Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếc là vẫn chưa kết thúc.

Hạ Cảnh Chiêu sẽ không buông tha cho cô sớm như vậy.

Sau khi Dịch Nhữ nhận ra mình mất khống chế phun nước, cô giật mình sau đó cúi đầu nhìn xuống.

Dường như Hạ Cảnh Chiêu có thể nhìn thấy biểu cảm của cô, anh quệt chất lỏng dính giữa hai chân cô.

Dịch Nhữ đã không còn cơ hội sửa sai vì điều này.

Thay vào đó, hành động này như kích thích Hạ Cảnh Chiêu, dương vật vừa xuất tinh một lần của anh lại cắm vào, lần này còn mạnh bạo hơn cả lần trước.

“A, Hạ Cảnh Chiêu… đừng tới, đừng tới nữa.”

Dịch Nhữ buộc phải phát ra tiếng khóc nức nở cầu xin sự thương xót, nhưng cô không biết rằng âm thanh đó chỉ giống như lấy lòng chủ nhân của cây gậy thịt. Đôi mắt của Hạ Cảnh Chiêu phía sau bức tường vẫn lạnh lẽo như cũ, sau khi nghe thấy giọng nói đó càng đâm vào rút ra mãnh liệt hơn.

Lần này kéo dài lâu vô cùng, hai chân của Dịch Nhữ cũng đã run lên, mũi chân nhón trên mặt đất, cô không thể chống đỡ cơ thể được nữa, chỉ có thể dựa vào bức tường phía sau để đứng vững.

Dịch Nhữ không biết đã trôi qua bao lâu, cô chỉ biết trên mông và hoa huyệt bên dưới đều đã bị bắn đầy tinh dịch sền sệt, nóng nóng dính vào làn da mềm mại của cô như đang thiêu rụi chúng vậy.

Dịch Nhữ bị trận làm tình quá mức kịch liệt dọa cho sợ hãi phải cầu xin anh tha thứ, người phía sau như muốn an ủi hoặc trêu đùa cô mà sẽ dừng lại một lúc, hôn vào lòng bàn tay đang bị kẹp ở phía bên kia của bức tường.

Dịch Nhữ sẽ giống như gặp được vị cứu tinh, nước mắt và tiếng khóc thút thít còn trào ra mãnh liệt hơn, cô sẽ cầu xin anh vô cùng đáng thương.

Ngón tay cô gãi vào lòng bàn tay Hạ Cảnh Chiêu như một chú mèo con đang lấy lòng chủ nhân.

Hạ Cảnh Chiêu sẽ siết chặt tay cô và chơi đùa với những đầu ngón tay ướt đẫm mồ hôi và trở nên lạnh lẽo của Dịch Nhữ m

Nắm chặt nó một lúc để làm ấm cho cô.

Nhưng chẳng bao lâu, nhiệt độ trên tay đã giảm đi.

Một lần nữa, những huyệt đạo vốn đã tê dại và cặp mông sưng tấy đỏ bừng lại cảm nhận được xúc cảm ấm nóng khiến cơ thể mềm nhũn của Dịch Nhữ trở nên căng cứng, run rẩy chịu đựng ham muốn mãnh liệt của đối phương.

Một lúc lâu sau, Dịch Nhữ đã bất tỉnh.

Hạ Cảnh Chiêu đặt Dịch Nhữ xuống.

Tóc trên trán của anh đã ướt đẫm, cứng ngắc như những cây kim thép đang rũ trước trán, hơi thở vô cùng nặng nề.

Anh nhìn chằm chằm vào người trước mặt với đôi mắt sâu thẳm.

Ngủ có lẽ là cách tốt nhất để con người phục hồi thể lực.

Khi Dịch Nhữ tỉnh lại lần nữa, cô có cảm giác như được sống lại từ cõi chết, tình trạng cơ thể của cô đã tốt hơn rất nhiều.

Đáng tiếc, cô vẫn còn duy trì tư thế bị giam vào tường vô cùng xấu hổ, dùng hết sức vặn vẹo mông và chân còn lại, nhưng chỉ cảm thấy bắp đùi lạnh buốt.

Chắc là Hạ Cảnh Chiêu đã rời đi, lúc này căn phòng nơi Dịch Nhữ bị giam giữ rất sáng sủa.

Nhưng đồ đạc trong phòng… Dịch Nhữ thà rằng không có còn hơn.

Trong căn phòng rộng lớn, chỉ có một con ngựa gỗ màu đen có hình dáng dễ thương.

Dịch Nhữ chưa kịp quay đi thì trước mặt đã tối sầm lại.

Đèn bị tắt.

Dịch Nhữ rất sợ bóng tối, hô hấp ngưng trệ ngay lập tức, cô cố gắng cuộn tròn người để tự an ủi tâm lý bản thân, nhưng lại không thể cử động.

Dịch Nhữ hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt lại, tưởng tượng trước mắt vẫn còn ánh sáng, chỉ là cô tự che mắt mình lại thôi.

Lúc đầu, loại ám thị tâm lý này thực sự có hiệu quả, nhưng đáng tiếc, theo thời gian, tình trạng không có âm thanh, không có chuyển động, không nhìn thấy gì, khiến nỗi sợ hãi dần dần gia tăng, giống như những nét mực nhòe trên bức tranh thủy mặc, chỉ cần một giọt nước đã lan ra một mảng lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận