Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng, vẻ mặt của Hạ Cảnh Chiêu hơi thay đổi, nhưng vẫn âm u cùng cực vì động tác của Dịch Nhữ. Anh cười lạnh túm lấy cổ tay cầm dao của Dịch Nhữ, kéo con dao về phía lồng ngực mình.

Tiếng lưỡi dao đâm thủng lớp vải áo, đâm vào da vang lên, có máu chảy ra.

Dịch Nhữ lập tức hoảng sợ kêu rên như muốn rút ra, nhưng Hạ Cảnh Chiêu vẫn kiểm soát cổ tay của cô, giữ mũi dao đâm vào lồng ngực mình nửa tấc, tay kia thì nắm lấy cổ tay cầm dao của cô, khiến cô không có cơ hội buông ra.

“Em đâm vào đi, chẳng phải em muốn giết anh hả?”

Dịch Nhữ kêu thét, cô trợn mắt lên, sắc mặt tái mét, “Buông ra, anh điên rồi Hạ Cảnh Chiêu, buông ra…”

Lúc ày Hạ Cảnh Chiêu mới buông tay ra, anh nắm cổ tay cô rồi nhìn ngón tay cô, lạnh lùng hỏi, “Nhẫn đâu?”

“Ném rồi.” Hai mắt Dịch Nhữ đỏ bừng, cô khẽ nói, “Chắc không phải anh cho rằng anh hốt em, ép buộc em, lừa em mà em còn thật lòng muốn kết hôn với anh chứ?”

Hạ Cảnh Chiêu nhíu mày, anh cắn răng không nói gì thêm, chỉ cất cao giọng ra lệnh, “Vào đi.”

Có tiếng mở cửa vang lên, một đám người túm lấy Tạ Viễn Ninh, kéo anh ta vào. Trên trán, bụng và tay của Tạ Viễn Ninh đầy vết máu, hai mắt bị bịt kín, tay bị cột ra sau, nếu không phải lồng ngực của anh ta vẫn còn phập phồng yếu ớt, không thể tin là anh ta vẫn còn sống.

Sau khi đám người này ném Tạ Viễn Ninh xuống ghế, bọn họ xoay người đưa lưng về phía Hạ Cảnh Chiêu và Dịch Nhữ. Dịch Nhữ nhìn cảnh tượng máu me này, cô vừa sợ vừa giận, “Hạ Cảnh Chiêu, giết người là phạm pháp… anh làm gì anh ấy rồi?”

Hạ Cảnh Chiêu không trả lời cô, anh chỉ nhìn khắp nhà, bỗng nhiên anh nhìn lên bàn cơm. Hạ Cảnh Chiêu túm lấy khăn trải bàn, những món ăn được nấu tỉ mỉ cẩn thận lập tức bị hất rơi xuống đất, văng tug tóe, Dịch Nhữ bị bóp cổ đè lên bàn cơm.

“A!”

“Em quan tâm tới anh ta như vậy sao?”

Hạ Cảnh Chiêu cúi người hạ giọng bên tai cô, “Ban đầu chỉ cần em không tháo nhẫn xuống thì anh vẫn sẽ không màng tới những chuyện trước đó, vẫn sẽ đối xử dịu dàng với em.”

Sau đó, anh siết chặt tay, Dịch Nhữ cảm thấy ngột ngạt khó thở ngay tức thì, cô phẫn nộ cố hết sức giãy giụa, nhưng Hạ Cảnh Chiêu ở phía trên như một con thú hoang điên cuồng giữ chặt lấy cô. Cô vung tay cào lên cánh tay Hạ Cảnh Chiêu, để lại những vết cào đỏ thẫm nhưng không tài nào thoát được.

Hô hấp bị chặn lại, tầm mắt bắt đầu mơ hồ, trong cảm giác nghèn nghẹn dồn dập, bàn tay giãy giụa trên không trung từ từ hạ xuống, nước bọt chảy ra từ đôi môi đỏ của Dịch Nhữ, chảy dọc theo xương hàm, nhỏ giọt trên bàn cơm.

Hạ Cảnh Chiêu cắn lên môi cô, vươn đầu lưỡi vào trong, Dịch Nhữ nếm được mùi máu tươi. Sau đó quần áo cô bị xé toạc.

Một giọng nói lạnh lùng chầm chậm vang lên, “Nhưng anh dạy mãi mà em không sửa, em liên tục chạm vào giới hạn của anh, anh sẽ không cho em cơ hội nào nữa.”

Cổ của Dịch Nhữ được thả tự do, cô lập tức sặc sụa thở dốc, khi tầm mắt dần rõ ràng, cô thấy được Hạ Cảnh Chiêu đang sờ xuống quần cô, quần dài và quần lót bị kéo xuống.

Dịch Nhữ hoảng sợ rên rỉ, phần thân dưới trần trụi của cô lộ ra trước mặt mọi người trong phòng. Cảm giác khó thở khiến cô không có sức chống trả, cô run rẩy giơ tay lên túm lấy cánh tay Hạ Cảnh Chiêu, yếu ớt như mèo cào.

Dịch Nhữ khàn khàn, “Đừng… làm ở đây.”

Hạ Cảnh Chiêu nhấc đùi cô lên, trong đôi mắt lạnh lùng cùng cực kia là dục vọng bùng cháy, “Nếu anh ta thích em đến thế thì để anh ta nghe đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận