Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con sẽ tự giải quyết.”

Trong ngày tổ chức hôn lễ, Dịch Nhữ sợ lạnh nên hôn lễ được tổ chức ở Hải Nam, tại một địa điểm bí mật.

Không có bao nhiêu người tham gia hôn lễ, nhưng Dịch Nhữ không quen biết ai, có lẽ bọn họ đều là người bên phía Hạ Cảnh Chiêu, nhưng nghi thức vẫn được tổ chức long trọng.

Dịch Nhữ mặc áo cưới quý giá, được đỡ lên thảm đỏ, chiếc vòng tay bạc trên mắt cá chân phát ra âm thanh nho nhỏ nhưng lại bị tiếng nhạc lấn át.

Mỗi bước cô đi rất chậm chạp, sau một đoạn đường dài, cuối cùng cô cũng đi tới chỗ Hạ Cảnh Chiêu.

MC nói, “Mời tân lang đeo nhẫn cho tân giai nhân .”

Dịch Nhữ vươn ngón tay thon dài ra, Hạ Cảnh Chiêu đeo nhẫn lên ngón áp út của cô một cách dịu dàng thành kính.

“Em đồng ý với anh là đừng bao giờ tháo nó xuống, được không?”

Giọng nói của anh dịu dàng và ôn hòa không thể tả được, sau khi nói xong, anh nâng cổ tay Dịch Nhữ lên như đang nâng thứ quý giá nào đó, hôn lên ngón tay đeo nhẫn của cô, tiếng hoan hô vang lên dưới sân khấu.

Dịch Nhữ kinh ngạc gật đầu, cổ thở hổn hển.

“Tiếp theo, mời tân giai nhân trao nhẫn cho tân lang.”

Cô lấy nhẫn ra, khi cô đeo nhẫn vào ngón tay Hạ Cảnh Chiêu, lòng cô mặc niệm: một, hai, ba!

Kim đồng hồ dừng ở mười hai giờ, một chiếc ô tô lập tức lao tới, hôn lễ được tổ chức ở ngoài trời, chiếc xe kia tăng tốc phá hỏng cả hiện trường hôn lễ, còn bốc khói mù mịt.

Có người gào to ngay tức khắc, “Cháy rồi! Báo cảnh sát! Báo cảnh sát!”

Sắc mặt Hạ Cảnh Chiêu chùng xuống, anh túm lấy Dịch Nhữ muốn bảo vệ cô, không ngờ Dịch Nhữ lại cắn mạnh lên cổ tay Hạ Cảnh Chiêu, để lại một vết máu, anh kêu lên.

Dịch Nhữ chỉ chần chừ trong chốc lát là hất tay anh ra mà không hề lưu luyến, lấy thiết bị sốc điện siêu nhỏ giấu trong tay áo ra ấn lên cổ Hạ Cảnh Chiêu. Cơ thể Hạ Cảnh Chiêu run lên trong nháy mắt, anh quỳ một gối xuống sân khấu, chiếc nhẫn mà Dịch Nhữ cầm cũng rơi xuống thảm đỏ.

Dịch Nhữ không nhìn anh lần nào đã chạy về phía bên cạnh.

Lúc này chiếc xe thứ hai xông tới, Dịch Nhữ vội vã leo lên xe, tài xế quay đầu xe cái vèo rồi chạy vụt đi.

Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, gần như là chuyện trong nháy mắt, sau khi “khách khứa” hoàn hồn, hiện trường đã khôi phục sự tĩnh lặng.

Quản gia vỗ tay, “khách khứa” làm theo lệnh đi nhận tiền diễn xuất.

Phương Lê rụng rời tay chân, đi tới cạnh Hạ Cảnh Chiêu đang gục xuống với vẻ u ám. Cô ta cẩn thận hỏi, “Anh, anh làm như thế có quá đáng không…”

Hạ Cảnh Chiêu nhìn chiếc nhẫn, giọng anh rất bình tĩnh.

“Vậy sao?”

Nhìn vẻ mặt của Hạ Cảnh Chiêu, Phương Lê hoảng sợ không nói gì.

Hiện trường được dọn dẹp rất nhanh.

Hạ Cảnh Chiêu xoa tay, nhìn lão quản gia bê cạnh, anh thản nhiên nói, “Cô ấy lên chiếc xe nào, bây giờ đã tới đâu rồi?”

Mồ hôi lạnh chảy ra từ thái dương của quản gia, ông ta sợ hãi.

“Cô Dịch không lên xe của phu nhân mà là xe của… Tạ Viễn Ninh.”

“Sao lại là anh?”

Sau khi thấy rõ người ngồi trên ghế lái, Dịch Nhữ kinh ngạc.

Người lái xe là Tạ Viễn Ninh, người bạn trai quen qua mạng mà cô chỉ mới gặp một lần, cũng là nạn nhân thứ hai sau cuộc chia tay chớp nhoáng của cô.

“Lát nữa tôi sẽ giải thích với em sau, bây giờ có người đang đuổi theo chúng ta, vẫn chưa an toàn.” Tạ Viễn Ninh mặc áo khoác đen, nghiêm túc giải thích.

Dịch Nhữ vẫn còn chưa hoàn hồn từ cảm giác căng thẳng sau khi sống sót thoát khỏi tai nạn, cô túm lấy chiếc váy cưới, rút ra khỏi chỗ ngồi rồi chỉnh lại.

Nhìn chiếc váy cưới trên người, bỗng nhiên Dịch Nhữ có cảm giác mình như đang âm mưu chạy trốn khỏi lễ cưới với Tạ Viễn Ninh, nếu Hạ Cảnh Chiêu thấy cảnh này thì… Dịch Nhữ rùng mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận