Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Gần như là ngày nào tôi cũng nhìn cô bé đó bán hoa, còn nói ông nội giúp đỡ, ngày nào cũng mua một cành. Sau đó bọn tôi dọn nhà đi, trước khi đi tôi tới tìm cô bé đó để mua một cành hoa, cô bé nói chỉ còn dư một đóa, bèn tặng cho tôi.”

Ánh sáng chợt lóe lên trong mắt Dịch Nhữ, “Hóa ra đó là anh à?”

Tạ Viễn Ninh mỉm cười gật đầu, “Nhà họ Tạ từng làm việc cho nhà họ Phương, sau đó khi Hạ Cảnh Chiêu gửi ảnh của em cho tôi, chỉ cần nhìn là tôi nhận ra em ngay. Nhưng khi đó tôi không biết Hạ Cảnh Chiêu định làm gì với em, cũng không biết quan hệ giữa hai người, nếu không, tôi đã nói sự thật cho em từ trước.”

Nghe tới cái tên đã lâu rồi không nghe kia, ánh sáng trong mắt Dịch Nhữ lại tắt đi

Cô mỉm cười, “Cảm ơn anh Viễn Ninh, anh giúp tôi nhiều như thế, tôi cảm ơn anh nhiều lắm.”

Tạ Viễn Ninh nhẹ nhàng nói, “Tiểu Dịch, tôi chỉ hy vọng em có thể hiểu được lòng tôi.”

Dịch Nhữ cụp mắt.

“Không sao, tôi không có ý ép em, tôi biết em còn chưa nguôi ngoai được, tôi chỉ muốn ở cạnh em.”

Dịch Nhữ im lặng trong chốc lát.

Cô nghĩ ngợi rồi mỉm cười dịu dàng, “Ngày mai là giao thừa, anh Viễn Ninh tới nhà tôi ăn cơm đi.”

Tạ Viễn Ninh giật mình thất thần, lập tức vui vẻ đồng ý.

Đêm 30 Tết.

Dịch Nhữ mua một con cá, lúc trước khi còn ở Trung Quốc, cô thường hay ăn cá với cô của mình, cô còn mua nhiều đồ ăn, không chỉ đủ cho hai người ăn mà số cò lại còn có thể đóng gói.

Từ nhỏ, Dịch Nhữ đã luyện tập nấu ăn nên cô nấu rất ngon, cô bưng thức ăn lên bàn, còn hầm một nồi ngân nhĩ.

Khi đi ngang qua thùng rác, cô liếc nhìn những vảy cá rơi trên mặt đất, khi quét dọn, bỗng nhiên cô nhớ tới con mèo của Hạ Cảnh Chiêu.

“Sùng sục…”

Hơi nước trong nồi đẩy nắp nồi lên, Dịch Nhữ quen tay vặn nhỏ lửa, nếm thử rồi bỏ táo đỏ vào.

Cô nghĩ ngợi rồi gọi điện thoại cho Tạ Viễn Ninh.

Lúc này, có tiếng cửa đóng cửa, trái tim của Dịch Nhữ vô thức căng thẳng, cô nhớ ra mình đã đưa chìa khóa cho Tạ Viễn Ninh rồi.

“Anh làm việc xong rồi sao?” Cô nhìn vào nồi, mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từng nồi nước sôi.

Tiếng bước chân nặng nề nện xuống mặt đất vang lên ở sau lưng Dịch Nhữ, cửa bị đóng lại một cách bạo lực.Dịch Nhữ cứng đờ, sau đó, cô nghe được một giọng nói lạnh lùng trầm thấp quen thuộc mà đã lâu rồi cô chưa nghe.

“Em nấu cơm cho ai đấy?”

Lạnh lẽo thấu xương.

Chỉ thoáng cái là máu huyết như bị rút cạn, Dịch Nhữ đứng cứng đờ tại chỗ. Cô hoảng hốt nhìn Hạ Cảnh Chiêu đang tới gần mình, cái thìa trong tay cô rơi xuống bát.

Có lẽ là ảo giác, chẳng biết tại sao cô lại thấy anh hốc hác hơn nhiều, chỉ là gương mặt đầy mây đen kia khiến anh trông u ám hơn gấp mười lần lúc trước.

Mãi cho tới khi Hạ Cảnh Chiêu tới gần Dịch Nhữ, cô mới giật mình hoàn hồn. Cô lùi ra sau, nhìn chăm chú vào Hạ Cảnh Chiêu với vẻ đề phòng, lạnh lùng nói, “Sao anh lại tìm tới đây? Anh đi ra ngoài đi… anh làm gì Tạ Viễn Ninh rồi?”

Giọng nói run rẩy của Dịch Nhữ tạo cảm giác là cô đang cậy mạnh, cô vừa lùi về sau vừa nhanh chóng rút con dao gọt hoa quả trong rổ trái cây sau lưng ra.

Động tác nhỏ này không tránh được tầm mắt của Hạ Cảnh Chiêu, cũng khiến anh tức giận. Anh giận quá mà cười, hàng mi lạnh lùng khẽ nhướng lên, “Hai người sống chung với nhau à?”

Hạ Cảnh Chiêu không nói gì vô ích, anh xông tới trước mặt Dịch Nhữ, tóc gáy của Dịch Nhữ dựng thẳng lên, cô hoảng hốt vung dao về phía Hạ Cảnh Chiêu.

“Anh đừng tới đây!” Dịch Nhữ liên tục huơ dao, “…Anh nghĩ là ai cũng xấu xa như mình, chỉ nghĩ tới chuyện này sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận