Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vợ yêu tân hôn của anh có sức hấp dẫn đáng sợ thật.” Hạ Cảnh Chiêu gằn từng chữ, “Nhất là đôi mắt mê hồn này. Nếu nó không còn nhìn ai nữa thì tốt quá.”

Hạ Cảnh Chiêu mở nắp chai ra.

“Đây là thuốc được nghiên cứu cho riêng em, nhỏ vào không đau chút nào, em cũng không nhìn thấy nữa.”

Thật ra không phải thế, thuốc chỉ có tác dụng trong ba tháng, nhưng anh muốn hủy diệt hy vọng của Dịch Nhữ hoàn toàn.

Nước thuốc lơ lửng phía trên mắt Dịch Nhữ, cô nhắm chặt mắt, nhưng ngón tay thon dài của anh có thể vạch mí mắt cô ra một cách dễ dàng. Dịch Nhữ nhìn thấy gương mặt tuấn tú và đôi mắt lạnh lùng hẹp dài kia.

Dịch Nhữ hoảng sợ, cô khàn khàn cầu xin, “Đừng… đừng… em sợ…”

Nước thuốc nhỏ xuống mắt cô.

Trước khi Dịch Nhữ tuyệt vọng chìm trong bóng tối, thứ cuối cùng cô nhìn thấy chính là nụ cười lạnh lùng dịu dàng đan xen của Hạ Cảnh Chiêu.

Dịch Nhữ mở mắt ra, chỉ có màu đen vô tận. Có lẽ trời sẽ không bao giờ sáng lên nữa, cô nặng nề nhắm mắt lại, nằm trên giường định tiếp tục ngủ. Một giọng nói trầm thấp gợi cảm, chậm rãi ôn hòa vang lên bên tai cô, “Em dậy rồi à?”

Hạ Cảnh Chiêu nhẹ nhàng vén tóc ở thái dương Dịch Nhữ, hàng mi cô run lên, cô không nhúc nhích cũng không trả lời anh, sau đó, eo cô bị ôm lấy, cô bị kéo vào lồng ngực ấm nóng.

Dịch Nhữ vô thức mở mắt ra nhưng cô không nhìn thấy gì… không nhìn thấy gì nữa…

Không phải là một màu đen kịt mà là một vực sâu đen kịt bị bao phủ bởi sương mù, không nhìn thấy được bờ, như thể sẽ có một con quái vật nào đó sẽ lao ra khỏi đó bất cứ lúc nào, xé xác cô ra từng mảnh.

Dịch Nhữ lại nhớ đến cái đêm lạnh lẽo thấu xương, không ai nói chuyện với cô kia, chỉ có màn đêm lạnh lẽo làm bạn bên mình. Lúc này, bàn tay ở phía sau lưng càng ôm chặt lấy cô, nhiệt độ cơ thể nóng rực khiến cô hoàn .

Hơi thở nóng hổi của Hạ Cảnh Chiêu phả tới gần cô, anh hôn lên gáy Dịch Nhữ, lưu luyến tiếc nuối, “A Nhữ, sau này em đừng rời khỏi anh nữa nhé.”

Dịch Nhữ cố sức làm quen với nỗi sợ hãi trong bóng đêm, cô không nói cho Hạ Cảnh Chiêu biết chuyện mình sợ bóng tối, có nói cũng không thể thay đổi sự thật.

Dường như Hạ Cảnh Chiêu rất sợ cô trốn thoát, Dịch Nhữ đã không còn nhìn thấy gì nhưng anh vẫn đeo xích vào chân cô, tính chiếm hữu kiểm soát của anh đã đạt tới mức độ biến thái, có thể nói bằng sự điên cuồng.

Dịch Nhữ cảm thấy không cần phải làm gì, bây giờ cô không nhìn thấy, cho dù anh không trói thì cô có thể trốn đi đâu được.

Dịch Nhữ càng lúc càng im lặng, Hạ Cảnh Chiêu lại đối xử rất tốt với cô, anh như không có chuyện gì xảy ra, anh đích thân ôm Dịch Nhữ thay quần áo, tắm rửa và ăn uống.

Nhưng “tốt” chỉ là bề ngoài.

Dịch Nhữ bị anh ôm tới chỗ bồn rửa mặt, anh lấy kem đánh răng, dịu dàng nhét bà chải vào miệng để chải răng cho cô. Hạ Cảnh Chiêu nhẹ nhàng bóp lấy cằm nhưng không cho cô kháng cự, nhưng không chỉ có bàn chải mà còn có ngón tay bôi bọt kem vào miệng cô.

Dịch Nhữ không cần đi ra đường nên Hạ Cảnh Chiêu chỉ cho cô mặc một chiếc váy bông, bên trong trống trơn không có đồ lót, việc này tiện cho chuyện kai, cho nên bất kỳ lúc nào Dịch Nhữ cũng có thể bị đẩy ra làm tìh.

Ví dụ như bây giờ, Hạ Cảnh Chiêu khẽ siết lấy vai Dịch Nhữ, Dịch Nhữ cúi đầu hít một hơi, nửa người trên bị đè lên tường gần bồn rửa mặt. Hạ Cảnh Chiêu nhấc váy cô lên, chỉ thò ngón tay làm dạo đầu qua loa là đã cắm vào hoa huyệt, bắt đầu di chuyển.

Bình luận (0)

Để lại bình luận