Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rất muốn nuôi em vừa béo, vừa xấu, vừa già.” Minh Bạch nói: “Như vậy, ngoại trừ anh ra sẽ không còn ai thích em nữa.”
Câu mắng Minh Bạch có bệnh Chi Đạo đã nói chán rồi, vì thế, cô chỉ giật giật bàn tay lại, không rụt được thì đành ngừng. Chi Đạo biết, bởi vì đề nghị chia tay của mình kích thích Minh Bạch, khiến anh tuyệt vọng đến mức chấp nhận phạm pháp để cầm tù mình. Cô nghĩ thầm, hiện tại chỉ còn cách ổn định cảm xúc của anh trước, để anh bình tĩnh lại thì hai người mới nói chuyện bình thường được.
Chi Đạo đè nén cảm xúc nóng nẩy trong nội tâm xuống: “Anh không cần lo xa, cho dù tôi có biến thành như thế nào thì ba mẹ vẫn sẽ yêu thương tôi.’
Minh Bạch đè nén nội tâm đen tối điên cuồng và ngọn lửa ghen ghét đang hừng hực xuống, giọng nói nhẹ như đoàn sương mù.
“Vì sao vị trí của người nhà em trong lòng em vĩnh viễn quan trọng hơn anh?”
Chi Đạo không định trả lời câu hỏi vô nghĩa này.
Quan niệm hai người không giống nhau, không ai thuyết phục được ai.
Minh Bạch đột nhiên bò lên giường, vặn bung đùi Chi Đạo ra, nghiêm túc đánh giá hạ thể của cô, ánh mắt lạnh nhạt giống như bác sĩ phụ khoa. Nơi đó rất sạch sẽ, không có lông tóc, mu thịt xinh đẹp trắng nõn, vừa hồng vừa sưng, giống như bị ai đó đánh, rất ngon miệng, Minh Bạch nuốt một ngụm nước bọt. Đầu ngón tay sượt qua âm đế, moi móc khe hở. Anh cúi đầu, lẳng lặng lắng nghe huyệt động thiếu nữ mấp máy, nơi đó có giấu mùi của anh.
Chi Đạo thẹn thùng kẹp chặt đùi: “Anh làm cái gì đấy?!”
Cổ Minh Bạch bị kẹp ở bên trong, ánh mắt thương hại nhìn cô: “Chị ơi, nơi này sưng lên rồi.”
“Đừng gọi tôi là chị.” Mỗi lần nghe thấy Minh Bạch gọi như vậy, Chi Đạo lại cảm thấy cái từ này vô cùng sắc tình.
Thiếu niên mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền, cứ như đứa em trai ngốc nghếch ngây thơ: “Nhưng mà em thích gọi chị là chị.”
Anh lại dùng sức vặn bung đùi cô ra, cả người tiến lên. Minh Bạch cúi đầu, mút đầu vú đứng thẳng của Chi Đạo.
“Em thích dùng thân phận em trai để thao chị.”

Minh Bạch thay cho Chi Đạo một bộ nội y ren đen trong suốt, dưới vạt áo hoàn toàn không mặc gì để phương tiện cho anh tùy thời tùy chỗ dâm loạn. Nửa che nửa hở, như ẩn như hiện, dụ hoặc mông lung.
Chi Đạo lại mắng: “Rốt cuộc anh có biết hai chữ xấu hổ viết thế nào không?”
Minh Bạch ôm lấy cô nói: “Chi Đạo em mặc cái này thật đáng yêu.”
Cô lãnh đạm trào phúng: “Nếu đã đáng yêu thế sao anh không tự mà mặc?”
Thiếu niên ấm ức nói: “Nó quá nhỏ, anh không mặc được.”
Minh Bạch đổi xích chân thành cái vòng chân nhỏ hơn, chiều dài khoảng 50 centimet, đó cũng là bán kính hoạt động của Chi Đạo. Lý do là vì nhìn thấy một vòng hồng rực trầy da trên cổ chân cô, sau đêm đó, vệt hồng thậm chí còn có tụ máu biến thành màu tím. Anh đau lòng giúp cô thoa thuốc, rồi đổi xích sắt lạnh lẽo thành cái còng chân bằng da.
Chi Đạo bị anh ép ngồi trên chiếc bàn duy nhất trong căn phòng tối.
Người trên Minh Bạch trần trụi, sáu khối cơ bụng chắc nịch duyên dáng, phân bố đồng đều quanh vùng bụng. Hạ thể trơn bóng nam tính thoải mái phơi bày dưới ánh đèn sáng chói. Anh ôm cô, cố định hai chân cô mở rộng ra, ngồi trên người anh. Chi Đạo giống như con mèo được anh nuôi dưỡng, ngoan ngoãn để anh sờ soạng lung tung.
Minh Bạch gác cằm trên vai Chi Đạo, cúi đầu đọc sách, bàn tay thỉnh thoảng vuốt ve đầu cô. Sắc mặt thiếu niên lãnh đạm bình tĩnh, giống như vị học giả đang nghiêm túc nghiên cứu, không nhiễm chút dục vọng trần tục.
Mùi hương trên người anh và vài sợi tóc đen thỉnh thoảng lại cọ qua vành tai Chi Đạo, ngứa ngáy! Cô bị bắt dựa sát vào cơ thể nam tính nóng hầm hập sau lưng.
Minh Bạch chăm chú nhìn sách nhưng lại chẳng thể đọc được bất kỳ chữ nào. Mỗi sáng sớm vào thời gian này là giờ đọc sách cố định của Minh Bạch. Người tuân thủ thời gian biểu như anh, thói quen đã nuôi dưỡng nhiều năm lại đang bị Chi Đạo phá vỡ.
Anh khó khống chế, vuốt ve từng tấc da ngoan ngoãn lại bất an của thiếu nữ trong lòng.
Sau khi khai trai, cô luôn làm cho thân thể anh, đặc biệt là cái dương vật này khát nước, luôn hi vọng được vùng vẫy trong hang động ấm áp.
Ngón tay thon dài lướt qua xương quai xanh của thiếu nữ, lại bắt lấy, niết mạnh hai bầu ngực được bao bọc bởi áo lót ren trong suốt, đặt nó trong lòng bàn tay đùa bỡn.
Động tác trên tay dâm đãng nhưng miệng lại ra vẻ xin lỗi, nói với Chi Đạo: “Chị ơi, em xin lỗi.”
Minh Bạch dịu dàng liếm vành tai cô: “Em lại muốn rồi. Làm xong rồi lại đi tắm rửa, có được không?”
Con người phong độ trí thức lại phân liệt ra một nhân cách biến thái là anh,… muốn giết cô.
Chi Đạo vô lực phản bác, ngồi trên người anh như cá nằm trên thớt. Một bàn tay của thiếu niên có thể dễ dàng khống chế cả hai tay cô, bắt chéo sau lưng. Cường thế cởi bỏ quần lót của cô, không cần xin phép mà trực tiếp tiến vào trong cô.
Minh Bạch một bên ghé sát tai cô, ưu nhã truyền cảm đọc tác phẩm của nhà thơ Tagore, một bên thô lỗ không có tiết chế mà thao cô.
: “《 Quà tặng tình nhân 》(1)
Nàng tặng ta nụ cười quyến rũ như đóa hoa
Lấy đi trái đắng trong đời ta
Nàng vỗ bàn tay nói cô nàng đã thắng
Giữa trưa, kẻ điên mở to đôi mắt
Tức giận biến bầu trời rực lửa, khát khô
Ta vạch trần cái rổ
Phát hiện đóa hoa héo khô đã chết.”
(1): Bài thơ ‘Quà tặng tình nhân’ này rất dài, thật đáng tiếc khi mình không thể tìm ra khổ thơ này cho mọi người, đoạn trên chỉ do mình tự dịch theo ý hiểu, mọi người đọc mà có thấy sượng thì cứ bỏ qua nhé. Dù sao, màn này cũng chỉ thể hiện sự tình thú biến thái của anh nhà thôi.
Eo Chi Đạo cong lên giống như con thuyền. Sống lưng hõm xuống, cảm nhận đầu lưỡi ướt át của thiếu niên. Tiếng rên rỉ vụn vỡ là thơ ca nhạc đệm. Thân thể theo anh chống đối lay động bất kham, mất điểm chống đỡ.
Chi Đạo thở dốc, ngẩng cổ, ngón chân cuộn tròn, móng tay để lại vài vết cào đỏ tươi trên ngực thiếu niên.
Đầu vú phấn hồng lung lay trong không khí, vẽ ra những đường cong duyên dáng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận