Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ trong nháy mắt, anh từ một tên côn đồ trên giường trở thành một người yêu dịu dàng, mọi động tác đều vô cùng thận trọng, như đang chăm sóc một bảo vật mỏng manh vừa được sửa chữa vậy.

Dịch Nhữ nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Cảnh Chiêu cách đây bốn năm, khi đó anh đang cúi đầu làm việc trong một quán cà phê, anh nở một nụ cười chuẩn mực với mọi người đến quán. Rất nhiều khách hàng đến đây cũng chỉ vì khuôn mặt của anh, nhưng Dịch Nhữ đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy sự xa cách trong mắt anh, điều khó càng khiến cô thêm tò mò và hứng thú.

Dù là bên trong hay bên ngoài, con người hay sự vật xung quanh.

Sau này cô thường xuyên nhìn thấy anh ở trường, xung quanh anh không thiếu bạn bè, nhưng dường như dù ở đâu, lúc nào anh cũng luôn tạo cho người ta cảm giác lạc lõng với những người xung quanh và xa cách ngàn dặm.

Anh rất khó tiếp cận.

Đúng thật là như vậy, lúc trước Dịch Nhữ phải theo đuổi anh suốt ba tháng trời.

Nhưng thật ra, sau khi ở bên nhau, Hạ Cảnh Chiêu gần như đã trở thành một người bạn trai hoàn hảo. Khác với vẻ xa cách mà anh dành cho những người khác khi ở trường, Hạ Cảnh Chiêu là một người rất chu đáo, đi đâu làm gì cũng thông báo với cô, cũng ít khi nổi giận, còn biết giữ khoảng cách với tất cả những người khác giới xung quanh mình, thậm chí ở chung nửa năm, mặc dù chưa làm chuyện đó, nhưng toàn bộ đồ lót của Dịch Nhữ đều do anh giặt tay.

Tắm xong, Dịch Nhữ được mặc áo choàng tắm vào rồi bế trở lại giường, Hạ Cảnh Chiêu kéo rèm lại.

Ánh sáng ban mai chiếu qua cửa sổ, Dịch Nhữ còn nghĩ rằng cuối cùng mình cũng được ngủ một giấc, nhưng ngay khi vừa nhắm mắt lại đã bị kéo về phía sau.

Hạ Cảnh Chiêu lấy ra một chiếc còng tay bằng bạc và đeo lên cho cô.

“Hạ Cảnh Chiêu…” Giọng nói có phần bối rối.

“Anh định làm gì vậy?”

Làn da ấm áp cảm nhận được sự lạnh lẽo trên tay, cơn buồn ngủ của Dịch Nhữ tan thành mây khói ngay lập tức, cô không thể hiểu nổi mà nhìn chằm chằm Hạ Cảnh Chiêu, chẳng lẽ anh muốn cô đi ngủ cũng phải đeo còng tay sao?

Hạ Cảnh Chiêu phớt lờ cô, quay người lấy máy rung trong ngăn kéo ra, chậm rãi đi về phía cuối giường.

“Không!!! Không thể đến nữa… đừng đến đây…”

Dịch Nhữ sợ hãi đến mức toát mồ hôi lạnh, đá chân rồi ngã thẳng xuống giường.

Hạ Cảnh Chiêu dễ dàng nắm lấy mắt cá chân đang vùng vẫy của cô, cúi người về phía trước với đôi mắt sâu thẳm, hạ giọng.

“Em chạy trốn bảy ngày, bây giờ còn chưa đủ 24 tiếng đâu.”

Anh vén vạt áo choàng tắm lên, lộ ra cặp mông trần của Dịch Nhữ, nhéo mạnh vào bờ mông trắng nõn rồi lật người cô lại, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm: “Sao em lại cho rằng anh sẽ tha cho em dễ dàng như vậy?”

Ngay sau đó, Hạ Cảnh Chiêu ôm eo Dịch Nhữ đặt lên đùi mình, khi cô đang chuẩn bị giãy giụa thì bị một cánh tay đè lưng lại, một cây dương vật giả được mô phỏng lại kích thước của Hạ Cảnh Chiêu lấp đầy hoa huyệt của cô ngay khi vừa cắm vào.

“Hôm nay là bữa tiệc mừng đoàn tụ.” Khuỷu tay của Hạ Cảnh Chiêu ấn nhẹ vào sau gáy Dịch Nhữ: “Vẫn chưa kết thúc đâu.”

Đôi tay bị còng sau lưng của Dịch Nhữ co giật trong không khí, nước mắt không ngừng rơi xuống như hạt trân châu: “Tôi sắp hỏng mất…”

Nỗi sợ hãi tâm lý vượt xa nỗi sợ hãi thể xác.

Dù cô có la hét thế nào, giãy giụa và khóc lóc ra sao, thì Hạ Cảnh Chiêu vẫn mắt điếc tai ngơ và chỉ tập trung dùng dương vật giả đụ cô. Nhưng điều khiến Dịch Nhữ sợ hãi hơn cả là phần thân dưới của Hạ Cảnh Chiêu vẫn luôn cứng ngắc, cọ vào trên bụng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận