Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con là thứ vô dụng không ai cần… con khóc gì chứ? Con sắp thành cô nhi rồi…”

Dịch Nhữ chợt khó thở.

Cô như bị người ta bóp cổ, cô nghẹn ngào bừng tỉnh vì đau đớn không chịu nổi, bật dậy từ trên giường.

Mẹ cô từng được chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách ranh giới.

Lúc không bệnh, bà sẽ dịu dàng dạy học cho cô, nếu lên cơn bà sẽ gào thét vào mặt cô như bị tâm thần. Rồi lúc cha say rượu đi ngang qua, hầu hết là ông ta say khướt, không để ý tới bọn họ.

Ký ức này choáng ngợp khắp tuổi thơ của Dịch Nhữ, cho tới khi cô lên mười, cha mẹ cùng gặp tai nạn chết đi, Dịch Nhữ cầm tiền đền bù bảo hiểm tới nhà cô mình, đã lâu rồi cô không mơ thấy mẹ.

Nhưng từ khi không còn nhìn thấy gì, cô thường hay mơ thấy thi thể của người cô, thường hay nghe thấy giọng nói độc ác của mẹ vọng tới từ xa.

“Sao thế?”

Cơ thể trở nên nhẹ hẫng, sau lưng nóng lên, Dịch Nhữ rơi vào vòng tay ấm áp vững vàng, cô vẫn còn giữ tư thế ôm lấy bản thân.

Người Dịch Nhữ cứng đờ, lúc này cô mới nhớ ra đó Hạ Cảnh Chiêu, bèn thả lỏng.

Hạ Cảnh Chiêu không chờ cô trả lời đã xoay cô lại, nâng mặt cô lên như thể ép cô trả lời mình. Đôi mắt không có tiêu cự của Dịch Nhữ lại trở nên nhạt nhòa, cô nhớ ra kẻ đầu têu khiến mình không thể thấy đường, cơ thể căng thẳng, môi mím chặt.

Dịch Nhữ cụp mắt khẽ nói, “Mơ thấy ác mộng.”

Hạ Cảnh Chiêu cụp mắt nhìn Dịch Nhữ, ở khóe mắt vẫn còn vương giọt lệ ướt.

Anh nhớ tới hai chữ mà Dịch Nhữ vừa thốt ra khi mê sảng, khẽ nhíu mày.

“Cảnh Chiêu.”

Dịch Nhữ nhẹ nhàng gọi tên anh, cắt ngang suy nghĩ, của anh, cô chộp vào tay anh, cuối cùng vuốt xuống lòng bàn tay rồi nắm chặt lấy tay anh.

Cô nhếch môi mỉm cười mà không có cảm xúc gì, lại như đưa tình, “Em đói.”

Đồ ăn được bưng lên.

Dịch Nhữ chủ động choàng tay qua cổ Hạ Cảnh Chiêu sau lần thứ ba anh đút cho cô ăn và lau khóe môi cho cô.

“Chúng ta làm đi anh Cảnh Chiêu.”

Giọng điệu của Dịch Nhữ đều đều, đôi mắt trống rỗng không có tiêu cực khẽ chớp, nhịp thở hơi dồn dập như cảm thấy khát khao tình dục.

Môi cô cọ lên bên gáy Hạ Cảnh Chiêu, nhẹ nhàng bấu lấy sau gáy anh, “Miệng trên không đói, bên dưới mới đói.”

Hiếm khi Dịch Nhữ nói như thế, cũng không thể chủ động muốn làm tình, dù là bị “huấn luyện”, cô cũng chỉ là ỡm ờ đồng ý.

Vì thuốc mà anh dùng bắt đầu có hiệu lực à?

Không, loại thuốc đó rất mạnh, một khi thuốc có tác dụng, lửa dục vọng sẽ thiêu đốt người ta, cô không thể bình tĩnh giữ được lý trí.

Hạ Cảnh Chiêu nheo mắt.

Dịch Nhữ cắn lên vành tai anh, nhấc chân đổi tư thế ngồi trên đùi anh thành tư thế ngồi, khẽ thúc giục, “Mau lên.”

Có thể nói đây là một cuộc làm tình hài hòa nhất từ ​​​​trước đến nay.

Dịch Nhữ nũng nịu kêu rên, cô không còn kiềm chế tiếng rên rỉ của mình nữa, mỗi khi vật thô to bên dưới tạm dừng lại, Dịch Nhữ sẽ nhấc eo lên, ôm chặt cổ Hạ Cảnh Chiêu để có thể nuốt thứ kia vào sâu hơn.

Đa phần khi bọn họ làm tình đều chìm trong im lặng, chỉ có những lời đứt quãng trong tiếng thở hổn hển của Dịch Nhữ vang lên nửa chừng:

“Tại sao lúc trước phai chia tay chứ?”

Cô hỏi như thế, đổi lại là những đòn va chạm nặng nề hơn, Dịch Nhữ bị chịch tới mức không nói nên lời như những gì cô muốn, chịch từ dưới ghế lên bàn cơm, từ bàn cơm tới giường.

Dịch Nhữ nằm trên giường, cô không khép miệng lại được, nước bọt từ miệng chảy xuống bụng, được ôm vào phòng tắm trong bóng tối dày đặc.

Trong một lần ân ái mơ màng khác, Hạ Cảnh Chiêu nắm lấy cằm cô, trong bóng tối cô nghe anh nói, “Em ngoan ngoãn chút đi, chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ thêm một lần nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận