Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Luận văn có chú thích của các chuyên gia phê bình do Hạ Cảnh Chiêu thuê bị tắt đi, dương vật cắm sâu vào âm đạo chật hẹp, nghiền nát điểm nhạy cảm nhất của Dịch Nhữ, nụ hôn và sự bình tĩnh của cô đã bị cướp đi. Tình dục vẫn điên cuồng và cuồng nhiệt như thường lệ, một người không thể từ chối, còn người kia lại trấn áp và khống chế. Phải đến chạng vạng, Dịch Nhữ mới có thể thở phào sau trận làm tình này.

Trước khi cô chìm vào giấc ngủ, Hạ Cảnh Chiêu thì thầm vào tai cô: “Ngày mai tôi sẽ đưa em đến trường, nếu em còn dám chạy lung tung nữa…”

Dịch Nhữ run rẩy theo phản xạ.

Sau đó thì thế nào?

Tuy nhiên, Dịch Nhữ quá mệt nhọc, cô không đợi được nửa câu sau, hoặc có thể cô không nghe thấy, giấc ngủ sâu bao trùm lấy cô, Dịch Nhữ vô thức ôm lấy vật ấm áp trong giấc mơ, cuộn tròn lại, và tưởng tượng mình đang vùi mình trong đó.

Hôm nay là một ngày tốt hiếm hoi đối với Dịch Nhữ.

Cuối cùng Hạ Cảnh Chiêu đã quyết định cho cô trở lại trường học.

Chiếc Bentley màu đen dừng ở cổng trường, nhìn khung cảnh đã lâu không thấy cùng dòng người quen thuộc, Dịch Nhữ muốn mở cửa xe chạy vào ngay lập tức. Tuy nhiên, Hạ Cảnh Chiêu bên cạnh chỉ kéo nhẹ cổ tay đã khiến cô ngã vào lòng ngực anh.

“Gấp đến như vậy à?”

Hạ Cảnh Chiêu nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng điệu thực ra rất dịu dàng, anh luôn tuân theo nguyên tắc không bao giờ mềm mỏng khi trừng phạt và kiên nhẫn dỗ dành sau khi kết thúc, kể từ lần trước anh gần như đã trở lại với hình tượng người bạn trai hoàn hảo hai năm trước.

Dịch Nhữ cảm thấy anh giống như một cỗ máy không ngừng điều chỉnh và kiểm soát bản thân, dựa trên hành động của cô mà bày ra vẻ mặt thích hợp.

Dịch Nhữ khẽ thở dài, ngước nhìn đôi mắt của anh, nhìn thấy sự tự do trước mắt, sợ anh sẽ đổi ý trước khi lâm trận, Dịch Nhữ lắc còng tay và nắm tay Hạ Cảnh Chiêu, hôn lên đôi môi lạnh lẽo của anh.

“Cảnh Chiêu, anh đồng ý…”

Hạ Cảnh Chiêu nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, đến khi Dịch Nhữ hoảng sợ cho rằng anh muốn làm gì đó với mình ngay trong xe, Hạ Cảnh Chiêu mới cởi còng tay và lấy ra một tấm thẻ đưa cho cô.

“Tôi cho em một tuần để tự sắp xếp, thứ hai tuần sau đúng tám giờ sẽ có người đón em ở cổng trường.”

“Quần áo đã được gửi đến ký túc xá của em. Em chỉ có thể mặc những gì tôi mua cho. Nếu em muốn đi mua sắm thì có thể sử dụng số tiền trong thẻ này. Tôi cũng đã kích hoạt chức năng thanh toán trên điện thoại cho em rồi.”

“…”

Dịch Nhữ nghe anh nói rất nhiều quy củ, trong lúc đó, ngón tay của Hạ Cảnh Chiêu vẫn luôn vuốt ve sau gáy của Dịch Nhữ, nơi chiếc vòng cổ đã bị cởi ra.

Tâm trạng vốn vui vẻ của Dịch Nhữ đột nhiên có chút mất mát, tất cả mọi sự thay đổi của cô đều lọt vào tầm mắt Hạ Cảnh Chiêu.

“Cho đến khi em thi xong, thứ này sẽ không được cởi xuống.” Anh đưa ngón tay xuống eo Dịch Nhữ, giọng điệu vẫn ôn hòa và bình đạm như cũ: “Còn nữa, em không được phép rời khỏi ký túc xá sau 22 giờ, đã rõ chưa? Nếu không thì A Nhữ hẳn phải biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra.”

Đai trinh tiết được cài chắc chắn ở thắt lưng, bên trong giấu một món đồ chơi rất nhỏ và tinh xảo, cô chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Cửa xe đã được mở ra.

Dịch Nhữ dời tầm mắt và bước ra khỏi xe.

Vì vậy, mặc dù Dịch Nhữ có được một mức độ tự do nhất định, nhưng cô lại không có quá nhiều cảm xúc mãnh liệt.

Cô thực sự không muốn đeo đai trinh tiết để đi loanh quanh, kể từ lúc phải đeo đai trinh tiết, cô gần như ở trong ký túc xá cả ngày, bạn cùng phòng muốn hẹn cô – “Kẻ xấu bận việc nên không thèm liên lạc với bạn bè” để cùng nhau đi mua sắm, nhưng đều bị Dịch Nhữ lấy lý do vẫn chưa chuẩn bị báo cáo xong mà từ chối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận