Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Biết thời gian có hạn, Dịch Nhữ lập tức ngồi xổm xuống bên cạnh Hạ Cảnh Chiêu, cẩn thận ấn ngón tay của Hạ Cảnh Chiêu lên chiếc còng tròn trên mắt cá chân của mình.

Tuy nhiên, không thể mở ra được.

Dịch Nhữ toát mồ hôi lạnh.

Chẳng lẽ không phải là dấu vân tay của anh sao?

Không thể nào. Cô rõ ràng nhìn thấy Hạ Cảnh Chiêu ấn vân tay trước khi đi ra ngoài mà.

Lúc này, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng nói cho cô biết đáp án: “Không chỉ cần dấu vân tay, mà còn cần giọng nói nữa.”

Giọng nói này… là của Hạ Cảnh Chiêu, người vốn phải đang bất tỉnh!

Sao có thể!

Dịch Nhữ dựng tóc gáy, cô hoảng sợ đứng dậy bỏ chạy, nhưng mắt cá chân bị nắm lại, toàn thân hóa đá ngay lập tức.

Hạ Cảnh Chiêu kiên nhẫn giải thích: “Lúc nãy em không nên do dự, nên dùng toàn lực đập xuống, thì có lẽ tôi sẽ giả vờ giống hơn một chút.”

Lúc Dịch Nhữ đập xuống, mặc dù rất nặng nhưng khi bước vào Hạ Cảnh Chiêu vẫn có đề phòng trước, anh biết Dịch Nhữ vất vả chạy vào phòng tắm không thể chỉ là để trốn tránh anh.

Quả nhiên, nghe thấy giọng nói của anh, dây xích trên chân của Dịch Nhữ đã đã được mở ra.

“Ở đây chán rồi, chúng ta đổi chỗ thôi nào.”

Quay cuồng một trận, gáy cô bị túm lên, Hạ Cảnh Chiêu khiêng cô trên vai, Dịch Nhữ chỉ có thể bất lực nhìn anh mở cửa và đi xuống cầu thang.

Anh đến lối vào thang máy và nhấn nút xuống, thang máy dừng ở tầng một rồi vẫn đang tiếp tục đi xuống.

“Anh thả tôi ra… anh để tôi xuống… anh đưa tôi đi đâu…”

Dịch Nhữ giãy giụa vô ích. Giọng nói vô cùng hoảng loạn.

Chẳng bao lâu, thang máy dừng lại, Hạ Cảnh Chiêu mở một cánh cửa ra.

Dịch Nhữ bị ném xuống tấm thảm dày.

“…”

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Dịch Nhữ chỉ cảm thấy Hạ Cảnh Chiêu bị điên rồi.

Đây là một tầng hầm cực kỳ rộng lớn, được bao quanh bởi những bức tường màu xám trắng, ánh sáng trắng chiếu xuống không chạm tới mép tầng hầm. Nơi này không có cửa sổ, ngoại trừ tấm thảm, bên trong bày đầy đủ các loại dụng cụ BDSM vô cùng kỳ quái.

Hạ Cảnh Chiêu nhấn công tắc, ánh đèn dần mờ đi, và không khí trong tầng hầm trở nên vô cùng nguy hiểm và ái muội.

Anh nhẹ nhàng ngồi xổm trước mặt Dịch Nhữ, vô cảm hỏi:

“Chọn một cái đi, em muốn thử cái nào trước?”

Mặc dù Hạ Cảnh Chiêu đang hỏi nhưng cũng không thực sự có ý chờ đợi câu trả lời của Dịch Nhữ.

Dịch Nhữ hoảng sợ nhìn xung quanh, có vài thứ đã từng nhìn thấy trước đây, nhưng cũng có vài thứ cô còn không biết tên.

Chỉ trong phút chốc, sắc mặt của Dịch Nhữ trở nên vô cùng khó coi.

“Khi nào mà anh…”

“Anh điên rồi…”

Hạ Cảnh Chiêu kiên nhẫn chờ đợi hai phút, sau đó nắm lấy cánh tay của Dịch Nhữ, kéo sang một bên.

Thảm lót sàn rất dày nên không làm đau đầu gối của cô.

Nhưng quan trọng hơn cả là nỗi sợ hãi về mặt tâm lý.

Hạ Cảnh Chiêu đi không nhanh, nhưng Dịch Nhữ cảm thấy thời gian như đã dừng lại, cô bị kéo đi như thể đang tiến về phía vực thẳm đen ngòm.

Không thể thoát ra được.

Cô còn không biết mình đang nói gì, lúc Hạ Cảnh Chiêu buông tay ra thì giọng cô đã có hơi nghèn nghẹn.

Hạ Cảnh Chiêu ném cô lên tường.

Dịch Nhữ nhìn vào tường, lông mi khẽ run: “Hạ Cảnh Chiêu, anh muốn làm gì vậy…”

Sau đó, ba cái lỗ ở chính giữa từ từ thụt xuống trên bức tường được xây dựng vô cùng tiên tiến.

Chúng càng lúc càng lớn, sau đó hóa thành ba cái lỗ tròn.

Lỗ ở giữa là cái lớn nhất, hai bên đều có một lỗ nhỏ, cỡ bằng nắm tay.

Dịch Nhữ đã đoán được mục đích của bức tường này ngay lập tức, rùng mình trốn sang một bên.

Ngay sau đó, gáy cô bị bóp chặt, hình như có thứ gì đó lành lạnh đang được đeo lên cổ của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận