Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Dịch Nhữ tỉnh lại, cô đã ở trên trực thăng, dựa vào người Hạ Cảnh Chiêu.

Bọn họ đã thay quần áo mới, Dịch Nhữ cũng không còn cảm giác dính nhớp khó chịu ở chỗ đó nữa. Hạ Cảnh Chiêu vẫn còn nhắm mắt, chưa tỉnh lại. Dịch Nhữ thở phào, nhớ tới chuyện hoang đường đêm qua cùng với cảm nhận mất kiểm soát, chìm đắm trong đó, lòng cô rối bời.

Cô dựa vào đầu vai của Hạ Cảnh Chiêu, chỉ cần ngước mắt là thấy được đường ét gương mặt gần như hoàn mỹ của anh, thế mà lòng lại muốn chạm vào.

Nhưng cô rời mắt đi rất nhà họ.

Trên tay vẫn còn bị còng chung với Hạ Cảnh Chiêu.

Dịch Nhữ nhắm mắt lại, chẳng bao lâu sau, cô lại ngủ.

Mà Hạ Cảnh Chiêu vẫn luôn nhắm mắt lại mở mắt ra, ánh mắt anh sâu thẳm.

Hạ Cảnh Chiêu về thành phố A, cho Dịch Nhữ hai lựa chọn như thể anh rất khoan dung. Một là thả cô đi nhưng cô phải nghĩ cách cởi đai trinh tiết, hai là cùng làm thủ tục kết hôn với anh.

Hạ Cảnh Chiêu cho Dịch Nhữ một ngày để suy nghĩ, nhưng rõ ràng đây là điều kiện ngang ngược, lúc cô quay về trường, cô cẩn thận lên mạng tìm cách mở th17 này ra khi không thấy ngại, nhưng không có kết quả gì.

Huống chi nếu Hạ Cảnh Chiêu thật sự muốn thả cô thì anh sẽ không dẫn cô về thành phố A, giả vờ cho cô lựa chọn.

Cô mạnh dạn cho rằng nếu thật sự phải chọn cái đầu tiên, thế thì cô sẽ bị bắt về một căn biệt thự mà mình không biết nó nằm ở đâu, đi ra ngoài phải đeo bịt mắt, bước ra khỏi cửa một giây là bị bắt lại, bị nhốt trong tầng hầm.

Kết cục cuối cùng sẽ là một tình cảnh hoàn toàn trái ngược.

Dịch Nhữ không còn cách nào khác nên chọn phương án 2.

Vào ngày nhận giấy chứng nhận kết hôn.

Dịch Nhữ mặc chiếc váy được nhà thiết kế chuẩn bị tỉ mỉ, cô đi tới cục dân chính với Hạ Cảnh Chiêu.

Thật ra bây giờ vẫn còn rất sớm, không có nhiều người, Hạ Cảnh Chiêu cao ráo đẹp mã đi tới đâu là được người ta chú ý tới đó, Dịch Nhữ đi theo bên cạnh anh, cảm nhận được rất nhiều ánh nhìn đổ dồn về phía bọn họ.

Dọc đường, cô còn trao đổi bó hoa trên tay với một cô dâu khác, nghe nói điều này có thể chúc mừng cho hai bên. Thật ra Hạ Cảnh Chiêu có thể hoàn thành thủ tục ngay cả khi cô không có mặt ở cục dân chính, nhưng anh không làm thế.

Sau khi hoàn thành thủ tục, bọn họ leo lên xe.

Hạ Cảnh Chiêu ôm lấy eo cô, hôn lên tóc cô, cất giọng nói lạnh nhạt bình tĩnh, “Anh tưởng là em sẽ chống cự.”

Dịch Nhữ cũng kinh ngạc.

Hình như cô phải hận Hạ Cảnh Chiêu, phải ghét anh lắm mới đúng, tại sao cô lại kết hôn với anh chứ? Chỉ vì Hạ Cảnh Chiêu không cho cô con đường sống à?”

Cô chấp nhận rất dễ dàng.

Dịch Nhữ nhìn bó hoa, mùi thơm ngào ngạt quanh quẩn nơi chóp mũi.

Cô sờ lên chiếc nhẫn mà Hạ Cảnh Chiêu đã đeo cho mình.

Cô cười nói, “Hạ Cảnh Chiêu, chúng ta cứ bắt đầu lại lần nữa thôi.”

Thật ra cô đang chờ, chờ một thời cơ thích đáng, hoặc là tạo ra cơ hội thích hợp để đi.

Ví dụ như là nửa năm sau, khi hôn lễ diễn ra.

Năm tháng đã trôi qua trong nháy mắt, chỉ còn một tháng nữa là lễ cưới sẽ diễn ra. Dịch Nhữ dựa vào lồng ngực của Hạ Cảnh Chiêu, ngơ ngẩn nhìn gốc cây bạch quả vừa được trồng ở bên ngoài cửa sổ.

Dưới gốc cây có những đống lá vàng, một số lại nằm rải rác trên cây, cho người ta cảm giác tiêu điều.

Đã là tháng 11 rồi.

Tiếng nói dịu dàng của Hạ Cảnh Chiêu vang lên trên đầu, “Sao nào, em muốn ra ngoài ư?”

Thật ra Dịch Nhữ sợ lạnh, thứ trong lồng ngực cô rất ấm áp, cô không muốn di chuyển. Nhưng trong thời gian này, đa phần cô chỉ ở trong phòng, luận văn tốt nghiệp trong kỳ nghỉ hè đã được hoàn thành dưới sự “thúc giục” của Hạ Cảnh Chiêu, trong thời gian còn lại, cô không biết nên làm gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận