Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc dù nói như thế nhưng thật ra điều này sẽ không xảy ra. Chỉ cần sức cắn của mấy con sói này vượt ra chỉ số nhất định, chúng sẽ bị điện giật tới mức ngất đi, nhưng anh muốn dọa cô để cô ngoan ngoãn nghe lời mình nên mới nói như thế.

Nếu dịu dàng không có tác dụng, anh muốn phá hủy cô bằng nỗi sợ.

Không ngoài dự đoán trò chơi săn mồi mèo vờn chuột này kết thúc với tiếng cầu xin và tiếng khóc thảm thiết của Dịch Nhữ.

Con thú dữ đã rời khỏi đài, chỉ còn Dịch Nhữ nằm đó ôm chân, cơ thể ướt sũng, nước mắt giàn giụa, cô vùi đầu vào đầu gối, thở hồng hộc dồn dập, run bần bật không ngừng.

Hạ Cảnh Chiêu đi tới trước mặt cô, vuốt ve mái tóc lộn xộn của cô, anh nói, “Em sẽ ngoan ngoãn đúng không? Sẽ nghe lời anh đúng không?”

Dịch Nhữ nghẹn ngào kịch liệt, cô gật đầu liên tục, túm chặt lấy quần áo anh, sau khi chạm vào làn da ấm áp của anh, cô như đứa bé bị đánh rồi được tha thứ, sốt ruột muốn được an ủi. Nhưng cô khóc lóc nức nở nên không nói nên lời.

Hạ Cảnh Chiêu hất tay cô ra, lùi ra xa, anh không cho cô được toại nguyện, “Nhưng anh đã hỏi nhiều lần rồi, không có lần nào A Nhữ làm được.”

Ấm áp rời xa, Dịch Nhữ lại kinh sợ lần nữa, ánh mắt trống rỗng trợn to như thấy được ma quỷ, cô bắt đầu thở đứt quãng, dồn hết sức nói, “Em sẽ… sẽ nghe lời… sẽ nghe lời… hu hu… em nghe lời mà…”

“Thật sao? Được rồi, qua đây anh ôm em.”

Hạ Cảnh Chiêu không túm chặt lấy Dịch Nhữ nữa, Dịch Nhữ lập tức cố hết sức chui vào lòng anh như người đuối nước bắt được cọng rơm cứu mạng. Đó là kẻ chủ mưu tàn ác nhưng cũng là sự ấm áp duy nhất của cô.

Bàn tay ấm nóng rộng lớn của Hạ Cảnh Chiêu chạm vào đỉnh đầu và bờ lưng của Dịch Nhữ, trong giọng nói của anh như có tình yêu và sự dịu dàng tha thiết, cùng với lời xin lỗi, “Xin lỗi em, anh cũng không muốn thế, chỉ là anh không kiểm soát được bản thân, anh muốn A Nhữ không bao giờ rời khỏi anh.”

Dịch Nhữ run rẩy bật khóc trong im lặng, cô mất kiểm soát, vùi đầu vào lồng ngực Hạ Cảnh Chiêu, bấu chặt lấy cơ thể anh.

“A Nhữ, mẹ rất hối hận vì đã sinh ra con, mẹ xin lỗi con.”

Dịch Nhữ nằm mơ, trog mơ, người phụ nữ dịu dàng đã ôm lấy cô không biết bao nhiêu lần cứ liên tục xin lỗi cô với gương mặt giàn giụa nước mắt, vuốt ve gò má cô, xúc cảm rất chân thật.

Dịch Nhữ run rẩy nhưng cô không thể kìm được, cô không muốn rời xa vòng tay ấm áp của mẹ nhưng cô còn chưa kịp ôm ngược lại thì những câu nói êm đềm kia lại biến thành lời mắng nhiếc cay độc:

“Tất cả là tại người cha rác rưởi của con, là tên vô dụng không ra gì… nếu cứ thế thì tương lai của con cũng bị phá hỏng… đúng rồi, A Nhữ học tập cho giỏi, con gái phải học cho giỏi thì mới có thể thay đổi tình hình hiện tại… con có nghe không, nghe không, trả lời mẹ đi, con phải học đại học… ngày mai mẹ sẽ dẫn con đi học, con không thể như mẹ được, không thể, không thể… phải rồi, con còn có tương lai tốt đẹp…”

Nghe thấy những lời quá quen thuộc này, Dịch Nhữ khẽ gọi mẹ, bắt đầu lùi về sau theo phản xạ có điều kiện. Người phụ nữ kia phát hiện cô làm như thế, bà lập tức túm lấy hai tay cô, trợn mắt nhìn cô, trong hốc mắt đỏ bừng là nước mắt rưng rưng.

“Tại sao con lại trốn tránh? Con cũng thấy mẹ giống một người đàn bà điên đúng không? Sau này mẹ sẽ không mắng con nữa, con đừng sợ… nào, con đến đây cho mẹ ôm.”

“…Sao con lại nhìn mẹ bằng ánh mắt đó? Tất cả là do con, nếu không sinh ra con thì mẹ sẽ không bị con và cha con ép phát điên! Mẹ làm mọi thứ vì con mà! Cái thứ không biết nghe lời thì ai mà thương con chứ? Con muốn đi học sao? Đi học có ích gì? Con có thể thay đổi tình hình hiện giờ sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận