Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Biến… thái…”

Dịch Nhữ nói xong, cô co quắp sau một trận cắm rút, lại bị giữ chặt, hai chân mở rộng trong bóng tối.

Dưới từng cú nhấp liên hồi trong bóng tối, đột nhiên một dòng nước chảy tí tách phá tan sự trói buộc của lý trí, tiếng nước vang lên rõ ràng, phun ra tung tóe.

Dương vật cắm trong cơ thể Dịch Nhữ không nhúc nhích, rõ ràng cô không nhìn thấy nhưng sau khi nghe thấy tiếng nước tí tách, cô vẫn giơ hai tay che mặt lại.

Cảm giác khi bị người ta nhìn chằm chằm lúc đi tiểu quá xấu hổ.

Hạ Cảnh Chiêu nhìn chăm chú vào dòng nước bắn ra cho tới khi nó ngừng lại, nếu có máy đo nhịp tim, chắc chắn nó sẽ phát hiện ra lúc tè ra, Dịch Nhữ mất kiểm soát đã cao trào.

Tất cả phản ứng đều do chính cô tạo ra, không thể từ chối được.

Điều này khiến người ta thấy sung sướng.

Hạ Cảnh Chiêu rút khăn giấy lau cho Dịch Nhữ, sau khi Dịch Nhữ ngừng lại, anh cởi còng tay của cô ra, dẫn cô tới phòng tắm.

Dịch Nhữ xụi lơ dựa vào bồn tắm, hai chân quấn băng vải vắt lên thành bồn.

Cuối cùng Hạ Cảnh Chiêu quyết định tha cho cô, anh cẩn thận chà lau thân thể cho cô.

Hai tay Dịch Nhữ bắt chéo trước ngực, đó là tư thế cuộn người đề phòng, Hạ Cảnh Chiêu không hề để ý tới chuyện này, anh nhìn chiếc nhẫn phản chiếu ánh sáng trên tay cô, vô thức dịu giọng:

“Ngày mai anh sẽ tính sổ chuyện hôn lễ và chiếc nhẫn trước đó với em.”

Dịch Nhữ nặng nề nhắm mắt lại, trên mặt lộ ra vẻ bình tĩnh như đang ngủ, cô ngoan ngoãn mặc cho anh muốn làm gì cũng được. Hạ Cảnh Chiêu nhìn cô mà ngây ra, nếu cô cứ ngoan ngoãn như thế thì tốt rồi.

Sau mười phút, Hạ Cảnh Chiêu ôm Dịch Nhữ lên giường, anh buột miệng hỏi, “Tại sao em đi với Tạ Viễn Ninh?”

Anh hạ giọng trầm thấp, giống như đang thì thào hơn là chờ một câu trả lời. Thật ra anh biêt rõ Dịch Nhữ và Tạ Viễn Ninh không làm gì với nhau. Lúc trước anh dám sai Tạ Viễn Ninh giả làm mình tới gặp Dịch Nhữ thì cũng có thừa sức kiểm soát Tạ Viễn Ninh, lỡ như bọn họ thật sự đã làm gì, anh sẽ khống chế mọi thứ trong phạm vi hợp lý.

Cho nên nói là hai người bọn họ cố ý hợp tác thoát khỏi anh, không bằng nói là anh cố ý dung túng cho bọn họ.

Còn việc tại sao phải chờ tới nửa tháng, một là anh điều tra sẽ mất một khoảng thời gian, hai là xem bọn họ có thể đi được bao xa. Trong một giây phút nào đó, anh nghĩ, nếu Dịch Nhữ thật sự có thể trốn đến một nơi mà anh không thể tìm thấy, thì anh thật sự nên thả cô ra.

Nhưng số phận cho bọn họ một cơ hội.

Còn chuyện rốt cuộc Dịch Nhữ có tình cảm với Tạ Viễn Ninh hay không, bọn họ tiến triển tới giai đoạn nào, chỉ cần anh phái người điều tra là có thể biết ngay.

Tạ Viễn Ninh không xứng làm đối thủ của anh.

Hơn nữa, Hạ Cảnh Chiêu chưa từng nghi ngờ vị trí của mình trong lòng Dịch Nhữ.

Tuy là thế nhưng cũng không ngăn cản được cơn ghen của anh.

Hạ Cảnh Chiêu nằm nghiêng bên cạnh Dịch Nhữ đang ngủ say, một tay anh chống đầu, bình tĩnh nhìn gương mặt chìm trong giấc mơ của cô.

Sau một lúc lâu, anh mới ngồi dậy đắp chăn cho Dịch Nhữ, tới phòng tắm giải quyết nửa người dưới còn cứng của mình.

Bỗng nhiên khi kéo chăn lên được một nửa, Hạ Cảnh Chiêu dừng lại.

Bóng đen nặng nề và đôi mắt u ám của anh che phủ bàn tay Dịch Nhữ. Dịch Nhữ đã ngủ say rồi, cơn đau nhói trên cổ tay khiến cô giật mình, cơ thể bị kéo lên khi người kia nắm lấy cổ tay cô.

Tóc bị túm lấy, da đầu bị kéo căng, Dịch Nhữ giữ tư thế trợn to đôi mắt thất thần, giọng nói nham hiểm vang lên trên cao, “Anh phát hiện hình như em cứ thích cố ý chọc giận anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận