Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thỉnh thoảng Hạ Cảnh Chiêu sẽ dừng lại hỏi: “Bé cưng sai ở đâu?”

Dịch Nhữ sẽ trả lời bằng giọng khàn khàn và ngắt quãng: “Không… hu hu… có sự đồng ý của anh… đã… chia tay.”

“Không đúng.” Hạ Cảnh Chiêu chậm rãi lắc đầu, ôm cô đến trước cửa sổ sát đất, lại cắm vào trong.

Thật lâu sau lại hỏi một lần nữa.

Dịch Nhữ khóc nấc lên: “Em không nên chia tay! Em không nên chia tay! Xin anh… Cảnh Chiêu dừng lại, dừng lại đi… đừng… đừng làm vậy nữa! Hu hu hu hu…”

Hạ Cảnh Chiêu thở hổn hển, vô cùng kiên nhẫn nói: “Đây là quyền của em, em có thể chia tay nếu muốn.”

Dịch Nhữ muốn sụp đổ đến nơi: “Em không muốn chia tay…! Em không muốn chia tay!”

Nhưng Hạ Cảnh Chiêu hoàn toàn phớt lờ những lời nói đó, còn chặn miệng cô lại, bẻ hai đùi Dịch Nhữ ra rồi cắm sâu vào trong.

Dường như Dịch Nhữ cũng nhận ra điều gì đó, lợi dụng lúc Hạ Cảnh Chiêu đang uống nước mà ôm chặt lấy anh, vùi người vào trong vòng tay anh, giống như người chết đuối chộp lấy cọng rơm cứu mạng, run rẩy kịch liệt, thậm chí cả sợi dây xích ở cổ chân cũng khẽ run lên theo chủ nhân.

Hai mắt Dịch Nhữ đỏ hoe, lặp lại lời nói lần nữa:

“Hô… hu hu… em thực sự biết sai rồi, Cảnh Chiêu… em sẽ không bao giờ chạy trốn nữa… không bao giờ chạy trốn…”

[Tác giả có lời muốn nói:]

Nữ chính sẽ còn trốn thêm một hai lần nữa ~

Đáng tiếc, dù Dịch Nhữ có khóc lóc van xin thế nào, Hạ Cảnh Chiêu vẫn không hề dao động.

Đây là quyết tâm muốn trừng phạt cô.

Dịch Nhữ cũng tin rằng đó chính là điều khiến anh tức giận. Kể từ lúc đó, Hạ Cảnh Chiêu không nói một lời nào nữa, chỉ cười khẽ một tiếng, xoa nhẹ tóc cô, dùng hành động bạo lực để chứng minh rằng anh nói được làm được, việc chạy trốn này đã chạm đến giới hạn của anh.

Rạng sáng, cuối cùng Hạ Cảnh Chiêu cũng bế cô vào phòng tắm.

Căn phòng rất rộng rãi, sợi dây xích ở mắt cá chân vừa đủ dài để đi đến nhà vệ sinh trong phòng ngủ và phòng tắm, Hạ Cảnh Chiêu không hề có ý định cởi nó ra cho cô.

Dịch Nhữ không còn sức lực để phản kháng, đôi mắt trống rỗng, môi hơi hé ra, nước bọt trong suốt chảy từ khóe miệng xuống bụng, đôi mắt híp lại.

Mãi đến khi cảm nhận được sự lạnh lẽo từ phía sau lưng, cô mới chớp mắt tỉnh dậy.

Nhìn rõ khuôn mặt tuấn tú của Hạ Cảnh Chiêu cùng ngón tay đang nhàn nhã lau khóe miệng cho cô, Dịch Nhữ rụt vào trong bồn tắm theo phản xạ.

Sắc mặt của Hạ Cảnh Chiêu đã dịu đi, anh cúi người hôn lên trán cô, khẽ thì thầm vào tai Dịch Nhữ: “Đừng sợ.”

Vòi hoa sen được mở ra, dòng nước ấm từ sau gáy chảy xuống vai, lập tức xoa dịu toàn thân.

Theo bàn tay dịu dàng của Hạ Cảnh Chiêu, Dịch Nhữ nhìn thấy những vết xanh tím phủ khắp cơ thể gần như không có chỗ nào lành lặn của mình, những giọt nước bắn lên núm vú sưng đỏ khiến Dịch Nhữ nhịn không được hừ nhẹ một tiếng, chỉ dám thở hổn hển và nhìn người trước mặt, để mặc Hạ Cảnh Chiêu muốn làm gì thì làm.

Hạ Cảnh Chiêu thọc ngón tay vào âm đạo.

“Ưm!”

Cô không nhìn vào mắt Hạ Cảnh Chiêu, nhưng vẫn có thể cảm nhận được tầm mắt nóng rực của anh, sau khi rên lên một tiếng đầy xấu hổ, Dịch Nhữ mới miễn cưỡng rời mắt khỏi tay anh.

Đôi chân run rẩy đang cố kẹp chặt bị mở rộng ra hơn.

Ngón tay của Hạ Cảnh Chiêu nhẹ nhàng khám phá bức tường thịt, mới đâm chọc mấy cái đã kích thích cô đến mức chịu không nổi, Dịch Nhữ đang định kêu anh dừng lại thì Hạ Cảnh Chiêu đã rút ra ngoài, như thể anh chỉ đưa ngón tay vào để kiểm tra xem bên trong có bị xước hay không thôi.

Sau đó, anh gội sạch mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Dịch Nhữ và tự mình lau khô cho cô, Dịch Nhữ sợ anh sẽ làm thêm một lần trong bồn tắm, nhưng dường như anh không có ý định đó nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận