Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau một lúc lâu, môi của bọn họ dán dính vào nhau, biến thành một nụ hôn có máu và tình dục.

Hạ Cảnh Chiêu lại tắm cho Dịch Nhữ lần nữa. Dịch Nhữ quá mệt, trước khi ngất đi, cô nghe anh nói, “Ngoài anh ra, không ai có thể tháo nó xuống.”

Môi anh chạm vào chiếc nhẫn.

“Chỉ cần tháo chiếc nhẫn xuống có nghĩa là huấn luyện bắt đầu, A Nhữ phải quỳ dưới đất gọi anh là chủ nhân.”

Lòng Dịch Nhữ rét buốt.

Cơ thể cô căng thẳng, cô che tai lại, nhắm mắt cuộn người. Sau đó bàn tay bị gỡ ra, cô rơi vào vòng tay ấm nóng, người kia giam cầm cô, hôn lên khóe mắt ẩm ướt của cô.

Anh nói, “Em đã đeo nhẫn rồi thì là người vợ trong lòng anh.”

Gió nổi lên.

Mùi hương hoa nồng nàn tỏa ra từ biển hoa, bay về phía người đang ngồi trên ghế hóng mát ở xa xa. Dịch Nhữ ngồi xếp bằng dựa vào người Hạ Cảnh Chiêu với vẻ mệt mỏi, nhìn như là cô đang ngủ.

Chỉ là thỉnh thoảng, ngón tay cô vuốt ve chú mèo ngoan ngoãn trong lòng.

Sau một lúc lâu, Hạ Cảnh Chiêu đặt chiếc laptop trên bắp đùi bắt chéo xuống, đưa cho người quản gia đứng cạnh. Anh nắm tay Dịch Nhữ, kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng cắn lên tai cô, “Để A Nhữ chờ lâu.”

Hàng mi của Dịch Nhữ run lên, cô không nói gì.

Sau đó, cơ thể của cô chợt nhẹ hẫng, anh bế cô lên, đi qua hành lang dài, đến chiếc giường quen thuộc.

Có tiếng quần áo sột soạt vang lên, Hạ Cảnh Chiêu cởi quần áo ra, chẳng bao lâu sau, chiếc váy ngủ duy nhất trên người Dịch Nhữ cũng bị lột xuống.

Hạ Cảnh Chiêu thành thạo tiến vào huyệt thịt nhiều nước ướt át kia, cả màn làm tình vô cùng hài hòa, hai người như một đôi tình nhân âu yếm, trìu mến yêu thương nhau, chất nhầy nhớp nháp dính đầy gốc dương vật, cơ thể Dịch Nhữ nhũn ra thật nhanh, kêu rên từng tiếng.

Dịch Nhữ không có khái niệm về thời gian, suy cho cùng, chuyện duy nhất cô phải làm là mở chân ra để bị chịch mà thôi.

Hạ Cảnh Chiêu trở nên dịu dàng hơn rất nhiều, nhưng sự dịu dàng này chỉ mang tính chất tương đối, theo thời gian kéo dài, rồi sẽ có những dấu hôn sưng đỏ đau đớn xuất hiện trên người cô.

Hạ Cảnh Chiêu ôm Dịch Nhữ vào lòng.

Dương vật thô dài bị khe mông của Dịch Nhữ nuốt lấy, anh khẽ bóp cằm Dịch Nhữ, ánh mắt chan chứa khát khao ham muốn và tính chiếm hữu nhìn chăm chú vào gương mặt xuân tình của cô, Hạ Cảnh Chiêu vừa nghe tiếng thở dồn dập bên tai, vừa rót vào huyệt thịt.

Hạ Cảnh Chiêu lại bế cô đi tắm.

Dịch Nhữ hơi sửng sốt, bởi vì bình thường ít nhất anh cũng làm ba lần, nhưng hôm nay chỉ làm một lần, cho đến khi kết thúc, Hạ Cảnh Chiêu chạm vào nhẫn trên tay Dịch Nhữ, khiến cô thấy hoảng sợ.

“Đừng… đừng tháo chiếc nhẫn ra.”

Cô gập ngón tay, rút tay lại không muốn nhẫn bị tháo ra, nhưng cái người ôm cô chỉ cần siết chặt cổ tay cô một chút, là tay cô đã run rẩy, nhẫn bị anh lấy đi, chỉ còn ngón tay trắng nõn đơn độc.

Trong khoảnh khắc, cảm giác khó chịu vì bị bỏ rơi và nỗi sợ hãi vì điều không biết trước trỗi dậy trong lòng Dịch Nhữ. Nhưng Hạ Cảnh Chiêu muốn như thế, anh tự tay trả cảm giác đau đớn khi chiếc nhẫn bị tháo đi cho cô, còn nhấn mạnh hơn.

Chẳng bao lâu sau, Dịch Nhữ bị ôm xuống giường, lột trần, ném xuống tấm thảm mới. Mông va vào thảm, chất lỏng nóng ấm còn chưa được rửa sạch ở khe mông lập tức chảy ra, khiến bắp đùi cô ướt đẫm.

Quá nhục nhã.

Dịch Nhữ ngồi nghiêng trên thảm, cô vô thức kẹp chặt hai chân nhưng chỉ càng chảy nước nhiều hơn, cứ như là khát khao làm tình.

Khoảng một phút sau, giọng nói lạnh lùng của Hạ Cảnh Chiêu vang lên, “Quỳ cho vững.”

Lúc này, Dịch Nhữ nghe được tiếng roi da quất xuống, cảm giác đau nhói bùng lên ở đầu vú bên trái của Dịch Nhữ. Dịch Nhữ đau run cả người, cô vô thức tránh né, nhưng lại nhận ra là mình không thấy được, nếu trốn rồi chỉ đổi lấy những trận đòi roi dữ dội hơn thôi, cô hít sâu một hơi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận