Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thế là cô ngoan ngoãn cọ cọ trong lòng Hạ Cảnh Chiêu, ra vẻ lưu luyến rồi nói: được.

Hạ Cảnh Chiêu nắm tay Dịch Nhữ, dắt cô đi dạo trong vườn hoa.

Hai tháng trước, sợi xích trên chân cô đã được cởi bỏ, chỉ là chiếc vòng chân chỉ có thể mở được bằng dấu vân tay thì vẫn còn đó, trong này có định vị.

Lần đầu tiên cởi xích ra, Hạ Cảnh Chiêu đã dẫn cô ra ngoài một chuyến, lúc này cô mới ý thức được chuyện lúc trước mình tấn công anh bằng vòi sen là chuyện ấu trĩ biết chừng nào, dù cô có thể cởi bỏ sợi xích rồi đi cũng không thể đột phá an ninh chặt chẽ ở đây được.

Ngay cả lối ra của biệt thự cũng có máy quét đồng tử.

Nếu Hạ Cảnh Chiêu không muốn thả cô ra ngoài, cô thực sự có thể bị nhốt đến chết.

Nhưng hôm nay, bắt đầu từ ý thức, bây giờ Dịch Nhữ đã hoàn toàn quen với tính chiếm hữu kinh khủng của Hạ Cảnh Chiêu rồi.

Chỉ cần cô không đụng tới ranh giới Hạ Cảnh Chiêu cho cô – cánh cửa biệt thự, cô không muốn chạy thì gần như là cô được tự do trong không gian này, gần như là muốn làm gì cũng được.

Tất nhiên ngoại lệ là khi xuất hiện trên giường Hạ Cảnh Chiêu.

Cơ thể Dịch Nhữ mềm nhũn như nước, trên người đầy dấu hôn xanh tím, mũi chân tê tái chà xát vào tấm ga trải giường khiến nó nhăn nhúm.

Tấm ga ướt sũng, chẳng biết là vì tinh dịch hay vì chất lỏng không tên, Dịch Nhữ xấu hổ rúc chân tránh né, cứ tưởng đã xong. Hạ Cảnh Chiêu nhẹ hàng túm cổ chân cô, kéo cô trở về chỗ cũ, đầu lưỡi ẩm ướt liếm nhẹ vành tai cô, dễ dàng khiến người trong ngực anh rùng mình.

Anh khàn khàn nói, “A Nhữ mau mệt như thế, em yếu ớt không chịu được chuyện này quá đấy.”

“Em không chịu được.” Móng tay của Dịch Nhữ như móng vuốt mèo cào lên ngực và sau lưng Hạ Cảnh Chiêu, hai mắt khép hờ mông lung mơ màng, “Anh đừng tới đây…”

Chỉ có tiếng cười khẽ đáp lại cô cùng với vô số cao trào sau nửa đêm.

Còn nửa tháng nữa mới tới hôn lễ.

Dịch Nhữ rúc trong sofa phòng khách chơi đùa với mèo, hỏi Hạ Cảnh Chiêu là anh mời ai tới dự hôn lễ, “Anh chưa từng kể về về người nhà của anh cho em biết, tới bây giờ em còn chưa gặp được bọn họ.”

Thật ra Dịch Nhữ cũng chưa từng kể cho Hạ Cảnh Chiêu nghe về chuyện gia đình của mình, nhưng vì cô không còn người thân nên cô cảm thấy không còn gì để nói.

Hạ Cảnh Chiêu đang gõ máy tính, chợt khựng lại.

“Em đang lo lắng cho hôn lễ à?” Hạ Cảnh Chiêu xoa nhẹ lên tóc Dịch Nhữ, dịu dàng nói, “Em cứ yên tâm, anh mời các bậc cha chú và giáo sư tới làm chứng cho hôn nhân của chúng ta.”

Mấy hôm sau, cả căn biệt thự trở nên náo nhiệt.

Đầu tiên, một cô gái trẻ trung xinh đẹp tới đây, mắt to, đường nét gương mặt có phần là lạ như con lai, nhưng trông cũng khá quen.

“Chào chị, em là Phương Lê, lúc trước chúng ta đã gặp nhau rồi đấy, khi đó em cò đóng vai bạn gái của anh Cảnh Chiêu nữa.”

Cô gái này thử áo cưới giúp Dịch Nhữ, trong quá trình này, hai người làm quen với nhau thật nhanh, Dịch Nhữ mới biết hóa ra đây là em gái họ của Hạ Cảnh Chiêu.

Khi Phương Lê bật cười, có lúm đồng tiền ở hai má, “Chị đừng lo, em thích kiểu em trai cơ, còn lâu cái tên kiêu căng xấu tính kia mới nằm trong phạm vi ông xã lý tưởng của em.”

Nhờ có Phương Lê nên Dịch Nhữ có thể thường xuyên ra ngoài với cô ta. Ban đầu Hạ Cảnh Chiêu không đồng ý, may mà Phương Lê dùng nhiều cách cầu xin, còn mắng anh “anh đối xử tệ với chị dâu quá, không biết chị dâu thích anh ở chỗ nào”.

Thế là Dịch Nhữ được quyền ra ngoài với Phương Lê.

Bình luận (0)

Để lại bình luận