Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dịch Nhữ nghẹn ngào, muốn nói thêm gì đó, nhưng lại bị buộc phải há to miệng. Nước bọt tích tụ trong miệng nhanh chóng chảy xuống, thậm chí còn nhỏ lên ngón tay của Hạ Cảnh Chiêu.

Ánh mắt của Hạ Cảnh Chiêu vô cùng bình tĩnh.

Anh khinh thường vỗ nhẹ vào má Dịch Nhữ: “Đáng tiếc, tôi đã chán mối quan hệ nhàm chán ngày xưa rồi.”

“Giống như em lúc đó vậy.”

“Tôi cũng muốn cảm ơn em vì đã tự tay mở cánh cửa đến thế giới mới giúp tôi.” Hạ Cảnh Chiêu buông Dịch Nhữ ra: “Bây giờ em không thích, đó là việc của em, có liên quan gì đến tôi sao?”

Đầu óc Dịch Nhữ tê dại, cả người cô đã ướt đẫm mồ hôi, tuyệt vọng chớp mắt, những sợi chỉ bạc từ khóe môi nhỏ xuống đùi, giữa hai chân vô cùng nhớp nháp, phát ra những âm thanh dâm đãng.

Hạ Cảnh Chiêu ngồi lại trên ghế, tựa lưng vào ghế da, đầu ngón tay nhàn nhã gõ nhẹ vào đầu gối, trầm giọng nói: “Thần phục từ đáy lòng hay là tuyệt vọng thỏa hiệp với hiện thực đều là do em lựa chọn. Cái năm mà em biến mất không nói một lời nào đã từng nghĩ đến việc tôi đã thỏa hiệp với hiện thực như thế nào không? Lúc đó em không cho tôi quyền lựa chọn, tại sao bây giờ tôi phải suy xét cho cảm xúc của em.”

Dịch Nhữ nghĩ.

Chúng không giống nhau, nó không cùng một loại.

Hơn nữa, chẳng phải anh đã quay lại trả thù rồi sao?

Nhưng “dạy dỗ” rõ ràng đã có tác dụng, cô không dám đối mặt trực diện nữa, chỉ cảm thấy Hạ Cảnh Chiêu thật đáng sợ, trước tiên cứ giả vờ vâng lời để bản thân dễ chịu hơn một chút rồi chờ đợi cơ hội rời đi mới là giải pháp lâu dài.

“Không cần.” Cô nhìn Hạ Cảnh Chiêu, mùi giật giật và khóc nức nở: “Cảnh Chiêu… ôm em một cái đi…”

Cuối cùng, con ngựa gỗ cũng dừng lại.

Hai chân của Dịch Nhữ vẫn đang run rẩy co giật, chất lỏng màu trắng đục chảy xuống con ngựa gỗ màu đen, rồi chạm đến cổ chân của Dịch Nhữ. Cô rùng mình nhìn Hạ Cảnh Chiêu, cổ họng nghẹn ngào, muốn nói điều gì đó, nhưng vì đau họng nên không thể phát ra tiếng được.

Chiếc áo sơ mi trên người cô đã ướt đẫm mồ hôi, một bên vắt lên vai, một bên lủng lẳng trên khuỷu tay, lộ ra nửa bộ ngực sưng đỏ bị tóc che đi.

Hạ Cảnh Chiêu vẫn không ngừng nhìn cô.

Dịch Nhữ cũng nhìn chằm chằm vào ánh mắt thiêu đốt của anh với đôi mắt ngấn lệ, cô cố gắng tỏ ra đáng thương để Hạ Cảnh Chiêu có thể buông tha mình.

Im lặng hồi lâu, giọng nói từ tính của Hạ Cảnh Chiêu vang lên, trên môi nở nụ cười.

“Tôi thích ánh mắt của em bây giờ. Mặc dù trong đầu tràn ngập những suy nghĩ muốn vùng vẫy và chạy trốn, nhưng trong mắt lại có sự khát vọng và sợ hãi, khiến tôi muốn tách em ra rồi khâu lại thành hình dạng mà tôi muốn.”

Dịch Nhữ bị dọa đến run lên, anh dễ dàng nhìn thấu tâm tư của cô.

Nhưng điều khiến cô sợ hơn chính là câu nói cuối cùng của anh… anh muốn hình dạng gì? Là như thế nào?

Cô hỏi trong sự bàng hoàng.

Hạ Cảnh Chiêu không trả lời cô ngay mà đứng dậy ôm cô xuống, dùng tay kéo chân cô rồi đi từng bước một đến thang máy.

Cho đến khi cô tin chắc rằng cuối cùng mình đã được trở lại căn phòng có cửa sổ sát đất ban đầu, khi bị dây xích trói vào chân cô cũng không chống cự nữa, mà ngược lại còn cảm thấy rất an toàn.

Lúc này Hạ Cảnh Chiêu mới đè cô lên sô pha, hôn vào tai cô, thì thầm: “Em sẽ biết thôi.”

Sau đó Dịch Nhữ mới nhận ra. Anh đang lợi dụng nỗi sợ hãi và khát vọng để buộc cô phải chủ động làm những gì anh muốn cô làm, từ phản kháng đến thích ứng rồi đến khát vọng, không khác gì chủ nhân thuần hóa một con chó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận