Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vãi…”

“Đây rõ ràng là đang xúc phạm chính mình.”

“Chắc chắn cô ấy phải có nỗi khổ bất đắc dĩ gì đó thì mới phải làm như vậy.”

Đột nhiên Dịch Nhữ nhớ lại một số chuyện trong quá khứ.

Trong khoảng thời gian tuyệt vọng nhất đó, lần đầu tiên cô cảm thấy cô đơn và bất lực đến mức không thể thở được, cô vô cùng khao khát có ai đó sẽ đến cứu mình, cho dù người đó có làm tổn thương cô, chỉ cần khiến cô có thể cảm nhận được cảm giác bị chiếm hữu mạnh mẽ, có đối xử với cô như thế nào cũng được.

Sau này, khi cô bắt đầu cố gắng phân tích nội tâm của mình và tìm lý do tại sao lúc đó cô lại có niềm đam mê sâu sắc với SM như vậy, cô nhận ra rằng đó chỉ là một lối thoát.

Sử dụng một loại kích thích giác quan và tâm lý khác để lấp đầy chỗ trống bên trong, dời đi sự chú ý, đồng thời giảm bớt sự sợ hãi và lo lắng về những điều chưa biết và nỗi xấu hổ về tình dục.

Một sợi dây trong đầu Dịch Nhữ như bị đứt ra.

Cô chợt nhận ra…

Hiện tại khi đối mặt với Hạ Cảnh Chiêu, cảm giác lớn nhất của cô chính là sợ hãi.

Chủ nhật cũng là ngày tự do cuối cùng mà Hạ Cảnh Chiêu dành cho cô.

Dịch Nhữ dành cả ngày đi chơi với bạn bè, buổi chiều bạn A có việc nên cô lại hẹn bạn B, mãi đến 21h45 cô mới chậm rãi đi bộ về ký túc xá.

Lúc 21h55, Dịch Nhữ tình cờ đi đến dưới lầu ký túc xá của các cô gái.

“Hả? Dịch Nhữ? Đã lâu không gặp.”

Dịch Nhữ quay đầu lại thì thấy người đối diện là một chàng trai cao ráo, đẹp trai, mi mắt cong và nụ cười tỏa nắng.

Anh ấy là hội trưởng hội học sinh, trước đây từng giúp đỡ cô, thậm chí còn ăn cơm cùng nhau.

Dịch Nhữ nhiệt tình vẫy tay, mỉm cười nói: “Vâng, đã lâu không gặp, hội trưởng.”

“Nghe nói lần này em đến thành phố A thực tập sớm, đã lâu không gặp em, anh cũng sắp tốt nghiệp rồi, công việc của anh cũng ở thành phố A. Anh còn định mời em một bữa, nhưng…” Giọng điệu của hội trưởng hơi trầm xuống, ánh mắt anh trở nên có chút thâm ý: “Em đã xóa anh rồi.”

Tai của Dịch Nhữ dựng lên.

Thành phố A

Xóa bạn bè.

Tài khoản và số điện thoại trước đây của Dịch Nhữ đã được lấy lại, nhưng một vài người bạn khác giới trong đó đã bị xóa.

Hội trưởng lại nói: “Anh nghe bạn cùng phòng của em nói rằng em có bạn trai…”

Cô không nói cho ai biết về trải nghiệm hẹn hò trực tuyến của mình, vì vậy người bạn trai mà hội trưởng nhắc đến chắc là Hạ Cảnh Chiêu.

Thực ra Dịch Nhữ biết rõ tâm tư của hội trưởng, nhưng anh ấy không phải mẫu người mà cô thích, tuy nhiên cô vẫn cảm thấy cần phải có sự tôn trọng cơ bản, Hạ Cảnh Chiêu thật quá đáng.

Lông mày Dịch Nhữ co giật, vừa định nói gì đó thì đột nhiên cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

Vật thể lạ vốn im lặng trong cơ thể suốt một tuần, thậm chí còn bị Dịch Nhữ hoàn toàn lãng quên bỗng dưng chuyển động. Nó không rung lên mà giống như bị thứ gì đó liếm mút và cọ xát hơn, một vật gì đó mềm nêm như thạch trái cây liếm bên dưới, liên tục kích thích bộ phận nhạy cảm nhất của cô, khoái cảm còn lớn hơn gấp vạn lần.

“Ưm…!!” Khuôn mặt Dịch Nhữ đỏ bừng ngay lập tức.

Đã mười giờ rồi! Hạ Cảnh Chiêu đang trừng phạt cô vì vẫn chưa trở về ký túc xá.

Hội trưởng nhanh chóng đỡ lấy Dịch Nhữ đang bị kích thích đến mức cúi gập người xuống, vừa lo lắng vừa ngạc nhiên hỏi: “Em sao vậy?”

“Cứu…”

Từ “cứu” chưa kịp thốt ra khỏi miệng, thì Dịch Nhữ đã ngửi thấy mùi hương rất quen thuộc, nhưng lại mơ hồ, không rõ ràng.

Các giác quan của Dịch Nhữ không tập trung ở đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận