Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dịch Nhữ liếc nhìn sợi dây xích trên mắt cá chân mình, sau khi xác nhận mình không hề hoảng sợ, cuối cùng cô cũng nhận ra phương pháp của Hạ Cảnh Chiêu.

Tất cả điều này thật quá điên rồ.

Khi Hạ Cảnh Chiêu bước vào phòng thì Dịch Nhữ vẫn còn đang ngủ.

Cô không kịp đề phòng bị Hạ Cảnh Chiêu hôn cho tỉnh giấc, còn cảm thấy có chút kinh ngạc.

Vẻ mặt anh trở nên dịu dàng, xen lẫn một chút thành kính, trong lúc bàng hoàng, Dịch Nhữ còn nghĩ rằng họ đã quay trở lại hai năm trước, thỉnh thoảng Hạ Cảnh Chiêu cũng sẽ hôn cô trong lúc cô vẫn đang ngủ say.

Nụ hôn ngày càng sâu hơn, lông mi của Dịch Nhữ cũng rung theo.

Nhận ra Dịch Nhữ đã tỉnh, nụ hôn dịu dàng biến thành một cơn mưa rào ào ạt, môi Dịch Nhữ bị mút hôn một cách bừa bãi, lưỡi nghiến chặt vào răng, lúc đầu, cô còn hoảng loạn mà cố gắng tránh nó, nhưng sau đó cô cũng không chịu được mà mở miệng đón ý nói hùa với anh.

Dịch Nhữ bị hôn đến mức khóe môi tê dại.

Hạ Cảnh Chiêu kéo cô ra khỏi chăn: “Dậy ăn sáng nào.”

Ngón tay vô tình chạm vào chỗ bị bầm tím.

Dịch Nhữ không nói gì, chỉ gật đầu: “Được.”

Dịch Nhữ trần truồng bị đặt lên ghế, mông trần chạm vào ghế, cảm thấy có chút lành lạnh.

Cô nhìn xuống, trên bàn có một bát cháo rau tôm đang bốc hơi nghi ngút.

Hạ Cảnh Chiêu bảo cô ăn đi.

Dịch Nhữ hơi cau mày.

Giọng điệu này thực ra là một lời nhắc nhở rất bình thường, nhưng sẽ làm cô nhớ đến những mệnh lệnh đầy sắc tình đáng sợ đó.

Mà Hạ Cảnh Chiêu đang ngồi đối diện, hơi tựa người vào lưng ghế một cách nhàn nhã, giẫm lên sợi dây xích của cô, vẻ mặt rất kiên nhẫn và dịu dàng.

Cô khuấy cái muỗng: “Tôi thấy hơi lạnh… tôi muốn mặc quần áo.”

“Bây giờ là đầu hè, nhiệt độ trong phòng được điều chỉnh rất ổn định. Em vẫn luôn ở trong phòng này, đã quen với nhiệt độ, không cần mặc quần áo.”

“Tôi…”

Dịch Nhữ rất muốn mặc quần áo, còn muốn nói tiếp gì đó, nhưng cô lại nhìn vào ánh mắt vô cảm của Hạ Cảnh Chiêu, sợ anh sẽ cho cô mặc một bộ quần áo kỳ lạ gì đó thì sẽ phản tác dụng, vì thế chỉ có thể rũ mắt nhỏ giọng nói: “Tôi muốn mặc áo sơ mi của anh.”

Hạ Cảnh Chiêu nhướng mi và khẽ cử động đuôi lông mày.

Sau đó, anh đưa tay lên viền cổ áo, nhìn Dịch Nhữ với ánh mắt sâu thẳm, cởi áo khoác và cà vạt ra.

Vẻ mặt của Dịch Nhữ trở nên hoảng sợ: “Anh đang làm gì vậy…”

Hạ Cảnh Chiêu đứng dậy, từ trên cao nhìn chằm chằm cô, tay anh di chuyển nhanh chóng, cởi cúc áo và áo sơ mi ra, trong phút chốc, phần thân trên của anh trần trụi, lộ ra lòng ngực và cơ bụng săn chắc.

“Không phải muốn mặc áo sơ mi của tôi sao.”

“Không phải cái này…”

Hạ Cảnh Chiêu chậm rãi đi đến bên cạnh Dịch Nhữ, chỉ cách một bước chân, nhưng đối với Dịch Như thì nó dài như cả thế kỷ, không biết cãi muỗng lại rơi vào trong bát từ lúc nào.

“Cũng như nhau thôi.” Hạ Cảnh Chiêu đi tới phía sau, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, vòng tay mặc áo cho cô như đang chăm sóc một đứa trẻ chưa thể tự chăm sóc bản thân mình vậy.

Giọng nói từ tính lộ ra vẻ sung sướng: “Sợ cái gì? Tôi không ăn thịt em đâu.”

Anh cài cúc áo cho cô từ phía sau, hơi thở nóng bỏng phả vào vai, cổ và tai cô, ngón tay anh như xuyên qua lớp vải sơ mi chạm vào ngực cô, cả người Dịch Nhữ bị giam trong vòng tay của Hạ Cảnh Chiêu.

Cảm giác quá ngột ngạt.

“Được rồi, ăn nhanh đi.” Bàn tay to rộng đặt lên bờ vai cứng đờ của cô, ấn xuống như đang an ủi: “Sắp nguội rồi, có muốn tôi đút cho em không?”

Hạ Cảnh Chiêu ngồi lại ở phía đối diện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận