. Tất cả chỉ để ký ức của cô khắc sâu.
Bóng đen trùng trùng điệp điệp mà lay động. Anh phát hiện ra bản thân của hiện tại càng khiến anh thoải mái hơn kẻ nhát gan yếu đuối lúc trước. Minh Bạch khẽ cắn một ngụm lên vai cô, nói:
“Rõ ràng là em tới trêu chọc anh trước, khóa chặt tâm trí anh bên em, hại anh giống như tên tù nhân, mỗi ngày đều thấp thỏm lo âu.”
“Sợ em rời đi. Sợ em nhiễm bệnh. Sợ em chết đi.”
Giọng nói của thiếu niên nhu tình mềm mại, có thể cảm động đất trời, nhưng động tác dưới thân lại như núi lở băng tan, muốn đoạt đi tánh mạng của cô.
“Kẻ điên!” Chi Đạo khóc lóc thở dốc mắng anh.
“Chị gái xấu xa.” Minh Bạch lại trêu cô, đâm cô.
“Một bên mắng em, một bên rên rỉ.”
Cuối cùng, Minh Bạch cũng không nói chuyện nữa, chuyên tâm nghiên cứu linh hồn và thân thể của Chi Đạo. Thời gian kéo dài như vô tận, đến tận lần thứ tư, anh rốt cuộc cũng hoàn chỉnh thỏa mãn bắn tinh vào cơ thể cô.
Chi Đạo khóc thành tiếng, giống như tiếng than khóc như sợ hãi bên tử vong, lại giống như tiếng than khóc của vui sướng cực hạn. Minh Bạch cũng cao trào, phấn chấn như nắng hạn gặp mưa rào, sấm sét đùng đoàng mạnh mẽ bùng nổ.
Anh thở dốc không dứt, trên mặt lộ ra vẻ tan vỡ vặn vẹo. Anh không còn giữ được vỏ bọc bình tĩnh lúc trước, điên cuồng và nhiệt tình hoàn toàn bại lộ. Trên khuôn mặt hiện ra vẻ thống khổ xen lẫn với niềm vui tỏa sáng.
Còn chưa bắn hết, Minh Bạch đột nhiên ôm dựng Chi Đạo lên. Cô vô lực để mặc anh bế lên, dựa người vào người anh. Chỗ giao hợp của hai người là một mảng lầy lội, thứ đồ bên trong cơ thể cô vẫn đang giật giật, tích cực phun tinh. Minh Bạch in lên môi cô một nụ hôn, ngón tay nắm lấy cổ cô, để nước bọt và tinh dịch của mình cùng rót vào trong cơ thể cô.
Anh nói: “Anh yêu em, Chi Đạo.”
Đến khi Minh Bạch rút ra, hai chân Chi Đạo tức khắc mềm nhũn, nằm liệt trên mặt đất. Gân chân căng thẳng, phía dưới như được giải thoát.
Thiếu niên vừa mới mạnh mẽ cưỡng ép, làm cô đến gần chết, hiện tại lại làm bộ làm tịch, giả vờ ngoan ngoãn đáng thương rúc trong lòng ngực cô, đầu gối lên trên đùi cô. Cẩn thận giúp cô rửa sạch chất lỏng trên lòng bàn chân.
Chi Đạo cuộn tròn thân thể hỗn độn, những dấu vết loang lổ khắp nơi. Cô cúi đầu, tóc đen che khuất gương mặt ửng hồng của cơn tình triều chưa tan và đôi mắt ướt át.
Bị tra tấn đến tinh tẫn lực bì, hai chân thỉnh thoảng run rẩy, Chi Đạo dựa vào mép giường, nhắm mắt lại. Vết đỏ trên cổ tay cô rất chói mắt, dấu vết trên cổ chân cũng chẳng kém cạnh. Hạ thể sưng đỏ còn tắc đầy chất lỏng, vẫn đang chảy xuống sàn nhà, hai cánh mông đỏ rực.
Dây thanh quản đã phế. Áo sơ mi màu trắng chỉnh tề của thiếu niên lót dưới người cô giờ nhăn nhúm ẩm ướt.
Sau khi xử lý sạch sẽ, Minh Bạch lại đeo còng tay vào cho Chi Đạo. Hai tay vòng qua, ôm lấy thân thể của cô, cằm đặt giữa hõm cổ cô. Dáng vẻ đáng thương như đứa con đang cầu xin mẹ nó ôm ấp.
Anh dỗ dành cô.
“Sau này em cứ yên tâm vĩnh viễn ở lại chỗ này, không được phép rời đi. Cũng vĩnh viễn không có khả năng nói những chuyện biến thái mà anh đã làm với em ra ngoài. Nơi này rất tốt. Không có trật tự, không có pháp luật, không có thẹn thùng.”
“Chi Đạo.” Trán Minh Bạch chống lên trán cô: “Minh Bạch là của Chi Đạo. Anh sẽ mang toàn bộ mọi thứ của anh cho em. Bao gồm cả hơn một ngàn loại tật xấu cổ quái.”
“Chị ơi, em vĩnh viễn đều là của chị.” Ngón tay thiếu niên lướt qua chiếc còng tay màu đen trên tay cô.
Thiếu niên đã từng đơn thuần như bông tuyết giờ khắc này lại khiến Chi Đạo cực kỳ sợ hãi.
Năm ngón tay của Minh Bạch cắm vào khe hở ngón tay cô, gắt gao nắm chặt. Mu bàn tay của Chi Đạo cảm nhận được đầu ngón tay anh đang vuốt vẻ. Thiếu niên duỗi đầu lưỡi, liếm đôi môi khô nứt của Chi Đạo, hít vào hơi thở ủ dột của cô.
“Chị không thể nói ném liền ném.”

Minh Bạch… Chi Đạo không nhìn thấu, không hiểu rõ con người anh hiện giờ.
Một người vừa hôn môi một cái vành tai đã hồng như máu lại đang cầm tù cô? Nếu kể chuyện này ra ngoài không biết có bao nhiêu người sẽ bật cười.
Minh Bạch. Chi Đạo luôn sống trong mê mang. Nhân sinh mê mang, tình yêu mê mang. Phù phù trầm trầm, mâu thuẫn lại rối rắm.
Cô hữu khí vô lực hỏi anh: “Anh muốn nhốt tôi bao lâu?”
“Đây là nuôi dưỡng.”
“Bao lâu?”
“Mãi mãi? Hay vĩnh viễn? Minh Bạch, đầu óc anh thật sự có vấn đề.”
Minh Bạch ôm Chi Đạo trở lại giường, chậm rãi đứng lên: “Chi Đạo, em có đói bụng không? Muốn ăn cái gì? Anh đi mua.” Lại nhìn qua chiếc giường nói: “Thực xin lỗi, em tạm chịu đựng một chút. Đợi lát nữa anh sẽ giúp em đổi tấm khăn trải giường mới.”
Chi Đạo hít một hơi thật sâu, nhắm mắt: “Đi mua thuốc.”
“Anh nói…”
Chi Đạo đánh gãy lời anh, dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn anh: “Mua thuốc! Nếu như không mua, anh có tin ngay bây giờ tôi sẽ đâm đầu vào tường đi chết hay không?”
Ánh mắt hai người giằng co nửa phút, cuối cùng Minh Bạch gật gật đầu, mở cửa, trần truồng đi ra ngoài.
Đường cong nam tính bước tới ánh sáng bên ngoài đẹp đẽ như thiên thần. Cánh cửa khép lại, bóng tối sau lưng anh từ từ bò lên giường Chi Đạo.
Qua một lát, Chi Đạo nhắm hai mắt lại kêu anh dừng lại.
“Còn có áo mưa.”
Hơi thở Chi Đạo mỏng manh ngã lên trên giường, nhìn cánh cửa dần đóng lại.
Căn phòng tối đen chỉ còn lại mùi tanh của tinh dịch trong trận giao hoan vừa rồi. Ánh đèn yếu ớt lập lòe.
Giống như một bức họa tuyệt vọng.
Không.
Cô không phải đồ chơi tình dục của Minh Bạch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận