Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Cảnh Chiêu đút muỗng nào phải ăn muỗng đó, nếu không ăn thì chính là không nghe lời.

Tuy rằng Hạ Cảnh Chiêu không làm cô, nhưng anh sẽ đánh cô, dùng đủ loại dụng cụ mà cô chưa từng thấy để thử nghiệm lên mông cô.

Đánh đau rồi lại xoa, sau đó lại tiếp tục.

Từ đó trở đi, Dịch Nhữ sẽ ngoan ngoãn ăn xong mỗi bữa, còn cố gắng ăn càng nhanh càng tốt, cô nhận ra bản thân đã bắt đầu vô thức sợ hãi Hạ Cảnh Chiêu, nếu ăn xong càng sớm thì Hạ Cảnh Chiêu sẽ tha cho cô càng nhanh.

Hạ Cảnh Chiêu không đưa điện thoại di động cho cô, cô cũng không mở được cửa, cửa là loại tự động do anh điều khiển từ xa, cần phải có dấu vân tay để mở khóa, ngoài sách và TV, thì trò tiêu khiển duy nhất của cô là nằm quấn chăn trước cửa sổ sát đất nhìn ra bên ngoài, thỉnh thoảng cô cũng sẽ hy vọng có ai đó đi ngang qua sẽ giải cứu cô ra ngoài.

Mãi đến nửa tháng trôi qua, Dịch Nhữ mới hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ này. Sau khi bị nhốt trong căn phòng này gần một tháng, người duy nhất cô nhìn thấy chỉ có Hạ Cảnh Chiêu.

Ngay cả khi bác sĩ đến, cô cũng bị bịt mắt nhưng qua giọng nói cô có thể nhận ra đó là một bác sĩ nữ.

Hoàng hôn đã buông xuống, Dịch Nhữ quấn chăn mỏng ngủ bên cửa sổ, khi tỉnh dậy thì cô nhìn thấy Hạ Cảnh Chiêu đang ngồi xổm trước mặt mình. Cũng không biết đã nhìn cô bao lâu rồi.

Hạ Cảnh Chiêu cười khẽ một tiếng: “Tỉnh rồi à.”

Dịch Nhữ được bế lên giường, móng tay nắm chặt lấy quần áo của anh: “Anh vào từ khi nào?”

Hạ Cảnh Chiêu không trả lời mà chỉ ôm cô vào lòng rồi bật TV lên.

Hạ Cảnh Chiêu liếc nhìn bộ phim được chiếu trên TV rồi nói: “Vẫn thích xem phim điện ảnh thời xưa như trước à.”

Sau đó bài hát “Trong mưa” được phát lên.

Dịch Nhữ không phải là bị ôm mà là bị Hạ Cảnh Chiêu giam cầm trong lòng, đối với cô, tiếng hít thở đều đều bên tai giống như một tiếng vang rất lớn, Dịch Nhữ không thể tập trung sự chú ý vào màn hình trước mặt, tất cả các giác quan đều hướng về người bên cạnh.

Quả nhiên, bàn tay của Hạ Cảnh Chiêu bắt đầu di chuyển xuống bộ ngực bị che nửa dưới chăn.

Dịch Nhữ cảm thấy rất nguy hiểm, nhẹ nhàng đẩy đẩy, nghĩ rằng mình cần phải nói chuyện với Hạ Cảnh Chiêu.

“Hạ Cảnh Chiêu, chúng ta nói chuyện đi.”

Hạ Cảnh Chiêu vẫn chưa cởi quần áo ra, anh ăn mặc rất chỉnh tề, hẳn là vừa mới đi dự một sự kiện quan trọng, vẫn còn mặc tây trang, chỉ cởi cà vạt ra thôi.

Bản thân trần trụi còn đối phương ăn mặc chỉnh tề. Dịch Nhữ cảm thấy vô cùng xấu hổ trước cảnh tượng tục tĩu này, còn Hạ Cảnh Chiêu giống như chỉ coi cô là sủng vật mà tùy ý dâm loạn.

“Á.” Núm vú lại bị nhéo, cả người Dịch Nhữ cứng đờ, phát hiện phần thân dưới của mình có hơi ươn ướt, cô thế mà dễ dàng bị kích thích đến như vậy.

Trong lúc nhất thời đầu óc cô trống rỗng.

Cô không thích những thứ này nữa, sao vẫn không thể cưỡng lại được phản ứng của cơ thể mình. Mà người đằng sau hiển nhiên cũng đã nhận ra điều này, còn bắt đầu trêu chọc mọi giác quan trên người cô.

Dịch Nhữ phát ra một tiếng rên rỉ từ miệng mình.

“Hạ Cảnh Chiêu, đừng như vậy…” Dịch Nhữ nhắm tịt mắt lại, vùng vẫy mạnh mẽ, nắm chặt hai bàn tay to lớn đang di chuyển khắp cơ thể mình nhằm ngăn cản hành động tiếp theo của đối phương, cằm cô bị bóp chặt, miệng bị chặn lại.

“Ưm ưm!”

Đủ rồi! Đã qua một tháng, khoảng thời gian này Hạ Cảnh Chiêu vẫn luôn giám sát và cưỡng bức cô, anh muốn trả thù thì cũng đã trả thù đủ rồi, anh dựa vào cái gì mà lại nhốt cô ở đây như sủng vật, muốn chơi lúc nào thì chơi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận