Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô vô cùng sợ hãi, sợ người trước mắt chính là cái tên biến thái kia, liền lui về phía sau một bước, thậm chí còn không ý thức được mình đã ngã xuống thảm đỏ, người đàn ông trung niên kia rõ ràng có chút kinh ngạc, rồi vội chạy tới đỡ cô dậy.

Cô đột nhiên thấp giọng run rẩy: “Đừng tới đây…!”

Trong hội trường không còn bao nhiêu người, nhưng vào lúc này, hơn chục ánh mắt đang nhìn sang, thật ra ngoại trừ vị tiền bối ở gần cô nhất, thì không có ai nghe rõ ràng cô nói cái gì. Bị nhìn bởi những ánh mắt tò mò và thăm dò khiến Dịch Nhữ cảm thấy vô cùng sợ hãi, như thể một giây sau cô sẽ chết ngay tại chỗ, và mọi người sẽ trở thành nhân chứng cho việc cô rơi xuống địa ngục.

“Tiểu Dịch? Cô có sao không?” Vị tiền bối trung niên sau khi sửng sốt một lúc vừa ân cần vừa lo lắng hỏi.

“Tôi…” Giọng Dịch Nhữ nghẹn lại trong cổ họng. Cô nghe thấy tiếng rè rè liên tục phát ra từ phần sâu nhất của cơ thể mà chỉ cô mới có thể nghe thấy.

Cô cảm thấy khó thở, mặt nghẹn đỏ bừng.

Cứu với.

Đó là ai, là ai?

Những người trong phòng họp lần lượt giải tán, với tính chiếm hữu biến thái của người đàn ông đó, anh sẽ là người ở lại đến cuối cùng.

Người hướng dẫn của cô đang có chuyện gấp, khi vừa đi đến cửa thì nghe động tĩnh nên lo lắng muốn quay lại: “Em thấy khó chịu à? Có cần đưa em đi bệnh viện không?”

“Để tôi giúp cho.”

Giọng nói lạnh như băng vang lên.

Hạ Cảnh Chiêu chậm rãi đi tới, nói: “Mọi người đi trước đi.”

Da đầu của Dịch Nhữ trở nên tê dại ngay lập tức!

Đừng nói nữa, người Dịch Nhữ không muốn gặp nhất bây giờ là anh. Nhưng sau khi mọi người nghe thấy anh nói như vậy thì cũng lần lượt rời đi, điều đó có nghĩa là người trước mặt chính là kẻ biến thái đã theo dõi và cưỡng hiếp cô suốt thời gian qua!

Dịch Nhữ ngơ ngác nhìn anh đang đến gần, tần số rung động của đồ vật trong cơ thể cô đột nhiên tăng lên cao hơn, cô muốn tránh xa, tránh xa người đàn ông mà cô đã từng vô cùng yêu thương và cảm thấy áy náy này, nhưng cô còn không thể đứng dậy, kiềm chế tiếng rên rỉ cũng không dễ dàng gì.

“Đừng tới đây…”

Cửa phòng họp tự động đóng lại, Dịch Nhữ run rẩy duỗi tay ra, dù có phải bò thì cô cũng muốn tránh xa người đang đi chầm chậm phía sau.

Nhưng cô nhanh chóng bị đuổi kịp.

Hạ Cảnh Chiêu tàn nhẫn giẫm lên váy của cô, quay lưng về phía camera ở trong góc, ôn nhu hỏi.

“Dịch tiểu thư, chuyện gì xảy ra với cô vậy?”

Đôi mắt anh tối sầm lại, lóe lên sự hung ác, nhìn chằm chằm như muốn hút cô vào trong vực thẳm.

“Không…”

“Không thể nào…”

“Sao có thể là anh…”

Đôi mắt của Dịch Nhữ đỏ hoe, cô nhìn người trước mặt với vẻ mặt đau buồn và phẫn nộ, nước mắt lăn dài trên má.

Dáng vẻ của cô lúc này trông thật sự quá đáng thương.

Hạ Cảnh Chiêu vươn tay ra, Dịch Nhữ nhảy bật lên như bị điện giật.

Sắc mặt của Hạ Cảnh Chiêu trở nên tối sầm, anh nắm lấy cổ tay cô, siết chặt đến mức có thể cắt đứt cổ tay cô ngay lập tức.

Dịch Nhữ hoảng sợ vùng vẫy, xô đẩy trong vòng tay anh.

“Buông ra!”

Không ngờ, ngay giây tiếp theo, Hạ Cảnh Chiêu đã túm lấy cổ tay cô, kéo eo đỡ cô đứng dậy, sau đó lại làm ra vẻ thờ ơ và có chút chán ghét buông cô ra.

Anh còn lùi lại một bước và hơi cau mày nhìn chằm chằm cô, như thể đang chờ đợi lời giải thích của cô.

Dịch Nhữ sững sờ.

Độ rung trong cơ thể được điều chỉnh giảm xuống, nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được. Cô sợ hãi liếc mắt đánh giá Hạ Cảnh Chiêu, anh khoanh tay đứng ở đó, rõ ràng không phải là người điều khiển thứ đồ vật trong cơ thể cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận