Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nắng sớm ấm áp.
Trong một căn nhà, một chàng thiếu niên đang hút thuốc.
Anh không biết anh đang làm một chuyện cực kỳ ác độc và không thể tha thứ.
Bởi vì anh đã mất não trái.

Chi Đạo một đêm không về, Lý Anh cũng mất ngủ cả đêm, Chi Thịnh Quốc vẫn còn đang nằm viện. Tâm phiền ý loạn, Lý Anh đi tìm cô giáo chủ nhiệm và mấy người bạn thân của Chi Đạo dò hỏi tung tích của cô, đáng tiếc chẳng ai biết Chi Đạo đã đi đâu. 9 giờ sáng hôm sau, Lý Anh đứng chần chừ trước cửa nhà Minh Bạch một lúc mới quyết tâm gõ cửa. Thấy thiếu niên mở cửa, Lý Anh cũng không vào nhà, chỉ đứng ở cửa hỏi xem anh có nhìn thấy Chi Đạo đâu không?
Minh Bạch bày ra vẻ mặt kinh ngạc, uể oải lắc đầu: “Cháu không biết ạ. Từ trước khi thi lớn học bọn cháu đã không liên lạc với nhau nữa rồi.”
“Bạn ấy sao vậy ạ? Thi xong không về nhà sao?” Thiếu niên bày ra vẻ mặt lo lắng quan tâm, sốt ruột hỏi.
Anh mời Lý Anh vào nhà, rót cho bà một ly trà nóng.
Lý Anh nhìn dáng vẻ thất tình đau thương nản lòng của Minh Bạch. Bà biết là vì Chi Đạo đề xuất chia tay nên cậu thiếu niên này mới có dáng vẻ suy sụp đến, nên khi đối mặt với cậu “con rể cũ” trong lòng bà cũng không được tự nhiên. Lý Anh nhìn quanh bốn phía, căn nhà chỉ có dấu vết sinh sống của một người, chút nghi ngờ nhỏ nhoi trong lòng cũng biến mất, càng thêm ý thức được bản thân đã chuyện bé xé ra to, thế nhưng bằng vào trực giác của một người mẹ, bà vẫn cảm thấy chuyện Chi Đạo mất tích có liên quan đến Minh Bạch.
Minh Bạch lại nói: “Có lẽ cậu ấy đi đến nhà bạn học chơi chăng? Chúng ta đừng quá sốt ruột.”
Bị ảnh hưởng bởi sự dịu dàng bình tĩnh của Minh Bạch, cảm xúc của Lý Anh cũng bình ổn lại: “Nếu buổi tối hôm nay con bé vẫn không về nhà, cô định sẽ đi báo công an. Chẳng qua, bên phía công an nói, người phải mất tích đủ 48 giờ mới được lập án, nhưng cô không gọi được cho con bé, cũng không có ai biết con bé đi đâu. Cô sợ nếu Chi Đạo xảy ra chuyện gì, cứ ngồi yên đợi 2 ngày mới báo mất tích thì đã muộn.”
Minh Bạch lại an ủi Lý Anh: “Chi Đạo rất tốt tính, bình thường không có ai ghét cậu ấy cả, hơn nữa, tình hình trị an ở Xuân Thành vẫn luôn rất tốt. Dì đừng lo lắng, cậu ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, có lẽ bây giờ cậu ấy đã đang trên đường về nhà rồi.”
“Được như vậy thì tốt.” Lý Anh thở dài một tiếng, sau đó đứng lên nói: “Vậy.. đã quấy rầy con rồi.”
“Không sao ạ.”
Trước khi tiễn Lý Anh rời đi, Minh Bạch vẫn giữ vẻ mặt lo lắng nói thêm một câu: “Nếu dì tìm được cậu ấy, thì phiền dì báo lại với cháu một tiếng. Cháu cũng rất lo lắng cho cậu ấy.”
Lý Anh thầm nghĩ, con người cậu thiếu niên này thật sự cũng không tồi, chỉ là gia đình nhà anh quá phức tạp, bà không yên tâm giao Chi Đạo cho anh. Lý Anh được Minh Bạch an ủi cũng tạm yên lòng hơn chút, hy vọng mọi chuyện giống như anh nói: Chi Đạo đang trên đường về nhà.
Minh Bạch nhìn theo bóng Lý Anh đi xuống cầu thang rồi rời đi.
Anh rũ mắt, tay phải nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Lỗ thông gió là cái nắp bình lớn hình tròn, ánh mặt trời bố thí cho căn phòng bị phong bế một tia sáng ảm đạm.
Ánh sáng hôn lên vết màu đỏ vòng quanh mắt cá chân của Chi Đạo, phản chiếu ánh kim loại lạnh lẽo của cái xích chân. Toàn thân thiếu nữ trần trụi, hai chân giật giật, cao trào co rút mấy lần rồi yên lặng mất sức, cả người cô mềm nhũn nằm trên giường như vũng bùn. Bộ quần áo mà Chi Đạo mặc trước khi bị bắt cóc tới đây được người nào đó gấp chỉnh tề đặt bên sườn gối, khăn trải giường hỗn độn, khắp nơi đều là những vết tinh dịch đã khô. Trong không khí có mùi máu tươi nhàn nhạt, gợi nhắc lại đoạn thời gian điên cuồng chỉ mấy phút trước.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần đánh thức Chi Đạo.
Chi Đạo nhắm mắt, để mặc Minh Bạch ngồi xổm, hôn và âu yếm gương mặt cô. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực nhưng nhu tình của anh.
“Tối hôm qua em uống thuốc xong là ngủ luôn, anh cũng không muốn quấy rầy em. Bây giờ em có muốn ăn gì không?”
Giọng nói dịu dàng thâm tình cứ như hai người là cặp vợ chồng nồng thắm.
Chi Đạo chậm rãi mở mắt: “Anh thả tôi ra là được.”
Minh Bạch niết gương mặt cô, cười nhẹ: “Anh đút cho em, có được không? Anh làm món cháo bí đỏ mà em thích ăn nhất đó. Anh đã nếm thử rồi, rất ngọt.”
“Tôi bảo anh thả tôi ra.” Ngữ khí Chi Đạo kiên định, đôi mắt nhìn Minh Bạch chằm chằm.
Minh Bạch lại chỉ lo cầm bát cháo bí đỏ trên bàn lại đây, ngồi xổm bên sườn mặt cô, nhẹ nhàng điều khiển chiếc muỗng sứ vòng vòng quanh lớp cháo bên trên, múc phần cháo đã nguội trước, còn chu đáo đưa lên miệng thổi nhẹ rồi mới đút cho Chi Đạo.
Chi Đạo quay đầu đi, cổ tay bị trói hơi giãy dụa: “Tôi sẽ tự ăn.”
“Anh còn làm khoai tây cắt nhỏ xào. Em có muốn ăn không?”
Chi Đạo như vừa nghe thấy tiếng sét đánh giữa trời quang.
“Anh lừa tôi! Lúc trước anh nói anh không biết nấu cơm, tôi mới tự học…” Nội tâm Chi Đạo rối như mớ bòng bong, bất đắc dĩ hỏi anh: “Anh còn lừa tôi những chuyện gì nữa? Không dám ngủ một mình? Sợ tối? Tự ti? A.. Không ngờ tôi lại ngu ngốc đến mức tin những lời đó là thật.”
Chi Đạo dường như nhìn thấy đôi cánh thiên thần trắng muốt bị thiêu trong lửa, dần biến thành đôi cánh ác quỷ màu đen. Phạch một cái… Vả mặt thật là đau mà.
Minh Bạch nói: “Anh chỉ muốn em quan tâm đến anh nhiều hơn.”
Anh lại nhìn cơ thể đầy dấu vết của Chi Đạo, ngón tay vói vào trong tiểu huyệt của cô, móc ra một đống chất lỏng hôm qua mình để lại. Anh giơ ngón tay lên trước mặt, nhìn nhìn lại nói với cô nói:
“Thực xin lỗi. Ngày hôm qua xong việc anh quên tắm rửa cho em.”
Chi Đạo chẳng muốn đáp lại, chỉ nhắm mắt, ra lệnh cho anh: “Tôi muốn đánh răng rửa mặt.”
Minh Bạch chuẩn bị nước nóng cho Chi Đạo, lấy cái ly mà trước kia cô đã dùng đưa cho cô, còn chu đáo chuẩn bị chậu cho Chi Đạo súc miệng. Chẳng qua còng tay của Chi Đạo quá ngắn, Chi Đạo không thể tự mình đánh răng. Rửa mặt xong lại nằm im như xác chết trên giường.
Minh Bạch tri kỉ thu dọn mọi thứ xong, lại bưng chén cháo bí đỏ kia đến: “Không ăn sẽ đói đấy. Ăn một chút đi, được không?”
Chi Đạo đúng là rất đói bụng, hơn nữa cô cũng cần ăn để lấy sức còn đấu trí đấu dũng với Minh Bạch nữa. Chi Đạo hé miệng, để Minh Bạch cẩn thận chăm sóc, đút cho cô từng muỗng từng muỗng cháo, lau miệng, còn tranh thủ hôn môi cô.
Minh Bạch thỏa mãn nhìn Chi Đạo ăn hết chén cháo, thấy cô ăn xong, anh cầm bát đi rửa sạch sẽ rồi lại về bên cạnh cô, nắm tay phải của cô, để mười ngón tay của hai người luồn khít bên nhau, thân mật đặt bên sườn mặt của anh. Ánh mắt thiếu niên dịu dàng nhìn Chi Đạo, giống như con nai trắng ngơ ngác trong ánh nắng.
Anh nghĩ ra cái gì, thì liền nói cái đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận