Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nhét ngón tay vào miệng cô, sau khi lôi kéo đâm chọc vài cái, bèn đút vào hoa huyệt đang khép chặt của Dịch Nhữ. Hoa huyệt nửa tháng không bị cắm vào nên khép rất chặt, hai ngón tay đột nhiên đút vàng, mở rộng ra một cách thô bạo, chẳng bao lâu sau, có tiếng nước và tiếng thân thể va chạm vang lê.

Hạ Cảnh Chiêu biết rõ những điểm nhạy cảm của cô, Dịch Nhữ suýt thì rên lên thành tiếng nhưng vì nhớ trong phòng vẫn còn những người khác nên cô vẫn cắm răng, chỉ là tiếng động khi va chạm vẫn rất lớn, không cần đoán cũng biết bọn họ đang làm gì.

Hạ Cảnh Chiêu cởi áo, , máu đã đông lại trên bộ ngực rộng lớn rắn chắc của anh.

Ánh mắt anh nóng cháy như rượu mạnh, một tay anh cởi dây thắt lưng ra, dương vật đầy gân xanh cắm thẳng vào trong huyệt.

Tiếc là vì lâu quá chưa vào nên dương vật chỉ nhét được một nửa vào khe hẹp, vẫn còn một phần kẹt ở bên ngoài. Dịch Nhữ đau đến nỗi run rẩy, không được bôi trơn đầy đủ, cô luôn cắn môi nhắm chặt mắt.

Hạ Cảnh Chiêu rất kiên nhẫn, gậy thịt chầm chậm đi vào, sau một lát, anh nắm chân Dịch Nhữ gác lên vai mình, nâng eo Dịch Nhữ lên không trung, cuối cùng cũng đút dương vật thô to vào trong.

“Ưm!”

Mục đích của Hạ Cảnh Chiêu là muốn cô rên thành tiếng, nếu tiếng rên đầu tiên đã vang lên thì chắc chắn Hạ Cảnh Chiêu sẽ không cho cô nhịn nữa, lần nào anh cũng cắm thật mạnh vào nơi sâu nhất.

Anh vừa nắn bóp đầu vú của Dịch Nhữ khiến cô run lên, kiểm tra xem trên này có dấu vết của ai để lại hay không, vừa ra sức nhấp eo, ép Dịch Nhữ bật thốt những tiếng rên rỉ mê hồn.

Ở bên phía Tạ Viễn Ninh, thỉnh thoảng sẽ có tiếng gầm nhẹ từ cổ họng vang lên, Dịch Nhữ xấu hổ cắn răng, nhưng vẫn không kìm nén được tiếng kêu cao vút trong những giây phút sau cùng.

Chỉ cần cô giãy giụa thì Hạ Cảnh Chiêu sẽ bóp cổ cô, ngăn chặn tất cả phản kháng. Trong một lúc, không ai nói gì, trong phòng chỉ có hơi thở tình ái trong im lặng. Cuối cùng Dịch Nhữ không nhịn được nữa, cô mắng to, giọng cô như tan vỡ.

“Hạ Cảnh Chiêu… đồ vô sỉ… đồ biến thái… anh cút, cút đi… ư a…”

Đáp lại lời mắng của cô là những đòn va chạm càng kịch liệt.

Sau đó Dịch Nhữ bị ép kêu rên thêm vài tiếng, eo cô bị bóp chặt, xoay người lại, đầu vú mềm mại như kẹo ngọt dán chặt xuống bàn cơm, Dịch Nhữ bật khóc.

“Cút?”

“Anh là chồng của em.”

Giọng nói của Hạ Cảnh Chiêu cực kỳ dịu dàng, “Hôm nay là ngày giao thừa, tất nhiên là anh phải tới đón em về nhà.”

Anh bóp lấy cằm Dịch Nhữ, nghiêng đầu hôn cô, đồng thời rót tinh dịch nóng rực vào hoa huyệt của cô.

Sau một lúc lâu sau.

Dịch Nhữ nằm trên bàn ăn như một con búp bê giẻ rách, như bị chủ nhân ác ý làm hỏng. Gần như là trên người cô không có chỗ nào lành lặn, những dấu hôn và dấu vết tình dục xanh tím ở khắp da thịt.

Cô nằm nghiêng, hai chân không thể khép lại, chất dịch ô uế chảy dọc từ khe hở sưng đỏ xuống đùi, đọng thành một bãi chất lỏng. Cô há miệg ra, nước miếng liên tục chảy xuống, hai mắt mở to thất thần, thân thể còn đang run rẩy kịch liệt.

Cô giữ tư thế này trong một thời gian dài, như một con búp bê mất thần trí, cho tới khi tiếng bước chân vang lên, đồng tử cô run rẩy, cô co giật dữ dội hơn.

Trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.

Tất cả những tiếng động và hành động đều là của Hạ Cảnh Chiêu, khiến lòng Dịch Nhữ run lẩy bẩy suy sụp. Hạ Cảnh Chiêu đi tới cạnh Dịch Nhữ, lấy ra một chiếc chai rất nhỏ màu nâu.

Anh vuốt ve khóe mắt ướt át của Dịch Nhữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận