Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghen Tuông Và Hiểu Lầm

Sydney vào mùa xuân ngập tràn sắc hoa jacaranda tím biếc, phủ khắp các con đường dẫn vào trường đại học. Tống Phi Vũ, giờ đã quen dần với nhịp sống nơi đây, bước đi trên sân trường với chiếc váy bầu nhẹ nhàng, tay vuốt bụng, nơi đứa bé đang lớn dần. Cái thai năm tháng khiến cô trông tròn trịa hơn, nhưng vẫn không làm mờ đi vẻ quyến rũ tự nhiên. Mái tóc dài xõa ngang vai, đôi mắt to tròn lấp lánh, cô thu hút không ít ánh nhìn từ các bạn học, đặc biệt là David – một chàng trai người Úc gốc Hoa, học cùng lớp truyền thông của cô.

David cao ráo, tóc nâu xoăn nhẹ, luôn nở nụ cười thân thiện. Anh thường xuyên giúp Tống Phi Vũ với các bài tập nhóm, mang nước cho cô trong giờ nghỉ, và đôi khi còn rủ cô đi cà phê. “Vũ, chiều nay cậu rảnh không? Mình biết một quán phở Việt ngon lắm, gần trường thôi,” David nói, giọng hào hứng, khi cả hai đứng ở hành lang sau giờ học.

Tống Phi Vũ mỉm cười, lắc đầu. “Cảm ơn cậu, nhưng mình phải về sớm. Chồng mình đang đợi.” Cô nhấn mạnh từ “chồng”, dù cô và Chu Chính chưa chính thức cưới. David gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn lộ chút tiếc nuối, khiến cô thoáng bất an.

Chiều hôm đó, Chu Chính đến đón cô như thường lệ. Anh đứng dựa vào chiếc SUV đen bóng, mặc áo sơ mi xanh đậm, tay áo xắn lên, để lộ cánh tay cơ bắp. Gương mặt anh lạnh lùng, nhưng khi thấy Tống Phi Vũ, đôi mắt anh ấm lên. “Hôm nay học thế nào, Tiểu Vũ?” Anh hỏi, mở cửa xe cho cô.

“Vẫn ổn, nhưng mệt lắm,” cô đáp, leo lên xe, tay xoa bụng. “Con hôm nay nghịch lắm, cứ đạp em.” Cô cười, nhưng nụ cười tắt dần khi nhận ra ánh mắt Chu Chính có gì đó khác lạ. Anh không nói gì, chỉ khởi động xe, lái về căn hộ.

Trong căn hộ sang trọng nhìn ra cầu Cảng, không khí bỗng trở nên căng thẳng. Tống Phi Vũ đang cởi giày thì Chu Chính đột nhiên lên tiếng, giọng trầm và sắc: “Cái thằng nhóc tóc xoăn hay đi với em là ai? Hôm nay anh thấy nó đứng gần em quá.”

Tống Phi Vũ ngẩn người, rồi bật cười. “Anh nói David à? Chỉ là bạn học thôi, anh ghen gì chứ?” Cô bước tới, định ôm anh, nhưng Chu Chính nắm lấy cổ tay cô, kéo cô sát vào người. “Bạn học? Anh thấy cách nó nhìn em không giống bạn học chút nào,” anh gầm gừ, ánh mắt tối lại, đầy sự chiếm hữu.

“Anh Chính, anh đừng nghĩ linh tinh. Em chỉ có anh thôi,” Tống Phi Vũ nói, giọng mềm mại, cố xoa dịu anh. Nhưng Chu Chính không nghe, anh bế bổng cô lên, mang thẳng vào phòng ngủ, ném cô xuống chiếc giường lụa trắng. “Anh cần nhắc em nhớ em thuộc về ai,” anh nói, giọng khàn khàn, cởi phăng áo sơ mi, để lộ cơ ngực rắn chắc và cơ bụng săn chắc, phủ một lớp lông mỏng đầy nam tính.

Tống Phi Vũ thở hổn hển, vừa lo lắng vừa kích thích trước cơn giận của anh. “Anh… đừng làm bậy, em đang mang thai…” Cô nói, nhưng mắt long lanh dục vọng. Chu Chính cười lạnh, kéo váy cô lên, để lộ cặp đùi trắng mịn và cái bụng bầu nhỏ xinh. “Anh sẽ cẩn thận, nhưng em phải biết hậu quả khi làm anh ghen,” anh thì thầm, cúi xuống hôn lên cổ cô, xuống ngực, ngậm lấy nụ hoa hồng phấn qua lớp áo lót ren.

“Ưm… Anh… nhẹ thôi…” Tống Phi Vũ rên khe khẽ, tay bấu vào ga giường, cơ thể nóng ran dưới những cái chạm của anh. Chu Chính kéo quần lót cô xuống, dùng ngón tay trêu chọc nơi bí mật, khiến cô ướt át chỉ trong vài giây. “Nhìn xem, em nói không muốn, nhưng cơ thể em lại rạo rực vì anh,” anh nói, giọng đầy trêu chọc.

Anh cởi quần, để lộ côn thịt cương cứng, to lớn, tím đen, đầy uy lực. Anh nâng chân cô lên, đặt lên vai mình, rồi từ từ tiến vào, từng chút một, cẩn thận nhưng vẫn mạnh mẽ. “A… Anh… quá sâu…” Tống Phi Vũ hét lên, tay bấu vào vai anh, cảm giác căng đầy khiến cô run rẩy. Chu Chính đẩy chậm, mỗi nhịp đều sâu và chắc, như muốn khắc dấu ấn của mình lên cơ thể cô.

“Em là của anh, Tiểu Vũ. Không ai được phép lại gần em,” anh gầm gừ, tăng tốc, từng nhịp mạnh mẽ khiến giường rung lên khe khẽ. Tống Phi Vũ ôm chặt cổ anh, móng tay cào lên lưng anh, rên rỉ: “Anh… em… chỉ có anh…” Cao trào ập đến, cô cong người, hét lên tên anh, toàn thân run rẩy. Chu Chính cũng đạt đỉnh, bắn tinh sâu trong cô, hơi thở nặng nề.

Sau đó, anh nằm xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng, vuốt tóc cô. “Anh xin lỗi, Tiểu Vũ. Anh chỉ… không muốn mất em,” anh thì thầm, giọng dịu dàng. Tống Phi Vũ gật đầu, hôn lên ngực anh. “Em chỉ xem David là bạn, anh đừng lo. Em yêu anh, mãi mãi.” Họ làm lành, nhưng Tống Phi Vũ biết, sự ghen tuông của Chu Chính là bằng chứng cho tình yêu mãnh liệt của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận