Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dịch Nhữ chỉ mỉm cười, nhưng không còn sức để nói chuyện, mãi đến khi cô bị Hạ Cảnh Chiêu giữ chặt trong lồng ngực mới hỏi:

“Em sẽ không bao giờ được quay về trường nữa đâu nhỉ?”

Hạ Cảnh Chiêu không đáp.

Dịch Nhữ, “Em không thể mang thai được, anh giữ em lại làm gì?”

“Bác sĩ nói không phải không có khả năng, không sinh con cũng chả sao.” Hạ Cảnh Chiêu siết chặt lấy eo Dịch Nhữ, “Em đừng hòng chạy.”

Tiếng hít thở bên tai trở nên nặng nề, sau một lúc lâu, Hạ Cảnh Chiêu mới nhẹ nhàng buông Dịch Nhữ ra, bước ra ngoài rồi đóng cửa lại, trong phòng yên ắng không có tiếng động.

Anh gọi điện thoại, “Điều tra một số thứ giúp tôi, trong vòng một tháng phải có, càng nhanh càng tốt…”

Trong phòng, Dịch Nhữ mở mắt ra, sau khi băn khoăn trong một tích tắc, cô lại nhắm mắt.

Không phải lúc nào cũng có mặt Hạ Cảnh Chiêu.

Chuyện này rất tốt.

Sau vài ngày, đứa bé được đưa về bên cạnh Dịch Nhữ, khi không có Hạ Cảnh Chiêu, đa số thời gian Dịch Nhữ đều nằm ngủ trên giường. Đến khi không ngủ được, cô mới ôm đưa bé đi qua đi lại trong phòng.

Cô rảnh rỗi không có gì làm, ngoài nghe nhạc và xem phim, thú vui duy nhất của cô là khám phá cách bố trí căn phòng.

Căn phòng này rất lớn, Dịch Nhữ đi chân trần, sợi xích trên chân kéo qua kéo lại rất lâu mà không hề bị vướng vào nhau, xem ra là đã được thiết kế tỉ mỉ. Đa số dụng cụ trong phòng đều được thiết kế đứng trên sàn theo mọi hướng, các góc cạnh được đánh bóng, mài nhẵn, còn được bọc mề.

Chẳng những cô không tìm thấy bất kỳ vật sắc nhọn nào còn không thể tìm được thứ gì đó nặng nề.

Hình như Dịch Nhữ đi tới chỗ ban công, căn biệt thự này rất lớn, có những nơi cô chưa từng tới. Những cơn gió đầu hạ ở bán cầu nam thổi vào, mang theo hương hoa ngào ngạt, Dịch Nhữ lập tức nhớ tới biển hoa rực rỡ.

Nhưng khi cô chỉ mới đặt tay lên tay vịn, sợi xích lập tức căng ra, chuông kêu leng keng.

Dịch Nhữ thử gọi ra ngoài ban công, “Có ai không?”

Khoảng mười giây sau, có người tới gần sau lưng Dịch Nhữ, Dịch Nhữ rất thính tai, cô biết đó không phải là Hạ Cảnh Chiêu.

Là nữ quản gia.

Cô ta đứng yên cạnh Dịch Nhữ, kính cẩn nói, “Cô Dịch, tối mai tổng giám đốc Hạ sẽ về đây, cô có cần tôi liên lạc với tổng giám đốc Hạ không?”

“Không cần.” Dịch Nhữ quay người về chỗ, nữ quản gia chỉ sẽ trả lời cô những câu mà Hạ Cảnh Chiêu muốn. Dịch Nhữ định hỏi ở phía dưới có hoa gì, cô muốn ra ngoài một chút, nghe thấy tiếng nói của nữ quản gia xong, cô không còn ý tưởng gì nữa.

Lúc đầu cô vẫn không bỏ cuộc, định nhờ nữ quản gia giúp đỡ mình nhưng chỉ vừa nói xong, cô ta đã cung kính nói, “Xin lỗi cô Dịch, tôi phải báo cáo chi tiết cho tổng giám đốc Hạ những gì cô vừa nói.”

Hôm đó Hạ Cảnh Chiêu về, đưa cô tới chỗ cô nhờ nữ quản gia giúp đỡ, dạy cho cô một bài học bi thảm bằng cú tát rồi đưa cô lên giường.

Nghĩ tới đây, lòng Dịch Nhữ lại uất ức.

Cô bình tĩnh quay về phòng, đóng cửa lại một cách thành thạo.

Đứa bé bị ném ra.

Vào đêm khuya, không, có lẽ không phải là đêm khuya, nhưng ngày nào cũng là màn đêm với Dịch Nhữ, Dịch Nhữ không biết bây giờ là mấy giờ, chuyện duy nhất cô có thể làm là chờ đợi.

Hôm nay Hạ Cảnh Chiêu không về.

Đúng, nhân lúc Hạ Cảnh Chiêu không về, Dịch Nhữ leo lên giường rúc vào chăn, nằm nghiêng qua một bên.

Cô cuộn người cong như con tôm, sợi xích quấn quanh mắt cá chân, sau đó cô gập chân ra sau, quấn quanh cổ, cuối cùng dùng góc chăn làm nút thắt cố định.

“Mày là một tên vô dụng, không ai cần mày…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận